Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 32

Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:05:03
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đại đội trong thôn.”

 

Đầu dây bên điện thoại, giọng Quách Yến nặc mùi chua chát, cô em dâu họ của cô là gặp vận may gì mà đàn ông hết đến khác tìm đến.

 

Nếu kỹ, ánh mắt Vu Dung Dung ở đầu dây bên cũng tràn ngập sự ghen tỵ thể che giấu.

 

“Đồng ý ạ, nhưng Phùng Trác nhắc đến chuyện dạm ngõ, cháu gọi điện là nhờ chị dâu họ giúp đỡ một chút, cô chẳng quen với nhà họ Phùng , thể hỏi thăm tình hình hộ cháu , cũng thể cứ kéo dài mãi thế , cháu còn đang để dành tiền mừng mai mối cho chị dâu đây."

 

Nhắc đến tiền mừng, giọng điệu Quách Yến mới lên một chút, “Nhà họ Phùng là hạng tiền, đồng ý vẫn tin tức gì nhỉ."

 

Vu Dung Dung phụ họa:

 

thế ạ, là ba Phùng Trác bên đó ý kiến gì?"

 

“Chuyện đó thì thể nào, nhà họ dù coi thường đứa con gái nông thôn như cháu, nhưng họ thương Phùng Trác, chỉ cần Phùng Trác đồng ý thì họ sẽ từ chối ."

 

“Vậy..."

 

“Thôi , để chị hỏi hộ cháu xem ."

 

“Cảm ơn chị dâu họ!"

 

Cúp điện thoại, Quách Yến kéo Vu Đại Sơn về đến nhà Quách Hữu Phấn ăn chực.

 

Quách Hữu Phấn cũng đang mong ngóng tiền mừng, đầu tìm Ninh Mỹ Linh.

 

Ninh Mỹ Linh vốn chẳng dạng , Phùng Trác kể xong thấy gì đó , liền liên lạc với quen ở làng Lý Bá âm thầm dò hỏi tình hình.

 

Lần Quách Hữu Phấn đến, bà lấy lệ vài câu tiễn , kéo Phùng Trác ngoài.

 

“Mẹ, trời sắp tối , chúng ?"

 

Ninh Mỹ Linh giấu kỹ tiền, “Mấy cái thủ đoạn của con Vu Dung Dung đó lừa đứa đời như con thôi, chứ lừa thì dễ thế ."

 

“...

 

Ý là, chuyện ngày hôm đó thật sự là do Vu Dung Dung sắp xếp ạ?"

 

“Ừ, nó tưởng tìm mấy tên lưu manh là thể giấu tất cả , nhưng quên mất là miệng bọn lưu manh cũng kín , đưa chút tiền là cái gì cũng chịu hết."

 

Lúc đầu Phùng Trác vẫn chút tin, dù Vu Dung Dung cũng là một phụ nữ, thể thật sự lấy danh tiết của trò đùa , nhưng khi đến khu vực giáp ranh thành thị và nông thôn thấy gương mặt sẹo quen thuộc của ngày hôm đó, thẹn giận mà c.h.ử.i rủa ầm ĩ.

 

“Là bọn chúng đúng ."

 

Ninh Mỹ Linh kéo kéo tay con trai.

 

Phùng Trác gật đầu, “Lúc đó dù con ch.óng mặt, nhưng con nhớ rõ cái tên mặt sẹo ."

 

Ninh Mỹ Linh gật đầu, đưa tiền cho Nghiêm Hạo.

 

Nghiêm Hạo nhận tiền đếm đếm , “Vẫn là các hào phóng, , còn chuyện gì nữa?"

 

“Đơn giản thôi, về thôn rêu rao chuyện Vu Dung Dung kết hôn thông gian."

 

“Bà lớn chuyện ?"

 

Nghiêm Hạo cảnh giác lên, “Bà định báo cảnh sát đấy chứ?

 

mới vài ngày thôi, ."

 

Ninh Mỹ Linh hừ lạnh một tiếng bằng giọng mỏng dính, “Yên tâm, cũng sợ các trả thù, cùng lắm thì lúc đó để nhân chứng, sẽ khó ."

 

Nghiêm Hạo gật đầu, nheo mắt đ-ánh giá hai con .

 

thì tinh ranh, sinh thằng con ngu ngốc thế .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-32.html.]

Đợi đám Nghiêm Hạo , Ninh Mỹ Linh nhổ một bãi nước bọt xuống đất, “Phi, cái loại đĩ bợm mà cũng dám thiết kế con ."

 

Phùng Trác phẫn nộ c.h.ử.i theo vài câu, đường về, bỗng cảm thấy chán nản.

 

“Mẹ, đầu óc con quá ngu ngốc ."

 

Đôi lông mày đang dựng ngược của Ninh Mỹ Linh lập tức dịu ngay, “Con là quá lương thiện thôi, Trác Trác, con đừng nghĩ nhiều, chuyện lo, về nhà nghỉ ngơi cho , ngày mai đợi xem kịch ."

 

Phùng Trác vẫn tài nào phấn chấn lên .

 

Anh tự phụ lăn lộn ngoài xã hội hai năm, kết quả là mấy cái chiêu trò phụ nữ cũng dính bẫy.

 

Trên đường về, họ ngang qua văn phòng thanh niên trí thức, Phùng Trác tấm bảng hiệu dán khẩu hiệu 'Rèn luyện bản , xây dựng tổ quốc', tâm trí liền lay động.

 

Anh thanh niên trí thức để rời khỏi cái huyện nhỏ , Ninh Mỹ Linh chắc chắn sẽ nỡ và cũng sẽ đồng ý.

 

Haizz.

 

Sáng sớm hôm , Vu Dung Dung nhận sính lễ do nhà Phùng Trác nhờ thím Ngưu mang tới.

 

Trong phong bao nhét đầy năm trăm đồng, tuy bằng Vu Thư Uyển còn bao nhiêu là đồ đạc, nhưng Vu Dung Dung cũng thấy mãn nguyện .

 

Đợi gả nhà đó, thứ của nhà họ Phùng đều sẽ là của cô .

 

để Vu Dung Dung vui mừng bao lâu, buổi trưa, Tiền Lạp Mai mang theo cơn thịnh nộ trở về nhà.

 

'Chát' một tiếng, cái tát của Tiền Lạp Mai giáng xuống mặt Vu Dung Dung.

 

“Tao cứ tưởng mày thật sự gặp vận may lớn, huyện, để tao cũng thơm lây theo mày, ai ngờ mày cái chuyện hổ như thế ."

 

Vu Dung Dung bịt mặt, nước mắt chảy dài, “Mẹ, con giải thích , ngoài là đồn bậy thôi."

 

“Mày bớt sủa bậy , mày coi tao ?

 

Hôm đó mày về muộn thế, còn nặc mùi r-ượu, coi như tao chắc?"

 

Ngày hôm nay, trong thôn hễ thấy Tiền Lạp Mai là tụ tập thì thầm bàn tán.

 

Hóa là ai rêu rao chuyện của Vu Dung Dung ngoài, đến khi Tiền Lạp Mai chuyện thì cả làng Lý Bá đều hết cả .

 

Vu Hữu Lương cũng về nhà, cầm lấy cây gậy trong nhà, nhắm chân Vu Dung Dung mà đ-ánh tới tấp.

 

“Chưa kết hôn ngoài ăn , tao đứa con gái liêm sỉ như mày, mày mất sạch mặt mũi của tao !

 

Tao đ-ánh gãy chân mày, để xem mày còn dám chạy ngoài cái chuyện dơ bẩn đó nữa !"

 

Vu Dung Dung sợ đến mức chẳng màng đến việc nữa, chạy trốn thục mạng.

 

“Ba, nếu ba trách thì mà trách Phùng Trác , ba giỏi thì mà đ-ánh , là ép con, nhà họ Phùng hôm nay mang sính lễ tới cho con , dù con ngủ với thì , chúng con sắp kết hôn !"

 

Cây gậy của Vu Hữu Lương suýt chút nữa là đ-ập xuống đất, ông Tiền Lạp Mai một cái:

 

“Thật sự đưa sính lễ ?"

 

Tiền Lạp Mai từ sáng sớm đồng nên chuyện .

 

Vẻ mặt Tiền Lạp Mai khựng , “Đưa bao nhiêu?"

 

Vu Dung Dung giơ phong bì trong tay lên, “Năm trăm."

 

“Năm trăm?!"

 

Cây gậy trong tay Vu Hữu Lương bỗng chốc rơi xuống đất, sắc mặt Tiền Lạp Mai biến đổi liên tục, cuối cùng ngượng ngùng xoa xoa tay.

 

“Thật sự là nó ép con ... khụ khụ khụ, cái thằng ranh con , coi như cũng còn chút lương tâm, hai đứa sắp kết hôn , Dung Dung , con cũng đừng nên tính toán quá."

 

 

Loading...