Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 336
Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:37:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vậy vết thương tay sâu , thương , chẳng nãy thuận lợi ?"
“..."
Thẩm Chiếm Phong im lặng một hồi, “Kết quả là thuận lợi, chỉ là giữa chừng xảy chút ngoài ý ."
“Được lắm Thẩm Chiếm Phong, dám bắt bẻ kẽ hở trong lời của em, nếu em , là thực sự định gì với em luôn đúng ?"
Vu Thư Uyển hỏi rốt cuộc chuyện ngoài ý là gì, trái giọng điệu bỗng nhiên trở nên sốt sắng.
Giọng mang theo vài phần ấm ức của cô lọt tai Thẩm Chiếm Phong, khiến đau lòng từng hồi, l.ồ.ng ng-ực như thắt , còn đau hơn cả lúc thương.
“Thư Uyển, em đừng vội."
“Em tất nhiên là vội ."
Vu Thư Uyển , hốc mắt từng đợt nóng lên, “Trước đó dặn bao nhiêu là hễ chuyện gì thì bảo em, kết quả hễ thực sự chuyện, một mực giấu em, Thẩm Chiếm Phong, lời giữ lời!
Anh là đồ l.ừ.a đ.ả.o!"
“Anh..."
Anh nhất thời cứng họng, định mở miệng giải thích, lời đến bên môi , trong lòng càng đau đớn dữ dội hơn.
Mặc dù hai cách muôn trùng sông núi, mặc dù đường dây liên lạc mỏng manh thậm chí giọng của cô đôi khi còn lẫn tạp âm, nhưng khoảnh khắc , Thẩm Chiếm Phong như thấy dáng vẻ Vu Thư Uyển hốc mắt đỏ hoe ấm ức .
Điều so với việc để thương còn khiến đau đớn khó nhịn hơn.
“Anh sai ."
Nghìn lời vạn chữ giải thích đến cuối cùng, chỉ hóa thành một câu xin :
“Xin Thư Uyển, là đúng, mặc dù để em buồn, nhưng cũng nên cố ý giấu em, là vấn đề của , xin em, xin , sẽ bao giờ như nữa."
Thái độ của thành khẩn, giọng điệu trầm đục như mang theo nỗi u uất tan .
Vu Thư Uyển mím môi, một lúc cuối cùng khẽ đáp một tiếng.
“Em tha thứ cho Thư Uyển, đợi khi về, gặp mặt sẽ xin em, tùy em phạt thế nào cũng , em đừng buồn."
Thẩm Chiếm Phong thấy cô gì thêm, chỉ nghĩ cô vẫn còn buồn, trầm giọng lên tiếng nữa.
“...
Được."
Một câu “" cứu trái tim khỏi vũng nước sâu, Thẩm Chiếm Phong thở phào nhẹ nhõm một dài, đồng thời trong lòng tràn đầy tự trách.
Bản hứa với cô , thể che giấu chứ, cho dù là sợ cô lo lắng, cũng nên chuyện vi phạm lời hứa thế , huống hồ tay cũng chỉ là vết thương nhỏ thôi.
Thực ngay từ lúc Vu Thư Uyển hỏi tình hình của Thẩm Chiếm Phong, cô sự chột trong lời của , bây giờ thành khẩn xin , còn đưa lời hứa nữa, cộng thêm việc còn thương, Vu Thư Uyển bên bình phục tâm trạng một chút xong, liền nhịn quan tâm .
“Vết thương tay ở , nặng ?
Sao đột nhiên thương ?
Lần giấu em, thật, nhưng nếu quá trình cần bảo mật thì thể đơn giản một chút."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-336.html.]
“Ừ."
Thẩm Chiếm Phong đáp một tiếng, chẳng mảy may để tâm mà liếc vết d.a.o tay, “Lúc bàn giao tội phạm vượt biên, một tên tội phạm đột nhiên vùng vẫy, bẻ gãy cả một cánh tay, bọn tưởng mang theo v.ũ k.h.í, ai ngờ giấu một lưỡi d.a.o trong miệng, lúc đó tình hình khẩn cấp, là dẫn đội, cho nên trực tiếp tay đoạt lấy lưỡi d.a.o, lúc đó tội phạm nhốn nháo hết cả lên, những khác sợ b-ắn nhầm nên dám nổ s-úng."
Chỉ Thẩm Chiếm Phong mô tả đơn giản quá trình, cô cảm thấy lưng từng đợt ớn lạnh.
Nếu nhớ nhầm, lúc biên giới xa chắc là một khu rừng sâu, trong rừng sâu vốn khó khăn, gặp chuyện ngoài ý như , hiện trường lúc đó chắc chắn còn nguy hiểm hơn nhiều so với những gì .
Cũng may Thẩm Chiếm Phong là quân nhân kinh nghiệm qua huấn luyện, thành khẩn như , chắc là vết thương đúng là lớn.
Thấy vợ nửa ngày lên tiếng, Thẩm Chiếm Phong bổ sung:
“Có điều lưỡi d.a.o đó cắt sâu lắm, ngay cả mạch m-áu lớn cũng chạm tới, em nghĩ mà xem Thư Uyển, lưỡi d.a.o thể bỏ miệng thì cũng lớn đến mức nào , vết thương thực sự sâu, giấu em, vả nếu tình hình quá nghiêm trọng, lúc cũng nên trong bệnh viện chứ, nhưng hôm chỉ đến phòng y tế băng bó đơn giản ngay."
“ rốt cuộc vẫn thương mà, bên , những nhiệm vụ mấy ngày tới còn ?"
Thẩm Chiếm Phong:
“Để đề phòng bất trắc, vì an nên đợi vết thương của lành hẳn mới tiếp tục thực hiện nhiệm vụ, kỳ nghỉ bệnh cho năm ngày, nhưng thời gian nhiệm vụ tiếp theo là ngày mười lăm, lẽ kịp tham gia , chỉ thể tạm thời ở quân khu tập luyện theo đội, thời gian tham gia nhiệm vụ tới chắc là sắp xếp tháng Bảy."
Tháng Bảy?!
Tảng đ-á treo lơ lửng trong lòng Vu Thư Uyển đột nhiên rơi xuống đất.
Tháng Bảy quá, tháng Bảy qua thời điểm Thẩm Chiếm Phong gặp chuyện trong nguyên tác !
kiếp dường như thấy trong sách nhắc tới việc Thẩm Chiếm Phong lúc thương ở tay, cơ mà Thẩm Chiếm Phong trong nguyên tác dù cũng chỉ là nhân vật phụ tuyến mười tám, nhắc tới cũng là bình thường.
“Vậy dạo hãy chú ý vết thương nhiều hơn... khụ khụ, cơ mà giữa mùa hè thế , vết thương chắc cũng lành sớm nhỉ?"
Vừa giọng điệu của vợ còn đầy rẫy ưu sầu, lúc bỗng nhiên vẻ vui mừng hơn ít.
Chắc là... xác định vết thương của nên mới vui mừng đây mà!
Trong lòng Thẩm Chiếm Phong ngọt ngào như rót mật, trả lời:
“Cũng thể lành sớm đấy, bên phòng y tế khả năng phục hồi của ."
“...
Hả?"
Vu Thư Uyển nhận sự thất vọng trong giọng điệu của quá rõ ràng, vội vàng bổ sung:
“Khụ khụ, ý em là, nếu lành sớm, vẫn tham gia nhiệm vụ ngày mười lăm , em thấy cứ đợi lành hẳn hãy tiếp tục tham gia nhiệm vụ thì hơn."
“Cái thì , danh sách chốt thì sẽ dễ dàng đổi, cho nên tạm thời dạo sẽ nhàn rỗi hơn một chút."
Vu Thư Uyển thở phào nhẹ nhõm trong lòng, còn những lời mang tính huyền học bói toán mà cô tích trữ đầy bụng, lúc đều dùng tới nữa, cô nén sâu lòng.
“Nói mới nhớ, dự kiến ban đầu là tháng Sáu về đúng ?"
Vu Thư Uyển hỏi.
“ , chỉ là thời gian cụ thể vẫn sẽ điều chỉnh theo tình hình thực tế, họp , lẽ trì hoãn đến tháng Tám ."