Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 338

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:37:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cô là sinh viên ưu tú, đáng lẽ sắp xếp việc trong phòng thí nghiệm rộng rãi, sáng sủa, trang thiết đầy đủ, chứ ở trong căn nhà gạch vách đất như thế !”

 

Trong môi trường , ngay cả giáo sư đến cũng chẳng còn tâm trí nghiên cứu lai tạo giống cây trồng gì đó nữa!

 

Trịnh Minh Châu thở dài một tiếng, chợt thấy ngoài cửa động tĩnh, bèn vội vàng leo lên giường.

 

Lần lý do xin nghỉ của cô chuột rút , dù cũng giả vờ cho giống một chút.

 

Hai nữ đồng nghiệp cùng phòng sớm quen với kiểu giả bệnh của Trịnh Minh Châu.

 

Lần bước cửa, họ chú ý ngay đến chiếc gương bàn.

 

“Trịnh Minh Châu, chân cô đau vẫn còn rảnh xuống giường lấy gương soi ?"

 

Miêu Lộ giường bên cạnh cố ý hỏi.

 

Trịnh Minh Châu thò đầu :

 

lấy từ hai ngày , quên cất thôi.

 

Hơn nữa, soi gương lúc nào thì liên quan gì đến cô?"

 

Miêu Lộ mỉm :

 

“Không liên quan, nhưng chỉ là chướng mắt mấy kẻ giả bệnh lười biếng thôi."

 

“Cô ai đó?"

 

Trịnh Minh Châu bật dậy, chính trực :

 

“Nếu cô tin, chúng đến trạm xá .

 

các cô tin lúc nào cũng khỏe, nhưng c-ơ th-ể vốn yếu ớt, loại con gái nông thôn thô kệch như các cô thì hiểu cái quái gì!"

 

“Cô——"

 

Miêu Lộ tức đến giậm chân, đang định mắng thì sực nhớ điều gì đó.

 

Mắt cô đảo quanh, chợt kéo bạn bên cạnh xuống ghế cách đó xa:

 

“Đi, chúng chuyện, đừng để ý đến cô .

 

Hôm nay dạo đồng chí Phùng Trác uống say, kết quả ... thích..."

 

Giọng Miêu Lộ càng càng nhỏ, về còn rõ chữ nào nữa.

 

Trịnh Minh Châu giường thấy cái tên quan tâm nhất, sắc mặt rõ ràng trở nên căng thẳng, tai vểnh lên cố gắng ngóng, nhưng tiếc là vẫn gì.

 

Dạo Phùng Trác uống r-ượu ?

 

Ngoại trừ những lúc xin nghỉ bệnh, hầu như ngày nào cô cũng gặp Phùng Trác.

 

Lần gặp hình như là hôm cô trực ở lâm trường, tối đó cô sợ nên tùy tiện tìm cớ xin nghỉ.

 

Hôm đó...

 

Trịnh Minh Châu suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng nhớ hôm đó đúng là Phùng Trác cùng nhân viên lâm trường uống r-ượu.

 

chuyện ở lâm trường là bình thường, nên cô cũng để tâm.

 

hai bọn họ đang tán gẫu chuyện gì ?

 

Hôm đó Phùng Trác còn nhắc đến “thích" ai ?

 

Chẳng lẽ...

 

Chẳng lẽ Phùng Trác mượn r-ượu lời thật lòng, mặt khác cuối cùng cũng sự yêu thích dành cho cô ?!

 

Trịnh Minh Châu hiểu rõ, Phùng Trác nhất định là thích , hơn nữa còn là kiểu yêu từ cái đầu tiên.

 

Nếu chủ động giúp cô từ hồi tàu hỏa, còn thường xuyên giúp đỡ cô nữa.

 

Ban đầu cô đối với Phùng Trác phần lớn là tò mò.

 

Một thanh niên trí thức vẽ tranh tàu hỏa hướng về Lâm Bá, ít nhất cũng là một thanh niên văn nghệ, học thức và tâm hồn nghệ thuật.

 

Gia đình bình thường thể nuôi dạy một đứa trẻ như , như thế gia cảnh và bối cảnh chắc chắn tồi.

 

Giống như cô , là con gái của giáo sư, từ nhỏ bố yêu cầu học nhiều thứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-338.html.]

 

Tuy đều vì hứng thú mà bỏ dở giữa chừng, nhưng nghệ thuật vốn dùng để tu dưỡng tâm hồn, chỉ cần từng học qua là đủ .

 

Ngay từ đầu gặp mặt, cô nhận trình độ vẽ tranh của Phùng Trác , nhưng thì , cũng chẳng ảnh hưởng đến việc hứng thú với mảng đó.

 

Hơn nữa Phùng Trác ngoại hình đoan chính thanh tú, năng khéo léo dỗ dành, cô xong trong lòng thấy vui, tự nhiên cũng sẵn lòng tiếp xúc nhiều với Phùng Trác.

 

Phùng Trác nền tảng hội họa, còn mắt cô nhất, thậm chí đôi khi còn đến ngẩn ...

 

Tất cả những điều đó cộng , Trịnh Minh Châu càng nghĩ càng thấy Phùng Trác từ sớm mê luyến .

 

Thế nhưng, Phùng Trác là một thanh niên tri thức văn hóa, trong phương diện tình cảm chắc chắn bằng mấy nông dân, nhất định nhút nhát hơn, cho nên lâu như vẫn dám thổ lộ lòng .

 

Trịnh Minh Châu rõ điều , nhưng cô cũng ngại chủ động mở lời, nên chỉ thể cố gắng hưởng ứng sự yêu thích của Phùng Trác, cố ý cho thêm vài cơ hội để hiểu rằng thực cũng ý với .

 

“Các cô đang ?"

 

Nghĩ đến đây, Trịnh Minh Châu cuối cùng nhịn mà chủ động mở miệng hỏi, mặt còn mang theo vài phần thẹn thùng.

 

Phùng Trác nhất định là quá kìm nén, chỉ thể mượn r-ượu lời trong lòng, nhất định là như .

 

“Biết ngay cô sẽ nhịn mà."

 

Miêu Lộ thấp giọng lầm bầm với bạn bên cạnh, đầu Trịnh Minh Châu:

 

“Cô quản ?

 

Cô quản trời quản đất còn quản chúng ?"

 

Đây chính là câu lúc nãy Trịnh Minh Châu với cô .

 

Trịnh Minh Châu khựng , c.ắ.n răng hỏi tiếp:

 

thấy các cô nhắc đến Phùng Trác.

 

bình thường thiết, nên chuyện của nhất định .

 

Hơn nữa, ai các cô xì xào đang ."

 

“Chúng nhé."

 

“Vậy các cô gì, kể thử xem."

 

Trịnh Minh Châu cố gắng dò hỏi, nhưng Miêu Lộ lên, ánh mắt đ-ánh giá cô :

 

“Cô rốt cuộc quan hệ gì với Phùng Trác mà quan tâm chuyện của thế?"

 

“Thì là quan hệ đồng chí thôi."

 

Trịnh Minh Châu xong tự chủ mà mặt nóng lên:

 

“Khụ khụ, và đồng chí Phùng Trác chuyện hợp , là bạn bè ."

 

“Ồ, là bạn bè thì cô tự mà hỏi xem uống r-ượu xong những gì là ."

 

Trịnh Minh Châu:

 

“...

 

Miêu Lộ, chúng cũng là bạn cùng phòng, chỉ tán gẫu với cô thôi, cô cần thiết cứ dùng lời lẽ chặn họng như thế."

 

Ghen tị!

 

Miêu Lộ nhất định là ghen tị với !

 

Ghen tị vì xuất , xinh Phùng Trác đối xử !

 

Dưới ánh mắt hừng hực lửa giận của Trịnh Minh Châu, Miêu Lộ đột nhiên bật :

 

“Thôi , trêu cô nữa, cô thật sự gì thì thể cho cô."

 

“Vậy thì mau , chỉ là một câu thôi mà, cùng lắm tự hỏi!"

 

Miêu Lộ bạn phía một cái, trong mắt lộ ý giễu cợt:

 

“Xem Trịnh Minh Châu thật sự Phùng Trác .

 

Cũng đúng, mấy ngày nay cô đến lâm trường , đương nhiên thấy những lời Tiểu Tôn ."

 

 

Loading...