Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 339

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:37:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong ánh mắt kinh ngạc của Trịnh Minh Châu, Miêu Lộ thong thả tiếp:

 

“Hôm đó Phùng Trác uống quá chén, Tiểu Tôn hỏi thích cô , nhưng cô Phùng Trác trả lời thế nào ?"

 

Mặt Trịnh Minh Châu lập tức nóng bừng hơn.

 

Xem đoán sai, Phùng Trác đúng là mượn r-ượu lời thật lòng .

 

“Anh ... thế nào?"

 

Nụ của Miêu Lộ càng sâu hơn:

 

“Phùng Trác căn bản thích cô!

 

Trịnh Minh Châu, uổng công cô ngày nào cũng chạy theo , còn hết lòng bảo vệ , hóa trong lòng vốn cô ha ha ha..."

 

Hai vang thành một đoàn, Trịnh Minh Châu ngẩn , đỏ mặt tía tai tức giận hai họ:

 

“Các cô dối!"

 

“Chúng cần thiết dối ?

 

Hơn nữa, đây là Tiểu Tôn đấy.

 

Tiểu Tôn là bạn cùng phòng với Phùng Trác, hai quan hệ khá , càng thể dối .

 

Với chuyện cũng chẳng gì cần dối cả, bản Phùng Trác vốn cô trong lòng, nhân cơ hội lời thật lòng để rũ bỏ cô đấy!"

 

“Nói bậy!"

 

Trịnh Minh Châu ít khi tục, mắng xong liền bịt miệng , khựng một chút, hốc mắt đỏ hoe:

 

“Các cô chắc chắn là cố ý chọc tức .

 

xin nghỉ bệnh vì sức khỏe , lâm trường đồng ý mới phê duyệt cho nghỉ, các cô giỏi thì tìm lâm trường mà trút giận!

 

Cố ý bịa đặt về Phùng Trác gì!"

 

“Nghỉ bệnh của cô á?"

 

Miêu Lộ bật khinh khỉnh:

 

“Cô tưởng thật đấy ?

 

Ai mà chẳng là phía bố cô nhờ vả quen mới chiếu cố đặc biệt cho cô.

 

Hơn nữa cô thật sự coi là đại tiểu thư ?

 

Nhà cô để lo lót các mối quan hệ ở lâm trường, chắc đến tiền sinh hoạt của cô cũng chẳng còn mà gửi nhỉ?

 

Ngày nào cũng gặm màn thầu, còn tưởng khác thấy chắc?"

 

đấy, cô giỏi thì việc kiếm điểm công .

 

Trước mặt thì bộ tịch, lưng chịu khổ.

 

Nói thật, đôi khi thấy cô đáng ghét mà là đáng thương!"

 

“Các cô im miệng cho !!"

 

Trịnh Minh Châu bước xuống giường, các cơ mặt run lên vì giận.

 

sĩ diện, ghét nhất là những lời .

 

Trịnh Minh Châu:

 

“Chuyện của cần khác đa sự đ-ánh giá!

 

Hơn nữa ăn màn thầu là để giữ dáng.

 

Bố là giáo sư Đại học Lâm nghiệp, các cô tin thể xem hồ sơ của .

 

Lương giáo sư là con mà cả đời loại gia đình như các cô cũng cầm nổi !

 

Chẳng lẽ lo nổi tiền sinh hoạt cho ?"

 

“Còn nữa, Phùng Trác và chỉ là bạn bè, thích ai cũng quan tâm, các cô xem trò của thì !"

 

Nói xong, Trịnh Minh Châu nhấc chân bước ngoài cửa, lúc cũng chẳng màng đến việc đang giả vờ chuột rút xin nghỉ bệnh nữa, chỉ nhanh ch.óng rời khỏi cái ký túc xá .

 

bước ngoài, nước mắt Trịnh Minh Châu lập tức trào .

 

Đi việc kiếm điểm công quá mệt mỏi, cô chịu khổ, tiền sinh hoạt cũng vì giữ thể diện mà lúc nào cũng đủ tiêu.

 

Mà suốt mấy tháng qua, chỗ dựa tinh thần duy nhất là Phùng Trác ...

 

Không thể nào!

 

Anh thể những lời như !

 

Mỗi Phùng Trác , ánh mắt đều như đang báu vật, đôi khi còn đến ngẩn ngơ, trong đó là thâm tình, thể thích ?

 

Biết Phùng Trác vì ngại nên mới che giấu tình cảm của ?

 

Trịnh Minh Châu lau nước mắt mặt, lao thẳng đến ký túc xá nam thanh niên tri thức của lâm trường.

 

Phùng Trác ở ký túc xá, hôm nay nhiệm vụ tưới tiêu.

 

Lịch việc của các thanh niên tri thức đều sắp xếp sẵn, Trịnh Minh Châu cũng , nên cô đến đây là để tìm Tiểu Tôn hỏi cho lẽ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-339.html.]

 

, đang khắp nơi rêu rao Phùng Trác uống r-ượu xong mắng c.h.ử.i khác."

 

Tiểu Tôn rõ ràng ngẩn :

 

“Cái gì?

 

thế bao giờ?

 

là hôm đó Phùng Trác uống say xong thì..."

 

Lời hết, Tiểu Tôn chợt nhận ý đồ của Trịnh Minh Châu.

 

Mấy ngày nay tiện miệng tán gẫu với khác về chuyện Phùng Trác uống say hôm đó.

 

Phùng Trác và Trịnh Minh Châu đang quấn quýt lấy , chuyện ai ở lâm trường cũng thấy, kết quả Phùng Trác mượn r-ượu thật rằng chẳng thích Trịnh Minh Châu, nhịn nên đem chuyện trò kể vài .

 

Bây giờ chính chủ tìm đến tận cửa...

 

Mắt Tiểu Tôn đảo một vòng, nghĩ đến những Phùng Trác mời ăn, :

 

“Đồng chí Trịnh Minh Châu, cô là đang thử lòng ?

 

Được , thừa nhận, những lời cô là do ."

 

Trịnh Minh Châu siết c.h.ặ.t nắm đ-ấm, căng thẳng hỏi tiếp:

 

“Anh thật sự ... thích ?"

 

“Câu đúng là Phùng Trác , nhưng mà..."

 

Dưới ánh mắt thất vọng lẫn mong đợi của Trịnh Minh Châu, Tiểu Tôn mỉm :

 

lúc đó nhiều cùng ăn uống, câu đó là do ép , lúc đó chắc cũng chút ngại ngùng, còn thật lòng thì ai mà ."

 

Quả nhiên là như !

 

Trịnh Minh Châu lập tức thở phào nhẹ nhõm.

 

Trịnh Minh Châu:

 

“Cảm ơn Tiểu Tôn.

 

Thật chuyện của hai chúng hiện giờ vẫn đang trong giai đoạn cân nhắc, dù vẫn đang ở lâm trường, xét đến lý do công việc, nên mong đừng lung tung nữa."

 

“Không vấn đề gì."

 

Tiểu Tôn tiễn Trịnh Minh Châu rời .

 

Đến lúc trời sập tối, khi Phùng Trác đẩy cửa ký túc xá bước , Tiểu Tôn đang đợi .

 

Phùng Trác cảnh giác Tiểu Tôn đang chằm chằm :

 

“Cậu cái gì mà cứ chằm chằm thế?"

 

“Còn nhớ uống r-ượu ?"

 

Tiểu Tôn sốt sắng thẳng vấn đề.

 

Phùng Trác lạnh một tiếng:

 

“Chẳng giúp truyền khắp lâm trường , còn tưởng ?"

 

Tiểu Tôn :

 

hiểu thấy những chuyện đó đều quan trọng.

 

Vậy cái quan trọng là, hôm nay Trịnh Minh Châu đến tìm , còn hỏi về tình hình đó."

 

“Ồ."

 

Phản ứng lạnh nhạt của Phùng Trác khiến Tiểu Tôn vô cùng ngạc nhiên.

 

“Chỉ một câu 'ồ' thôi ??

 

Cậu chẳng lẽ giúp giữ bí mật?

 

Giúp giải thích với Trịnh Minh Châu ?"

 

“Không ."

 

Phùng Trác nhíu mày, bình tĩnh :

 

“Lúc đó mặt chỉ , nếu giấu Trịnh Minh Châu thì sớm mua chuộc mấy các ."

 

Tiểu Tôn ngẩn hồi lâu, đột nhiên bật thoải mái:

 

“Xem thật sự thích Trịnh Minh Châu .

 

Vậy đây đối với cô như thế?"

 

“...

 

Tình tự chủ."

 

Sau một lúc lâu, Phùng Trác mới thốt bốn chữ.

 

Tiểu Tôn gãi đầu chút hiểu, nhưng cũng Phùng Trác sẽ giải thích thêm, bèn buồn chán giường ngủ.

 

 

Loading...