“Thẩm Văn Minh vốn nhiều, một hồi dứt, một loáng lôi cả chuyện năm ngoái Tổ trưởng Chu vệ sinh cả tiếng đồng hồ kể hết.”
Vu Thư Uyển quạt yên lặng đợi xong, thấy mệt mới mở lời:
“Vậy nếu em , nhiệm vụ ngoại cảnh chẳng chỉ còn gánh vác ?"
“ thế, thực tập sinh vẫn thạo việc, ngoài em chỉ còn thôi."
Vu Thư Uyển thì mỉm , vỗ tay:
“Thế là , chỉ cần chậm trễ tiến độ công việc, Tổng biên tập Uông chắc chắn sẽ đồng ý."
“Hả?
Đồng ý cái gì?"
Vu Thư Uyển :
“Chẳng em sang chỗ chị ?
Sao thế?
Không nữa ?"
Thẩm Văn Minh ngẩn , vội vàng gật đầu, “Muốn chứ, chứ!
Em mơ cũng !"
Nói xong, Thẩm Văn Minh do dự, “Em... nhưng em vẽ, bên các chị chẳng bộ phận ngoại cảnh ?"
Thấy mặt trời càng lúc càng gắt, Vu Thư Uyển đồng hồ, “Chị gọi em , chắc chắn vị trí cho em, lúc đó em phát huy vai trò của đấy.
Em cứ xem thôi."
“Muốn chứ ạ!"
Thẩm Văn Minh ngơ ngác Vu Thư Uyển, “ chuyện cứ như mơ !
Chị dâu, chị thật là điều em sang bên chị ?"
“Tất nhiên ."
Vu Thư Uyển cầm mũ quạt quạt, “Em về thu dọn đồ đạc , chị tìm Tổng biên tập Uông bàn bạc."
“...
Chắc chắn sẽ điều em chứ ạ?"
Thẩm Văn Minh bỗng nhiên lo lắng, “Nếu bàn xong thì thôi đừng phiền chị dâu nữa, em sợ ảnh hưởng đến bên chị."
“Không ."
Vu Thư Uyển suy nghĩ một chút giải thích:
“Chị còn chuyện khác cần bàn với Tổng biên tập Uông, ông nhất định sẽ đồng ý.
Em cứ thu dọn đồ đạc , tin chị , chị là chắc chắn vấn đề gì."
Thẩm Văn Minh do dự một lát trịnh trọng gật đầu, “Vâng, là hôm nay em qua đó luôn ạ?"
Sau khi đàm phán xong, máy photocopy chắc chắn chuyển , lúc đó gọi chị Như Bình qua cũng phiền, Thẩm Văn Minh giúp một tay khiêng là .
Vu Thư Uyển:
“Nếu em công việc gì cần bàn giao thì sáng mai qua trình diện, hôm nay cũng thể qua quen ."
“Không cần bàn giao!"
Thẩm Văn Minh lập tức :
“Hôm nay đúng lúc bận lắm, việc buổi chiều em còn nhận, nếu chị dâu thương lượng xong với Tổng biên tập Uông thì cứ để Tổ trưởng Chu của chúng em ."
“Ừ."
Vu Thư Uyển gật đầu, định đây, thì chiếc mũ trong tay Thẩm Văn Minh đón lấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-347.html.]
“Chị dâu nóng , giữa trưa nắng thế còn vất vả chị chạy qua đây, để em quạt cho chị, em cùng chị ngoài văn phòng đợi tin."
Vu Thư Uyển phì , “Em rốt cuộc là sốt sắng đến mức nào ."
“Gấp chứ, gấp hơn cả việc đại tiện , chị cánh tay em , mặt em , cả mu bàn chân em cũng cháy nắng in hằn vết ..."
Thẩm Văn Minh mãi thôi, Vu Thư Uyển rảo bước về phía văn phòng Tổng biên tập Uông.
Thẩm Văn Minh đợi cô ở ngoài, khi cô gõ cửa , đúng lúc bắt gặp ánh mắt rầu rĩ của Tổng biên tập Uông.
“Thư Uyển đến , bên các em bận nữa chuyện gì cần giúp đỡ ?"
Tổng biên tập Uông thở dài, “ ở đây đang lo đến ch-ết đây, chuyên mục đó của em tuy bây giờ tiếp nhận , nhưng bản thảo thì thể cứ mãi mục hội họa .
Nếu em chuyện gì gấp, lẽ giúp ."
Vu Thư Uyển tìm một chiếc ghế xuống, :
“ ông đang đau đầu vì chuyện nên nghĩ một ý, xem giúp gì ông ."
Nghe , mắt Tổng biên tập Uông sáng lên, “ trưng cầu ý kiến, đổi thành phỏng vấn dân sinh, cũng đổi thành phá án hình sự, Thư Uyển, em còn ý tưởng gì khác ?"
“Báo của chúng thiên về tính văn học hơn ? 'Đại Hà Văn Trích' chú trọng chữ 'Văn', mấy thứ dân sinh của ông nhiều quá đấy."
Vu Thư Uyển nhíu mày thẳng trọng tâm.
“ nhất thời nghĩ chủ ý nào cả, chỉ chút diện tích bản in đó thôi, vốn dĩ là phần dư mà mảng dân sinh dùng hết.
Thư Uyển, nếu em ý thì cho với, em là nhiều ý tưởng nhất mà."
“Thật dễ giải quyết."
Vu Thư Uyển lấy một xấp bản thảo vẽ còn dư từ trong túi xách :
“Mảng tuy nhỏ nhưng thể phát triển thêm một chuyên mục mới, và nhất cũng đừng dùng nội dung dân sinh nữa, thể dùng thơ hiện đại thiên về tính văn học.
Bài dài thể chia hai bản trái , bài ngắn thể để hai bài một lúc.
Thơ hiện đại dễ lòng hơn thơ cổ, và cũng thoát khỏi hướng giáo điều mà chuyên mục thiếu nhi đây để .
Đợi khi chín muồi , thể trưng cầu bản thảo từ độc giả, chẳng sẽ giải quyết ?"
Trong ánh mắt kinh ngạc của Tổng biên tập Uông, Vu Thư Uyển tiếp:
“ để xây dựng một chuyên mục còn cần thời gian chuẩn , chị Như Bình bên ông cả bản thảo vẽ và bản thảo độc giả gửi đến đều còn nữa.
Đây là những bản thảo giải nghĩa thành ngữ còn dư hồi , thành ngữ trong thâm sâu, tạm thời thích hợp dùng khi mới mở mục, vốn dĩ định để dành dùng, bây giờ thể cho các ông dùng tạm, đủ dùng cho năm kỳ báo."
“Thư Uyển, em... em...
ôi chao!
chẳng cảm ơn em thế nào nữa, em thật sự quá đỗi bất ngờ."
Tổng biên tập Uông bật dậy, xúc động nắm lấy tay Vu Thư Uyển, “Thư Uyển, thơ hiện đại còn nghĩ tới, đó là một ý kiến !
càng ngờ em chu đáo gửi thêm cả bản thảo vẽ qua đây.
Thật là của , bản thảo em để khi đó thể dùng lâu, lúc Giám đốc Trâu dặn chuẩn chuyên mục mới, nhất thời lười biếng nên quên bẵng , ôi chao, cái cảm ơn em cho xuể đây!"
“Tổng biên tập Uông, ông đừng vội, nghĩ giúp ông !"
Gương mặt Vu Thư Uyển tươi rạng rỡ, đôi mắt cong cong, và dịu dàng vô cùng.
Tổng biên tập Uông ngẩn , “Còn chuyện gì nghĩ giúp nữa?"
“Cảm ơn thế nào ."
Nụ của Vu Thư Uyển càng sâu hơn, “Chẳng ông cảm ơn thế nào ?"
“..."
Tổng biên tập Uông buông tay , gượng gạo, “Ha ha ha... cảm ơn, chắc chắn cảm ơn !
Nhuận b.út của bản thảo vẽ em cần lo, đến lúc đó sẽ gửi cho em theo mức nhuận b.út như ."