Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 348

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:37:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nhuận b.út vốn dĩ là điều nên phát mà."

 

Vu Thư Uyển mỉm , bất động thanh sắc thu một ít bản thảo đó, “ còn yêu cầu khác."

 

Tổng biên tập Uông ban đầu hoảng hốt, nhưng nghĩ Vu Thư Uyển là một đồng chí như chắc chắn sẽ khó lãnh đạo cũ như , bèn hào phóng xua tay, hiệu cho cô cứ việc đưa yêu cầu....

 

Đợi Vu Thư Uyển bước khỏi văn phòng, Thẩm Văn Minh đợi ngoài hành lang vội vàng lạch bạch chạy tới quạt cho cô.

 

“Chị dâu, ạ?"

 

“Xong ."

 

Thẩm Văn Minh mừng rỡ nhảy cẫng lên, “Thật ạ?!

 

Thế thì quá !!

 

Giờ em về dọn đồ ngay đây, hôm nay qua quen môi trường luôn!"

 

“Đừng vội dọn đồ."

 

Vu Thư Uyển híp mắt chỉ hai căn phòng riêng biệt dùng để chứa đồ của tòa soạn, “Đi thôi, giúp chị khiêng máy photocopy qua , ồ đúng , còn một chiếc ghế mây, một chiếc bàn, hai chiếc ghế đẩu nhỏ, đúng , các báo của 'Đại Hà Văn Trích' chị cũng xin một phần mang về nghiên cứu, khiêng luôn một thể."

 

Thẩm Văn Minh:

 

“...??"

 

“Thấy nhiều quá ?"

 

Vu Thư Uyển thấy Thẩm Văn Minh do dự, định bụng sẽ gọi điện cho Tôn Đống Lương qua giúp một tay, thì Thẩm Văn Minh nhanh nhảu cướp lời.

 

“Không nhiều!"

 

Đùa , chị dâu vì đàm phán điều kiện với Tổng biên tập Uông, tuy chị dâu giúp cái gì mà còn tiện thể đòi nhiều thứ thế mang về, nhưng chắc chắn chị dâu bỏ công sức.

 

Hơn nữa chỉ cần để thoát khỏi bể khổ, sang tòa soạn 'Tân Hy Vọng', bây giờ bảo gì cũng !

 

Chẳng là khiêng đồ thôi ?!

 

So với việc ngày qua ngày khác phơi nắng gắt ngoại cảnh, còn dắt thêm một thực tập sinh dạy cách xử lý việc thì khiêng đồ đơn giản hơn nhiều!

 

Cái là mệt một lúc, cái là mệt vô tận!

 

“Em khiêng!

 

Giờ em luôn, đợi khiêng xong em mới về dọn đồ."

 

Thẩm Văn Minh định ngay.

 

Vu Thư Uyển nghĩ còn dọn đồ, thế là để khiêng máy photocopy qua , lát nữa để Tôn Đống Lương cùng qua đây, dọn đồ khiêng nốt còn .

 

“Chị dâu..."

 

Đi đến cửa kho, Thẩm Văn Minh bỗng nhiên run rẩy, “Khụ khụ khụ...

 

Chị để em qua đó phát huy vai trò của , là định để em qua lao công cho các chị đấy chứ, em... em nhé, em , em chỉ đang nghĩ em cũng thể tiện thể giúp các chị hiệu đính bản thảo gì đó."

 

Vu Thư Uyển:

 

“Không , chỉ hôm nay khiêng chút thôi, chị vẫn để em công việc chuyên môn của ."

 

Thay đổi một môi trường việc hơn, còn công việc biên soạn bản thảo quen thuộc, thế thì hạnh phúc quá !

 

“Cho em tiếp tục phóng viên."

 

Vu Thư Uyển hết, tiếp tục bổ sung.

 

Thẩm Văn Minh ngẩn , “Chắc cũng để, để..."

 

“Nghĩ gì thế?"

 

Vu Thư Uyển nhịn lấy mũ gõ cánh tay Thẩm Văn Minh, “Chắc chắn sẽ để em ngày nào cũng phơi nắng ngoài ."

 

“Ồ ồ, cảm ơn chị dâu!!"

 

Cũng đúng thôi, chị dâu đối xử với các nhân viên khác như , còn là em chồng của chị mà, cũng đến nỗi tệ hơn bây giờ.

 

Sau đó Thẩm Văn Minh nhanh nhẹn bê máy photocopy , lúc ngang qua văn phòng ngoại cảnh, Tổ trưởng Chu thấy bèn cau mày .

 

Ngoài hành lang, Vu Thư Uyển và Thẩm Văn Minh sắp đến cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-348.html.]

 

“Thẩm Văn Minh!"

 

Tổ trưởng Chu nhíu mày, “Cậu còn đưa bản ghi chép phỏng vấn sáng nay cho ?

 

Định chạy đấy?

 

Giờ việc mà việc vặt , phỏng vấn buổi chiều ăn cơm xong là ngay cho ."

 

“Tổ trưởng Chu, ồ đúng."

 

Thẩm Văn Minh hì hì , “Chu Đại Bảo, bản ghi chép phỏng vấn để bàn việc , phòng là thấy, phỏng vấn buổi chiều tự nhé.

 

Nhớ ăn cơm xong là ngay đấy, lúc đó nắng gắt nhất, tranh thủ lúc trời nóng chạy nhiều mấy vòng, nhiều mồ hôi , còn thể giảm b-éo đấy!"

 

“...

 

Thẩm Văn Minh!"

 

Chu Đại Bảo tức đến nỗi thịt mặt cũng rung rinh theo, “Cậu chuyện với lãnh đạo kiểu gì thế?

 

Vốn dĩ ngày mai còn định cho nghỉ nửa ngày đấy, ngày mai cũng tiếp tục ngoại cảnh cho !"

 

“Haha, còn giá trị nữa Chu Đại Bảo, từ hôm nay ở bộ phận ngoại cảnh nữa, mấy nhiệm vụ ngoại cảnh đó tự mà nỗ lực .

 

Còn nữa, bộ phận ngoại cảnh vì sự chèn ép của mà ngoài thực tập sinh chẳng còn phóng viên nào khác nữa .

 

Anh cũng mấy năm ngoại cảnh nhỉ, khuyên buổi chiều nhất nên sớm chút để quen quy trình và đối tượng phỏng vấn, đừng để mất mặt, đến lúc đó ở ngay sát vách là xem trò của đấy!"

 

“Cái gì?"

 

Chu Đại Bảo ngẩn , “Cậu ở bộ phận ngoại cảnh nữa?

 

Cậu nghỉ việc ?

 

Cậu mới chính thức đầy một năm mà nghỉ việc?

 

Cậu tin một tiếng với tổng xã là các tòa soạn khác ai dám nhận ?

 

Hơn nữa, với Tổng biên tập , Tổng biên tập chúng thiếu , ông chịu để ?"

 

“Tất nhiên ."

 

Thẩm Văn Minh ôm máy photocopy, “Tổng biên tập chỉ đồng ý cho , mà còn tìm sẵn chỗ cho , còn tặng một chiếc máy photocopy nữa !"

 

Vu Thư Uyển đến chỗ bóng râm gần cửa:

 

“..."

 

Chu Đại Bảo ngẩn , mặt sượng, nhưng vẫn cứng miệng :

 

“Hừ!

 

Ai tin chứ!

 

Rốt cuộc là ai phê chuẩn cho , còn dám trộm máy photocopy của tòa soạn nữa!"

 

“Đã bảo với là Tổng biên tập Uông phê chuẩn mà...

 

ồ, nhưng quan trọng nhất là Tổng biên tập Vu phê chuẩn."

 

Thẩm Văn Minh dùng ánh mắt hiệu về phía Vu Thư Uyển đang hóng mát đằng xa.

 

Vu Thư Uyển vài bước , liếc Chu Đại Bảo, “Là tìm Tổng biên tập Uông, ý kiến gì thì cứ tìm Tổng biên tập Uông mà , chúng còn việc, đừng mất thời gian của chúng nữa."

 

Trong tòa soạn ai Vu Thư Uyển, cũng ai dám tranh cãi gì với cô.

 

Năng lực của Vu Thư Uyển đều thấy rõ, ngay cả Giám đốc Trâu cũng khách sáo với cô.

 

Chu Đại Bảo mười năm cũng chỉ là một tổ trưởng chuyên mục, mà hiện giờ Vu Thư Uyển là Tổng biên tập .

 

Chu Đại Bảo vẫn bực bội, “Tổng biên tập Vu, cô đào góc tường như đúng nhé, chúng đang thiếu , cô cũng thiếu đạo đức ."

 

“Trùng hợp quá."

 

Vu Thư Uyển miễn cưỡng Chu Đại Bảo một cái, “ tình hình văn phòng các với Tổng biên tập Uông , ông đây đều do một Thẩm Văn Minh ngoại cảnh, giờ , ngoại cảnh tiếp nhận chắc chắn cũng vấn đề gì.

 

Đồng chí Chu Đại Bảo đúng , mấy tháng tới nhớ việc chăm chỉ nhé."

 

 

Loading...