Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 352

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:37:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghĩ đến đây, Tôn Đống Lương bỗng khổ một tiếng, “Thư Uyển, em xin nghỉ việc."

 

“...

 

Cậu cái gì??"

 

Bàng Như Bình bật dậy, “Thằng nhãi đầu óc vấn đề thật , bảo xéo là để phản tỉnh và điều chỉnh , còn thực sự quân đào ngũ cho xem đấy !"

 

“Em, em là liên lụy đến đơn vị , em sợ cứ thế sẽ ảnh hưởng đến công việc."

 

Bàng Như Bình hừ lạnh một tiếng, “Tìm cái cớ gì chứ, lúc bảo ước mơ của là chúng cùng một tờ báo thực sự dành cho trẻ em, bây giờ khó khăn lắm mới thực hiện , tờ báo của chúng đang ở thời điểm phát triển , trốn tránh.

 

Được, xéo ngay , hôm nay xéo luôn cho !"

 

Tôn Đống Lương mắng đến vành mắt đỏ hoe, một đàn ông cao mét tám lúc tủi co rúm ghế.

 

Vu Thư Uyển im lặng hồi lâu, đó mới :

 

“Thế , chuyện tình cảm khác tiện can thiệp, cho thời hạn nửa tháng, tự xử lý chuyện , đợi xử lý xong thì .

 

Nếu xử lý , tạm đình chỉ công việc sẽ trực tiếp chuyển thành sa thải, thấy thế nào?"

 

Ngừng một lát, Vu Thư Uyển nghiêm túc thêm:

 

“Tôn Đống Lương, tự suy nghĩ cho kỹ xem thực sự nghỉ việc là do bất đắc dĩ?

 

Nếu là bất đắc dĩ thì hãy tự xử lý cho , đừng để chúng thất vọng."

 

“Thư Uyển..."

 

Tôn Đống Lương vành mắt đỏ bừng, cảm động vô cùng, “Cảm ơn cô, Thư Uyển, nhưng em, em..."

 

“Em em cái gì mà em, bảo xử lý vấn đề, bảo ở đây chảy nước mắt với Thư Uyển!"

 

Bàng Như Bình hừ một tiếng, “Có gì khó , hợp thì chia tay thôi, chút can đảm đó cũng ?"

 

Tôn Đống Lương thì im lặng.

 

Anh, lý do thể chịu trách nhiệm với Hà Tĩnh.

 

Còn về lý do , vì nghĩ đến danh tiếng của Hà Tĩnh, cô hẹn với Tôn Đống Lương là ngoài.

 

Vu Thư Uyển tiễn Tôn Đống Lương rời , đó mới Bàng Như Bình, cả hai cùng thở dài.

 

Bàng Như Bình:

 

“Chị bảo là vẫn cần tiến bộ thêm mà, một năm mà vẫn còn trưởng thành thế ."

 

đây cũng là việc riêng của , chúng sốt ruột cũng chẳng ích gì."

 

Vu Thư Uyển nhàn nhạt xong, thu hồi ánh mắt.

 

Hiện tại mà , bất kể là Tôn Đống Lương Hà Tĩnh, ít nhất cả hai đều ảnh hưởng đến công việc.

 

Tôn Đống Lương mắc , may mà đó cũng phạt và bù đắp, còn phía Hà Tĩnh thì vẫn thấy vấn đề gì.

 

can thiệp quá sâu chuyện tình cảm của khác, hơn nữa Tôn Đống Lương rõ ràng cũng nhiều, nên cô càng hỏi.

 

Vả lát nữa là đến giờ nghỉ trưa , hôm nay cô còn hẹn gọi điện cho Thẩm Chiêm Phong, cô vài lời hỏi , nên càng tâm trạng quan tâm đến mấy chuyện đó của Tôn Đống Lương.

 

Mặc dù Tôn Đống Lương với Hà Tĩnh là yên tĩnh, nhưng đến trưa, Hà Tĩnh vẫn tranh thủ ' ngang qua' cửa văn phòng của bọn họ một chút.

 

trong văn phòng trống trơn một bóng , cô tưởng ở nhà ăn, kết quả ở nhà ăn cũng thấy tăm .

 

“Chào đồng chí, tổ trưởng của các ?"

 

Hà Tĩnh rốt cuộc nhịn mà hỏi trong văn phòng của Tôn Đống Lương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-352.html.]

 

“Tổ trưởng Tôn ?

 

Tổ trưởng Tôn dạo trạng thái , sáng nay gọi sang chỗ Tổng biên tập, lúc thì bảo là xin nghỉ việc ."

 

“Nghỉ việc?!"

 

“Vâng, nhưng Tổ trưởng Tôn cũng dọn đồ , rốt cuộc là thế nào, nhưng dạo vẻ như nữa."

 

Hà Tĩnh sững sờ tại chỗ.

 

Điều cô kinh ngạc là việc Tôn Đống Lương bỏ với , mà là việc Tôn Đống Lương những lời như xin nghỉ việc.

 

Ngay cả Hà Tĩnh cũng hiểu rõ tầm quan trọng của tờ báo đối với Tôn Đống Lương.

 

Trong giai đoạn chuẩn ban đầu, Tôn Đống Lương gần như ngủ luôn ở đơn vị, lao tâm khổ tứ vì tờ báo mới, mà bây giờ nghỉ là nghỉ ?

 

Hà Tĩnh mang theo sự nghi hoặc, kìm về phía Vu Thư Uyển.

 

Cô thừa nhận đây chút thích Vu Thư Uyển, thực ngay cả bây giờ, ngoại trừ lúc phát lương , cô cũng mấy thích Vu Thư Uyển.

 

Nhà ăn lớn lắm, Vu Thư Uyển nhạy bén nhận ánh mắt của Hà Tĩnh.

 

“Chị Như Bình, lát nữa em bảo Hà Tĩnh đừng đến phiền em, chuyện của hai bọn họ em quan tâm, bảo cô tự tìm Tôn Đống Lương mà giải quyết."

 

Vu Thư Uyển lau miệng, hiệu cho Bàng Như Bình thấy Hà Tĩnh đang quan sát lúc .

 

Bàng Như Bình cau mày, “Chị , em lo việc của em , để chị giải quyết."

 

Trong lúc Hà Tĩnh còn đang ngẩn ngơ, Vu Thư Uyển bước khỏi nhà ăn.

 

định đuổi theo thì Bàng Như Bình chặn .

 

“Hà Tĩnh, cô hỏi gì , nhưng chuyện của hai , Tôn Đống Lương căn bản cụ thể là chuyện gì, tự đề nghị xin về nhà, hai hãy tự xử lý, đừng phiền Thư Uyển."

 

Hà Tĩnh sững sờ một lát, cuối cùng đành gật đầu.

 

Thực cô cũng phiền Vu Thư Uyển, dù đây cũng là lãnh đạo trực tiếp hiện tại của cô.

 

chuyện của Tôn Đống Lương khiến cô như dằm trong họng, nếu Tôn Đống Lương thực sự nghỉ việc, cô tìm thế nào đây, chẳng lẽ đến tận nhà ?

 

Tuy nhiên, Hà Tĩnh cũng sớm nhận cuộc điện thoại từ Tôn Đống Lương buổi chiều.

 

Anh tĩnh tâm vài ngày, đợi khi nghĩ thông suốt một chuyện sẽ liên lạc với cô, bảo cô đừng đến nhà tìm .

 

Trong lòng Hà Tĩnh tuy cam tâm, nhưng cũng chỉ đành bất đắc dĩ đồng ý.

 

Thoắt cái qua thêm hai ngày.

 

Khu quân sự Điền Nam.

 

Sắp đến tháng bảy , thời tiết ngày một nóng bức hơn.

 

“Thời tiết , nếu ở trong rừng núi ngược còn mát mẻ hơn một chút, chui hầm hàm mèo thì thoải mái hơn ở chỗ nhiều."

 

Ngô Liên trưởng ngáp một cái, hiệu cho Thẩm Chiêm Phong đến thăm xuống.

 

“Ăn táo lão Thẩm, chỗ còn hai quả là hai quả hôm nọ mang cho đấy.

 

Mấy em khác mấy ngày nay ở đây, chỉ trông chờ mỗi mang đồ đến cho thôi, đợi ăn hết , mai qua thì tiện thể mua thêm ít nhé."

 

Thẩm Chiêm Phong nhàn nhạt liếc quả táo bàn, cầm lấy cũng tiếp lời, nhưng Ngô Liên trưởng vẫn hì hì , dù , lão Thẩm ngày mai chắc chắn sẽ mang đến.

 

“Sao thương mà vẫn chịu yên, cái chân xuống đất ?"

 

Thẩm Chiêm Phong hỏi.

 

 

Loading...