Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 358

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:39:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hà Tĩnh bây giờ vẫn còn nhớ, khi Tôn Đống Lương xong ngày hôm đó, vẻ mặt thả lỏng và vui mừng từng .”

 

Lúc đó lòng cô thắt suýt nữa thì , nhưng nghĩ kỹ , rõ ràng là thiết kế cố ý giăng bẫy Tôn Đống Lương, hình như cũng tác dụng gì.

 

đợi Tôn Đống Lương cho cô Vu Thư Uyển cũng chuyện, cô liền hiểu rõ, lẽ thể ở tòa soạn báo nữa.

 

Hà Tĩnh bước cũng chào hỏi ai, trực tiếp xuống, thản nhiên :

 

hiểu các chị gì, cũng chuyện sai, ảnh hưởng đến Tôn Đống Lương còn ảnh hưởng đến công việc của đơn vị, nhưng mà, Tổng biên tập Vu, chuyện xét cho cùng liên quan trực tiếp đến công việc mà, các chị đến mức sa thải chứ."

 

Bàng Như Bình lạnh một tiếng:

 

“Tự cũng là ảnh hưởng đến công việc , tuy liên quan trực tiếp, nhưng cô ở thì ai ngày nào đó nảy sinh ý đồ với ai nữa?"

 

Sắc mặt Hà Tĩnh càng tối sầm hơn:

 

cũng ai cũng thể trúng , chị , là nhất quyết sa thải ?"

 

Vu Thư Uyển thẳng dậy, gật gật đầu:

 

“Trước tiên, tôn trọng tất cả các đồng chí việc ở tòa soạn của , từ lúc thành lập báo ở bên , thể coi là tình đồng chí cách mạng , thứ hai, chính vì tôn trọng, mới nghĩa vụ bảo vệ họ, điều để công bằng, tổ chức một cuộc bỏ phiếu nội bộ, cô tự xem ."

 

Kết quả bỏ phiếu của mười lăm , mười lăm bỏ phiếu tán thành sa thải Hà Tĩnh.

 

Sắc mặt Hà Tĩnh càng tệ hơn:

 

“Tổng biên tập Vu, đây đúng là chút ý kiến với chị, nhưng ngày càng ngưỡng mộ chị , chị thể yên tâm, thể bản cam đoan cho chị, sẽ tái diễn chuyện như thế nữa, hơn nữa... hơn nữa thể mất công việc ."

 

Bàng Như Bình nhíu mày:

 

“Vậy rốt cuộc cô từng cân nhắc qua, Tôn Đống Lương mà cô thích cũng hệt như thể mất công việc , mấy ngày đó đều trực tiếp từ chức nữa , vả tâm tư cô sâu sắc như , ai liệu xảy chuyện quái quỷ gì nữa , một rắn c.ắ.n mười năm sợ dây thừng, tòa soạn chúng miếu nhỏ, giữ cô, cô vẫn nên tìm nơi khác cao minh hơn ."

 

“Tổng biên tập Vu..."

 

Hà Tĩnh vẫn Vu Thư Uyển, “Nhà ở nông thôn, nếu thể ở tòa soạn việc, chắc mấy ngày nữa sẽ nhà gọi về thôi, đối tượng, dù trốn tránh, và họ cũng sẽ lên huyện bắt về, chị cũng là từ nông thôn đến, chị chắc thể hiểu cho mà, chị giúp một tay ?"

 

thể hiểu cho tình cảm của cô, nhưng thể hiểu nổi cách của cô."

 

Vu Thư Uyển thở dài, “Muốn sống vấn đề gì, mục tiêu theo đuổi cũng vấn đề gì, nhưng đừng dùng phương thức hại khác để lợi cho ."

 

“...

 

, hiểu ."

 

Hồi lâu trôi qua, Hà Tĩnh cuối cùng cũng dậy, nước mắt trong hốc mắt xoay vòng, vẫn rơi xuống.

 

Bàng Như Bình thản nhiên :

 

“Cô cũng đừng trách chúng , lương tháng Thư Uyển đều trừ của cô ."

 

Vu Thư Uyển:

 

“Chuyện nào chuyện đó, công việc là công việc, cô nghỉ phép một ngày nào, đương nhiên nên nhận lương, đó cũng là điều cô nên hưởng."

 

Hà Tĩnh ký tên thông báo thôi việc, xong câu , kìm rống lên.

 

Đãi ngộ nhân viên của tòa soạn báo “Hy Vọng Mới" là nhất trong huyện, khác vắt óc cũng , cô lúc đó nếu vì cuộc điện thoại của con đường sai lầm, cứ khăng khăng tìm đến Tôn Đống Lương, bây giờ cũng đến mức sa thải, thực cô chỉ cần dành dụm thêm ít tiền là thể tự ngoài tìm nhà ở , nhưng bây giờ đối tượng , công việc cũng mất, nếu thể nhanh ch.óng tìm công việc tiếp theo, chắc chỉ thể về quê thôi.

 

trách chị."

 

Hà Tĩnh rơi lệ Vu Thư Uyển.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-358.html.]

 

Vu Thư Uyển ở vị trí Tổng biên tập duy nhất của tòa soạn báo, mặc chiếc áo sơ mi xanh lơ đẽ, mái tóc lười biếng vén tai, ánh mặt trời xuyên qua, cả cô như tắm trong ánh sáng, trắng .

 

“Tổng biên tập Vu, bất luận thế nào, hiểu là của , trách chị, hơn nữa... hơn nữa cũng cảm ơn chị lúc đó thể đưa từ bên qua đây."

 

Ngập ngừng một lát, Hà Tĩnh một tiếng:

 

“Có điều, chị thật là quá, thừa nhận, đến tận bây giờ vẫn đang đố kỵ với chị."

 

“Ồ."

 

Vu Thư Uyển phẩy phẩy chiếc quạt trong tay:

 

, cô còn lời nào ?

 

Không còn lời nào thì tạm biệt."

 

“..."

 

“Tại chị tức giận?"

 

“Tại tức giận?"

 

Vu Thư Uyển ngẩng đầu lên, “Cô đố kỵ với , chứng tỏ cô bằng thôi, bằng thì thôi , tâm thái còn đặt đúng phẳng, cô chịu khổ là đáng đời."

 

Hà Tĩnh sững sờ, lòng càng thấy nghẹn .

 

những gì Vu Thư Uyển sai một câu nào, cô chính là đáng đời chịu khổ....

 

Tiễn Hà Tĩnh xong, Vu Thư Uyển vươn vai một cái:

 

“Chị Như Bình, gần đây vất vả cho chị , em tan đây, nếu tình huống khẩn cấp gì chúng vẫn liên lạc qua điện thoại nhé."

 

“Đi , đúng là tổ tông của chị."

 

“Ai bảo chị lợi hại chứ."

 

Vu Thư Uyển ký tên thông tin thôi việc của Hà Tĩnh, đeo túi nhỏ rời khỏi văn phòng.

 

Đã đến chiều tối, thời tiết còn oi bức như buổi chiều.

 

Bước khỏi tòa nhà văn phòng, làn gió mát rượi thổi qua, Vu Thư Uyển ngẩng đầu lên bầu trời.

 

Gần đây tâm trạng cô , Trình T.ử Mặc hiểu chuyện hơn nhiều, Trình Viên Viên qua kỳ nghỉ hè cũng nên lớp một tiểu học , còn Thẩm Chiếm Phong, cũng cuối cùng vượt qua kiếp nạn trong nguyên tác khiến cô lo lắng nhất.

 

Những ngày qua, bên phía quân khu Điền Nam cứ hai ngày một cuộc điện thoại báo bình an, dần dần, chính Vu Thư Uyển cũng cảm thấy lẽ thần kinh quá căng thẳng .

 

Đã qua mốc thời gian cốt truyện , Thẩm Chiếm Phong chắc chắn thể xảy chuyện mới đúng.

 

Đạp xe suốt quãng đường về nhà, trong sân, Trình T.ử Mặc và Cố Trường Viễn cùng mấy đứa nhỏ đang xổm đất chơi b-ắn bi.

 

Trình Viên Viên xổm xem một lúc thấy hứng thú, vẫn chạy về trong nhà chơi xếp hình của .

 

Dì Chu bên đó hầm sườn, lúc thể ngửi thấy mùi thơm .

 

Mắt Vu Thư Uyển nheo lướt qua đám trẻ trong sân, nghĩ một lát, hì hì tới:

 

“Chúng cùng chơi , ai thua thì lát nữa quạt cho ."

 

Trình T.ử Mặc định vạch trần Vu Thư Uyển, Cố Trường Viễn phấn khởi đồng ý.

 

 

Loading...