Đại đội trưởng Ngô ánh mắt rõ ràng là chấn động của Thẩm Chiếm Phong, lau mồ hôi:
“Thôi xong, thật sự quên , rốt cuộc quên bao nhiêu thứ hả lão Thẩm?
Mấy ngày còn ngày nào cũng nũng nịu gọi điện thoại cơ mà, bây giờ ngay cả cô vợ yêu quý nhất của cũng quên luôn , nhưng cái cũng trách , trách lũ kẻ thù quá xảo quyệt."
Nũng nũng?
Còn nịu nịu??
Câu đơn giản tai Thẩm Chiếm Phong còn đáng sợ hơn cả sấm sét, trong hơn hai mươi năm cuộc đời , căn bản từng hứng thú với bất kỳ phụ nữ nào !
Anh căn bản thể tưởng tượng nổi thể thích một phụ nữ đến nhường nào, càng thể đến chuyện yêu đương gì.
Và ...
“Tại gọi là chị... chị dâu nhỏ?"
Thẩm Chiếm Phong chợt nhớ tới lúc báo tin thi đậu trường quân đội cho gia đình, sốt sắng lo chuyện xem mắt cho .
Chẳng lẽ là lời gợi ý của bà dì họ nào đó với , mua một cô dâu nuôi từ bé ở quê về đấy chứ??
Chuyện là điều vạn thể chấp nhận !
Đại đội trưởng Ngô gãi đầu giải thích:
“Tuổi tác chúng đều lớn hơn chị dâu nhỏ, cũng chỉ thể gọi như thôi, nhưng lúc gặp mặt chắc chắn sẽ giữ kẽ một chút, cứ yên tâm ."
Lòng Thẩm Chiếm Phong càng nặng nề hơn, sắc mặt cũng đen mấy phần.
Quả nhiên là , thì về nhà nhất định hủy bỏ cuộc hôn nhân !
“Cô ... bao nhiêu tuổi?"
Đại đội trưởng Ngô nghiêm túc tính toán:
“Hai mươi?
cũng chỉ đại khái thôi, đây Tiểu Triệu nhắc qua một câu."
Hai mươi?
Vậy thì bằng tuổi ?
Thẩm Chiếm Phong thở phào nhẹ nhõm, dù cũng tính là vi phạm pháp luật.
câu tiếp theo của Đại đội trưởng Ngô khiến Thẩm Chiếm Phong rơi trầm tư.
Đại đội trưởng Ngô:
“Lão Thẩm, cũng coi như , qua thì sắp ba mươi đến nơi mà còn tìm cô vợ như tiên như thế, đây thừa nhận, giờ thật, thực sớm ghen tị với ."
Thẩm Chiếm Phong:
“..."
“...??"
Suýt nữa thì quên mất mất trí nhớ .
Không vi phạm pháp luật, nhưng sắp ba mươi ?
Sắp ba mươi tuổi , cô bé mới hai mươi thôi, lớn tuổi như , rốt cuộc là cô bé hiền lành đến mức nào mới trúng chứ.
Hơn nữa ý tứ trong lời của Đại đội trưởng Ngô lúc nãy, còn đặc biệt quan tâm đến ...
Mặc dù mất một phần ký ức nhưng Thẩm Chiếm Phong vẫn tin tưởng nhân cách của .
chuyện nghĩ thế nào thì cũng vẻ cầm thú.
“Đại đội trưởng Thẩm, đừng nghĩ về những chuyện nữa."
Bác sĩ ở bên cạnh lườm Đại đội trưởng Ngô một cái, “Bây giờ cần nghỉ ngơi, lát nữa lên máy bay, vì độ cao cộng với tiếng ồn quá lớn, chúng cần tiêm thu-ốc an thần cho để duy trì giấc ngủ trong suốt thời gian , nhất là nên ngủ ngay bây giờ, như lát nữa cảm giác cũng sẽ khá hơn một chút."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-367.html.]
Đại đội trưởng Ngô cũng vội vàng thúc giục.
Thẩm Chiếm Phong lúc quả thật cũng cảm thấy đầu óc đau nhức, mặc dù trong lòng đầy rẫy những thắc mắc nhưng vì sức khỏe, vẫn ép trấn tĩnh và ngủ .
Sau khi con Vu Dung Dung đưa đến đồn công an, vì họ xông khu tập thể quân đội, mắng nhiếc cũng là nhà quân nhân, tuy gây thương tích thực tế nhưng tình tiết lăng mạ cũng nghiêm trọng, trực tiếp giam giữ nửa tháng.
“Đợi , bảo lăng mạ Vu Thư Uyển thì thôi , chuyện Thẩm Chiếm Phong là sự thật mà..."
Mạnh Cường hôm nay vặn đến trực ca, thấy tên Thẩm Chiếm Phong, ánh mắt lạnh mấy phần.
“Lão Thẩm vẫn khỏe mạnh, cô là cái thá gì mà dám những lời đó?"
Vu Dung Dung càng đờ , “Anh ... vẫn khỏe mạnh??"
Điều thể nào!
Tình cảnh kỳ lạ của nhà họ Thẩm đủ vô lý , ngay cả Thẩm Chiếm Phong cũng còn sống khỏe mạnh chứ??
“Điều tuyệt đối thể!"
Mạnh Cường chuyện Thẩm Chiếm Phong nhiệm vụ nhưng tình hình cụ thể thì rõ lắm, thấy ánh mắt khẳng định của đàn bà mặt, trong thâm tâm vẫn cảm thấy Thẩm Chiếm Phong chắc chắn sẽ xảy vấn đề gì, hừ lạnh một tiếng, đổi thời gian giam giữ của hai con thành một tháng, xoay lo lắng gọi điện cho nhà họ Thẩm.
Người điện thoại là Thẩm Văn Minh, khi Mạnh Cường , trong lòng Thẩm Văn Minh cũng chút nghi ngờ.
Lúc nãy phụ nữ đó còn tỏ vẻ như quen và Trình T.ử Mặc nữa, thật là kỳ quái.
Thẩm Văn Minh vẫn đơn giản báo bình an cho Mạnh Cường, lúc Mạnh Cường mới yên tâm.
Phía Vu Dung Dung thì tình hình lắm.
Tiền Lạp Mai cũng nhốt cùng cô , tức đến mức hận thể đ-ánh cho đứa con gái một trận, đồng thời cũng hối hận tại theo con gái lên thành phố.
Càng nghĩ càng tức, Tiền Lạp Mai dứt khoát tới tát Vu Dung Dung một cái.
Vu Dung Dung thu trong góc tường, giống như điên, miệng lẩm bẩm ngừng:
“Không thể nào, thể nào."
Tại Thẩm Chiếm Phong ch-ết?
Tại nhà họ Thẩm với Vu Thư Uyển như ?
Tại bây giờ Vu Thư Uyển trở thành bề như thế?
Vô thắc mắc dồn nén trong lòng Vu Dung Dung, khiến cô khó chịu đến mức sắp nổ tung, nhưng vẫn nghĩ nguyên nhân.
Chẳng lẽ...
Vu Thư Uyển cũng trọng sinh ?
vấn đề là nếu Vu Thư Uyển trọng sinh, lúc đầu đồng ý đổi đối tượng xem mắt với chứ?
Còn Phùng Trác nữa.
Vì Vu Thư Uyển ch-ết nên Phùng Trác chẳng lẽ tìm Vu Thư Uyển ?
Kiếp Phùng Trác yêu ch-ết sống trong mộng khuất , giờ Phùng Trác ?
Vu Thư Uyển và nhà họ Thẩm thứ đều đổi, Phùng Trác đổi ?
Phùng Trác kiếp còn Lâm Bá ?
Cô gọi điện cho bên Lâm Bá hỏi thử, đợi khi ngoài sẽ tra s-ố đ-iện th-oại bên đó, chắc chắn sẽ hỏi .
Vu Dung Dung đắm chìm trong thế giới của riêng , căn bản để ý thấy Tiền Lạp Mai đ-ánh .
Dĩ nhiên cô cũng nhận vô thức một suy nghĩ trong lòng.
Càng thấy ánh mắt Tiền Lạp Mai chút đúng.
Tiền Lạp Mai những lời lộn xộn trong miệng con gái, trong lòng càng thêm ớn lạnh.