Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 376

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:39:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Một đồng chí nữ như , thích cô chắc chắn cũng nhiều...”

 

Càng nghĩ nhiều, lòng Thẩm Chiếm Phong càng một nỗi bực bội khó tả.

 

Vu Thư Uyển dường như cảm nhận tâm trạng của , tiếp tục an ủi:

 

“Em chính cũng nôn nóng, nhưng hiện tại quan trọng nhất là dưỡng c-ơ th-ể , dưỡng thương cho khỏe, đợi bác sĩ thể bắt đầu thử giúp khôi phục trí nhớ thì chúng sẽ từ từ hồi tưởng ."

 

“Thẩm Chiếm Phong, yên tâm, em sẽ giúp ."

 

Vu Thư Uyển tiếp lời:

 

“Ít nhất là ký ức trong thời gian chúng bên , đợi sức khỏe hơn một chút, em sẽ từng bước một 'bổ túc' cho , thời gian em sẽ luôn ở bên , ở bên cho đến khi khỏi bệnh thì thôi."

 

Đồng t.ử Thẩm Chiếm Phong co rụt một thoáng, nỗi bực bội trong lòng giọng dịu dàng của cô xoa dịu từng chút một.

 

Cô giống như đang hát một bài ca êm đềm nhất, giúp thoát khỏi những cảm xúc bất an, sợ hãi .

 

Thật .

 

Thẩm Chiếm Phong thầm nghĩ.

 

Hóa đây chính là cảm giác khi chuyện với thích.

 

Anh thấy ồn ào, cũng thấy mất sự yên tĩnh yêu thích, ngược thế nào cũng chán, mãi thôi.

 

“Được."

 

Thẩm Chiếm Phong gật đầu, “Cảm ơn em, đồng chí Vu."

 

'Phì' một tiếng, Vu Thư Uyển bật .

 

Cách xưng hô xa lạ và xa cách cũng lâu lắm thấy.

 

“Khụ khụ, thể gọi tên em, giống như em gọi ."

 

Vu Thư Uyển nhắc nhở.

 

“...

 

Ừm, Thư Uyển."

 

Hai đang chuyện, Thẩm Văn Minh bên cạnh lộ vẻ lo lắng Vu Thư Uyển.

 

Nguồn lực y tế ở Kinh Thị hơn, cũng lợi hơn cho sự phục hồi của cả.

 

mà... tòa soạn báo của chị dâu thì đây?

 

Lần đến Bắc Kinh, Thẩm Văn Minh là trực tiếp xin nghỉ phép qua đây, còn chị dâu vốn dĩ việc tại nhà, xin nghỉ gì .

 

《Hy Vọng Mới》 là tâm huyết của chị dâu, hiểu rõ điều quan trọng thế nào với chị dâu, là thứ cô tuyệt đối thể từ bỏ.

 

Và vị trí chủ biên ngoài chị dâu thì khác căn bản đảm đương nổi, cho dù nữa thì e rằng các nhân viên trong tòa soạn cũng nhất định sẽ phục.

 

Mặc dù Thẩm Văn Minh mới đến 《Hy Vọng Mới》 việc lâu, nhưng khí việc trong tòa soạn cực kỳ , cộng thêm đãi ngộ , đối với năng lực của Vu Thư Uyển đều thực lòng kính trọng, căn bản là thể thế chủ biên .

 

“Tình hình hơn dự kiến nhiều đấy."

 

Thẩm Chu đẩy cửa bước .

 

Vu Thư Uyển chú ý tới vẻ mặt thắc mắc của Thẩm Chiếm Phong, dậy chào bác cả , Thẩm Chiếm Phong lúc mới nhận , chủ động chào hỏi.

 

Thẩm Chu gật đầu, bước tới, “Chiếm Phong , hiện tại cháu cảm thấy thế nào ?

 

Đầu còn đau ?

 

Nếu thoải mái nhất định nhớ với bác sĩ, hai ngày nữa bác đưa ông nội đến thăm cháu."

 

“Vâng."

 

Thẩm Chiếm Phong , chợt nhận điều gì:

 

“Ông nội...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-376.html.]

 

ông vẫn chứ ạ?"

 

“Ông cụ tin xong gồng đến trưa hôm nay lúc cháu đến Kinh Thị mới vì ch.óng mặt mà ngủ , bác sĩ đến khám , chuyện gì lớn , bây giờ cháu chỉ cần lo chuyện của , lát nữa bác về nhà trông ông cụ."

 

Sắc mặt Thẩm Chiếm Phong trầm xuống, cúi mắt:

 

“Để ông nội lo lắng ạ."

 

“Nói là khách sáo quá ."

 

Thẩm Chu mỉm , “Chỉ cần cháu , ba cháu bằng ông cụ nhé, Văn Minh, ba cháu ngất xỉu xong giờ tỉnh chứ."

 

Thẩm Văn Minh gật đầu:

 

“Trước khi chúng cháu đến thì tỉnh , cháu đang trông, đợi xuất viện sẽ qua đây."

 

Thẩm Chiếm Phong thì cảm giác gì nhiều, về mặt tình cảm, ngược còn thiết với ông nội hơn, nhưng dù cũng là ba ruột, vẫn hỏi thăm hai câu, Thẩm Văn Minh đều thì lúc mới mở miệng nữa.

 

Thẩm Chu:

 

“Nhìn tinh thần cháu lúc đúng là hơn , hôm nay cháu đến bác qua đón, cháu mở mắt bác sợ xanh mặt, nhưng cháu chỉ đang ngủ nên bác cũng yên tâm , lúc đó sắc mặt cháu trắng bệch cơ, bác bủn rủn cả chân..."

 

Vu Thư Uyển bên cạnh lắng chăm chú, thấy những lời của Thẩm Chu, cô kìm mà liên tưởng đến một Thẩm Chiếm Phong sắc mặt trắng bệch ngất xỉu , Thẩm Chiếm Phong là một như thể khó chịu đến mức trắng bệch mặt mũi thì chắc chắn là đau đớn lắm.

 

“Bác cả."

 

Thẩm Chiếm Phong nhàn nhạt lên tiếng.

 

Anh tinh ý nhận vẻ mặt lo lắng buồn bã dần hiện lên của Vu Thư Uyển, trong lòng khẽ lay động, chuyển chủ đề.

 

“Bác cả, lát nữa bác còn về nhà đúng ạ?"

 

Thẩm Chu gật đầu:

 

“Không đợi lát nữa , thấy cháu khỏe mạnh thế bác chuẩn luôn đây."

 

Thẩm Chiếm Phong:

 

“Vậy bác đường cẩn thận, về nhớ cháu hỏi thăm ông nội, bảo ông đừng lo lắng cho cháu."

 

“Yên tâm, bác ."

 

Thẩm Chu xong, định rời , vẫy tay gọi Vu Thư Uyển.

 

“Thư Uyển, theo bác ngoài một lát."

 

Ánh mắt Thẩm Chiếm Phong dừng Vu Thư Uyển, chút bất ngờ, nhưng vẫn tiễn cô bằng ánh mắt cho đến khi cô bước khỏi phòng bệnh mới thu hồi .

 

Sau đó, dời mắt sang Thẩm Văn Minh, từ nãy đến giờ luôn mang vẻ mặt u sầu như đang tâm sự.

 

Cửa đóng , bên ngoài tự nhiên bên trong những gì.

 

“Bác cả, bác chuyện gì cần dặn dò cháu ạ?"

 

Vu Thư Uyển tò mò Thẩm Chu.

 

Thẩm Chu mỉm gật đầu, “Cũng hẳn là chuyện lớn lao gì, chỉ là cho cháu tình hình bác từ phía bệnh viện thôi."

 

“Vâng, cháu cũng đang định hỏi cho rõ ràng đây ạ."

 

“Trường hợp của Chiếm Phong tuy chút hiếm gặp, nhưng cả nước cũng ca bệnh nào, chỉ là dù cũng là vấn đề trong đại não, ai điều gì, đợi nó phục hồi hòm hòm thể thử dùng các biện pháp y tế để khôi phục trí nhớ, nhưng cũng chắc chắn 100% là thể nhớ , Thư Uyển , nhất cháu nên chuẩn tinh thần , đừng quá đau lòng."

 

“Cháu hiểu mà bác cả."

 

Vu Thư Uyển nghiêm túc :

 

“Những điều bác cháu nghĩ qua khi đến đây , vẫn là là đủ , ạ."

 

Trong mắt Thẩm Chu lóe lên một tia xót xa, “Thư Uyển, cháu hiểu chuyện quá, thật ... thật cháu thể chấp nhận mà.

 

Ông cụ gặp cháu, bác đoán là cũng định với cháu chuyện , chúng sẽ trói buộc cháu , chỉ cần cháu thấy vui hài lòng, sẽ cho cháu..."

 

 

Loading...