“Lúc Vu Thư Uyển bước , cô nhận vành tai Thẩm Chiếm Phong đỏ ửng lên, cô mỉm thấu hiểu, đột nhiên nảy một chút ý .”
“Thẩm Chiếm Phong, lúc mới thi đỗ trường quân đội, là hai mươi tuổi đúng ?"
Đột nhiên đổi chủ đề, Thẩm Chiếm Phong tưởng Vu Thư Uyển dịu bầu khí mập mờ, liền nghiêm túc suy nghĩ một chút, đáp:
“ nhập ngũ năm mười tám tuổi, hai năm tự ôn thi trường quân đội, đúng là hai mươi tuổi thật."
“Nam sinh viên đại học hai mươi tuổi ."
Ý trong mắt Vu Thư Uyển càng đậm, “Vậy lúc mới trường, từng nghĩ đến việc tìm đối tượng ?"
“Không ."
Thẩm Chiếm Phong Vu Thư Uyển, chút mờ mịt:
“Đối với , hiện tại chính là thời điểm trường, khi gặp em, trong lòng ngoài việc huấn luyện cho thì chính là báo đáp tổ quốc, còn về đối tượng... cảm thấy thể nảy sinh bất kỳ cảm giác nào với các nữ đồng chí."
Câu trả lời khiến Vu Thư Uyển hài lòng, nhưng cô vẫn nhịn mà hỏi:
“Vậy còn em?"
“Em là ngoại lệ."
Thẩm Chiếm Phong hít sâu một , “Cho nên mới , là khi gặp em."
“Hóa là , ... khi gặp em suy nghĩ gì?"
Thẩm Chiếm Phong:
“..."
Thấy vành tai Thẩm Chiếm Phong càng đỏ hơn, Vu Thư Uyển nhếch môi, dứt khoát xuống bên giường .
Lần , vị trí cô gần hơn một chút.
Dù nãy hỏi rõ , Thẩm Chiếm Phong mất trí nhớ nhưng cảm giác dành cho vẫn còn, sẽ thấy mạo phạm, chắc cũng sẽ nảy sinh cảm giác gần gũi thôi nhỉ.
“Là..."
Thẩm Chiếm Phong chút căng thẳng, cô càng gần , những lời trong cổ họng càng thốt .
“Gì cơ?"
“ sẽ loại suy nghĩ gần gũi, nhưng."
Thẩm Chiếm Phong sợ cô hiểu lầm, vội vàng bổ sung, “ như là , cho nên em cứ yên tâm, tối nay sẽ lưng về phía em mà ngủ."
Phụt một tiếng, Vu Thư Uyển bật .
Trời ạ trời ạ, Thẩm Chiếm Phong phiên bản sinh viên đại học mà đáng yêu quá mức thế !
Nghĩ lúc mới quen , một lòng cậy việc giáo d.ụ.c tiên tiến mà to gan chủ động trêu chọc Thẩm Chiếm Phong, kết quả còn Thẩm Chiếm Phong nắm lấy tay, cảnh tượng đó khác hẳn bây giờ!
“Em gì mà yên tâm chứ."
Vu Thư Uyển mỉm :
“Trước chúng vẫn ngủ cùng mà, em gì lo ."
Một câu khiến vành tai Thẩm Chiếm Phong sắp bốc cháy đến nơi .
S-ố đ-iện th-oại cứu hỏa là bao nhiêu nhỉ...
Trong đầu Thẩm Chiếm Phong lướt nhanh qua một lượt các s-ố đ-iện th-oại hỏa hoạn, thấy quên nào, mới chợt nhớ hóa là hỏa hoạn thật.
“Được , nghỉ ngơi thôi."
Vu Thư Uyển sợ tiếp nữa não bộ Thẩm Chiếm Phong sẽ ảnh hưởng, liền thu tâm tư dậy.
Thẩm Chiếm Phong lập tức thở phào một .
Thế nhưng, Vu Thư Uyển dậy tới xuống chiếc giường hộ lý cách hơn một mét, bỗng thấy hụt hẫng vô cùng.
“Đèn ở phía bên đấy Thẩm Chiếm Phong."
Vu Thư Uyển xuống tiện tay kéo chiếc chăn mỏng mùa hè đắp lên, “Anh tắt đèn ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-382.html.]
“...
Được."
Anh trầm giọng đáp lời, giơ tay tắt đèn.
Trong phòng tối sầm , đen kịt, một lúc lâu , khi mắt Thẩm Chiếm Phong thích nghi, khung cảnh trong phòng mới nhờ một tia sáng lọt qua rèm giường mà trở nên rõ ràng hơn.
“Đêm qua em ngủ, chúc ngủ ngon nhé Thẩm Chiếm Phong, em ngủ đây."
Sự mệt mỏi ẩn giấu trong giọng của cô bộc lộ , âm thanh cũng ngày một nhỏ dần.
“Được, chúc ngủ ngon."
Lời của Thẩm Chiếm Phong dứt, bên tai truyền đến tiếng thở đều đặn, khẽ khàng của cô.
Cô ngủ .
Ngay bên cạnh .
Đôi mắt vốn đang thẳng về phía của Thẩm Chiếm Phong tự chủ mà chuyển hướng sang chiếc giường hộ lý bên cạnh.
Chỉ dừng hai giây, Thẩm Chiếm Phong liền vội vàng thu hồi cái lời .
Không như thế .
Trong lòng Thẩm Chiếm Phong thầm tự nhắc nhở bản , đó mặc nguyên quần áo xuống nhắm mắt .
khi nhắm mắt , những âm thanh bên cạnh dường như càng trở nên rõ ràng hơn.
Cộng thêm việc hôm qua ngủ lâu, lúc hề thấy buồn ngủ chút nào.
Biết thế...
Biết thế lúc nãy bảo bác sĩ qua tiêm cho một mũi thu-ốc an thần cho .
Càng nghĩ như , tâm trí càng hoạt động mạnh, càng khó giấc ngủ hơn.
Mãi một lúc lâu , Thẩm Chiếm Phong mở mắt .
Cứ trằn trọc như , cho đến khi thực sự ngủ , cũng trôi qua bao lâu....
Khi tia nắng đầu tiên của buổi sáng xuyên qua rèm giường hắt lên đầu giường, Thẩm Chiếm Phong mở mắt.
Hai ngày ngủ nhiều, đêm qua nghỉ ngơi muộn cũng thấy quá buồn ngủ, hơn nữa bên cạnh còn cô ở đó.
Đêm qua hai bọn họ thật sự ngủ chung một phòng.
Nghĩ đến đây, tim Thẩm Chiếm Phong đ-ập nhanh hơn, cơn buồn ngủ tan biến sạch sành sanh.
Trên cánh tay trái của một vết thương xuyên thấu, tổn thương đến gân cốt, khi khâu xong thì gì đáng ngại, những chỗ khác đều hảo.
Nghĩ đoạn, Thẩm Chiếm Phong dậy.
Vu Thư Uyển đúng là mệt rã rời, gần chín giờ mà cô vẫn ngủ say, lẽ do nắng sớm quá gắt, rèm giường chắn hết nên lúc cô đang kéo góc chăn che lên mắt.
Bên ngoài hành lang tiếng qua .
Chín giờ bác sĩ sẽ tới thăm khám, Ngô liên trưởng bên ước chừng cũng sẽ qua đây, Thẩm Chiếm Phong cẩn thận liếc bóng dáng mảnh mai giường hộ lý, vội vàng thu hồi tầm mắt.
Anh sợ gây tiếng động lớn, nhẹ nhàng bước xuống giường, cảm thấy đầu óc choáng váng gì bất thường, lúc mới mở cửa bước ngoài.
Hộ lý bên ngoài dậy , lúc đang phân vân nên gõ cửa , thấy Thẩm liên trưởng đích bước , sợ hãi vội vàng chạy tới.
“Liên trưởng, ngài dậy mà bấm chuông ạ, ngài mau về , đợi lát nữa bác sĩ sẽ mang bữa sáng tới cho ngài."
Thẩm Chiếm Phong đóng cửa , ngăn cách âm thanh và chính ở bên ngoài, lúc mới về phía hộ lý.
“Đồng chí, phiền cô sang gõ cửa phòng Ngô liên trưởng giúp , gọi dậy.
Cuộc kiểm tra hôm nay của cứ ở bên phòng là ."
“...
Hả?"