Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 388

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:40:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Anh còn nhớ Thẩm Văn Minh từng , Thư Uyển ở huyện lỵ còn công việc của riêng .”

 

Vu Thư Uyển:

 

“Hiện tại em dự định về, chuẩn cùng Thẩm Chiếm Phong tĩnh dưỡng điều trị.”

 

“Vậy thời gian em ở ?”

 

Vu Thư Uyển chỉ chiếc giường phụ rèm che khuất, “Ở đây ạ, Văn Minh ở phòng bên cạnh nghỉ ngơi cùng liên trưởng Ngô.”

 

“Văn Minh cũng định đ-ánh trận chiến trường kỳ ở đây ?”

 

Thẩm Thắng Nam hỏi.

 

Thẩm Văn Minh lắc đầu, “Em đợi ba tới sẽ cùng họ về, phía đại ca thực thiếu chăm sóc, cấp phê chuẩn hai hộ lý canh chừng , chị dâu ở đây một cũng nhẹ nhàng.”

 

“Chị , nhưng mà...”

 

Thẩm Thắng Nam ngập ngừng :

 

“Thư Uyển, em cứ ở mãi trong phòng bệnh cũng tiện, chị thấy là cân nhắc tới nhà ở .”

 

“Nhà của ông nội ạ?”

 

Thẩm Văn Minh theo bản năng hỏi xong, nhíu mày, “Nhà ông nội ở xa nhỉ, ông ở tận ngoại ô Bắc Kinh, chị dâu tiện ngày nào cũng chạy chạy , nhưng thể xin cấp một cảnh vệ lái xe...”

 

“Xin cảnh vệ cái gì, coi như đang chơi đồ hàng đấy ?”

 

Thẩm Thắng Nam lườm Thẩm Văn Minh một cái, “Cán bộ cấp liên đội cảnh vệ, thể động não một chút .”

 

Thẩm Văn Minh ủy khuất Thẩm Chiếm Phong:

 

“Em chẳng đang nghĩ trai cũng sắp thăng chức , huống hồ còn thương lập công nữa.”

 

“Cái đó cũng đợi một thời gian nữa.”

 

Thẩm Thắng Nam đoạn về phía Vu Thư Uyển, ôn tồn hỏi:

 

“Thư Uyển, ông nội đưa chìa khóa cho em, em gửi chỗ chị còn nhớ ?

 

Em bảo chị giúp xem ai thuê nhà .”

 

“Em nhớ, chị cả vẫn thuê ạ?”

 

Một cái tứ hợp viện, một cái nhà kiểu Tây nhỏ, hai bất động sản bình thường thể thuê nổi, Vu Thư Uyển vốn cũng nghĩ tới việc nhất định kiếm chút tiền nên để tâm.

 

“Ừm, nhưng em thể cân nhắc tu sửa đơn giản cái tứ hợp viện một chút, thời gian em thể tới đó nghỉ ngơi, gần bệnh viện, cách trung tâm thành phố cũng gần, thuận tiện.

 

Hơn nữa Thẩm Chiếm Phong nếu ở bệnh viện nữa cũng thể tới đó tĩnh dưỡng.”

 

Lời của Thẩm Thắng Nam khiến Vu Thư Uyển chút xao động.

 

ý định tới Bắc Kinh phát triển, nếu thuận lợi, lẽ quả thực cần thiết về huyện lỵ nữa.

 

Tu sửa tứ hợp viện xong thì ở lâu dài cũng tiện.

 

“Cho dù dự định ở lâu dài, cả nhà các em tới Bắc Kinh chơi cũng chỗ dừng chân, bên chỗ ông nội cũng ở , chỉ là hẻo lánh chút thôi, em thấy thế nào?”

 

Vu Thư Uyển gật đầu, “Em thấy ạ!

 

Sửa sang tứ hợp viện khó chị?”

 

“Không khó khó, lúc nhỏ chị từng theo ông nội tới đó, cái sân đây cũng ở , đơn giản là cho tới chỉnh đốn tường rào hoa cỏ, mua ít đồ đạc đặt .

 

Thư Uyển, chuyện cứ giao cho chị, chị giúp em liên hệ xong xuôi em hẵng dọn qua.”

 

“Chuyện ... thế thì phiền chị cả quá.”

 

“Không phiền.”

 

Thẩm Chiếm Phong thản nhiên lên tiếng, “Chị cả, nhớ sửa xong thì cho dọn dẹp sạch sẽ bên trong nữa, trang trí thì cho , đừng quên lắp luôn cả lò sưởi .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-388.html.]

Thẩm Thắng Nam:

 

“...

 

Thẩm Chiếm Phong, em rõ tình hình , đây là chị vì giúp Thư Uyển chứ vì giúp em, ngôi nhà tên Thư Uyển đấy.”

 

“...”

 

Thẩm Chiếm Phong chuyện , nhưng chút nào vui, chỉ khựng :

 

“Vâng, em , ý của em là như cũng sẽ ở thoải mái hơn một chút.”

 

“Coi như em cũng tâm.”

 

Thẩm Thắng Nam xong hài lòng quan sát Thẩm Chiếm Phong:

 

“Em mất trí nhớ , chị nhắc nữa, Thư Uyển là một cô gái , em đối xử với cô .

 

Hơn nữa bất luận chuyện gì, chị cũng về phía Thư Uyển.

 

Thằng nhóc em nhất đừng để chị bắt gặp chuyện gì , thì mặc kệ em thương , chị cũng lái xe tới đ-á em đấy, ?”

 

“...

 

Biết ạ.”

 

Cho dù Thẩm Thắng Nam những lời , Thẩm Chiếm Phong cũng sự của Vu Thư Uyển.

 

Thẩm Chiếm Phong vô thức liếc Vu Thư Uyển một cái, lúc Vu Thư Uyển đang tươi rạng rỡ Thẩm Thắng Nam, đôi mắt đẽ dán c.h.ặ.t Thẩm Thắng Nam, hề ý .

 

Mà Thẩm Thắng Nam nhớ điều gì đó, hỏi chi tiết Vu Thư Uyển về sở thích và yêu cầu trang trí, hai trò chuyện một hồi, tay nắm lấy .

 

“Khụ khụ.”

 

Thẩm Chiếm Phong đột nhiên hắng giọng, ho khan hai tiếng.

 

Vu Thư Uyển hồn, vội vàng tới, “Sao ?

 

mở cửa sổ thấy gió ?

 

uống nước ?”

 

Thẩm Chiếm Phong cảm nhận sự quan tâm từ Vu Thư Uyển, cảm thấy mãn nguyện.

 

“Chỉ là đầu đột nhiên choáng một chút, nhưng giờ , việc gì lớn.”

 

“Thật ?”

 

Vu Thư Uyển dường như mấy tin tưởng, “Nếu thấy thoải mái thì ngay, nếu thì gọi bác sĩ, tuy lớn nhưng dù cũng là vấn đề trong não, nhất định coi trọng.”

 

“Anh mà, nhưng thực sự là , nếu thoải mái, nhất định sẽ báo cho em đầu tiên.”

 

“Được.”

 

Thẩm Thắng Nam bên cạnh , vốn dĩ cũng chút lo lắng, nhưng thoáng thấy nụ và sự mãn nguyện lướt qua trong mắt Thẩm Chiếm Phong, cô nhịn mà trợn trắng mắt.

 

Cái thằng nhóc , thế , mất trí nhớ mà vẫn quên tranh giành Thư Uyển với .

 

Mình một năm tổng cộng chẳng gặp Thư Uyển mấy , ăn cái giấm đúng là hẹp hòi!

 

Thẩm Thắng Nam thăm em trai xong, chuyện gì lớn, buổi chiều liền trực tiếp lo liệu việc tu sửa tứ hợp viện cho Vu Thư Uyển.

 

Việc tu sửa tứ hợp viện định đoạt, trong lòng Vu Thư Uyển cũng bắt đầu nghiêm túc tính toán ý định tới Bắc Kinh phát triển.

 

tới Bắc Kinh phát triển nhưng thể buông bỏ tờ báo “Hy vọng mới” mà vất vả lắm mới xuất bản .

 

điều cô nghĩ là nếu cơ hội thì liên hệ với tòa soạn báo bên Bắc Kinh , tương lai thể thí điểm phát hành “Hy vọng mới” ở mấy khu vực lân cận , khi định sẽ chuẩn phát hành quốc.

 

Tuy nhiên chuyện vội , ngoài việc liên hệ ở Bắc Kinh thì tòa soạn báo ở huyện lỵ cũng sự chuẩn tâm lý.

 

Đến lúc đó địa điểm việc chắc chắn sẽ đặt ở Bắc Kinh, nếu nhân viên ở đó theo thì còn tuyển thêm mới...

 

 

Loading...