“ phương thức fax hiện nay tiên tiến, là thể thực hiện việc phân khu vực.”
Những chuyện còn đợi Vu Thư Uyển thời gian từ từ tìm hiểu, vì cô chỉ thể tạm thời đặt ý tưởng trong lòng.
Rất nhanh đó, hai vợ chồng già Thẩm Xuyên cũng mang theo mấy đứa trẻ trong nhà tới đây.
Thẩm Xuyên vẫn nghiêm túc như khi, khi chuyện vài câu với Thẩm Chiếm Phong, thấy ngoại trừ trí nhớ thì còn vấn đề gì khác mới yên tâm.
Lưu Mẫn thì lén lau hai giọt nước mắt.
Thẩm Hồng Tinh và Trình T.ử Mặc rụt rè chào hỏi Thẩm Chiếm Phong sang một bên lời nào.
thể thấy , hai đứa trẻ đều quan tâm đến .
Trình Viên Viên cửa liền lao thẳng lòng Vu Thư Uyển, chuyện với Vu Thư Uyển một hồi lâu xong mới cẩn thận từng chút một tới quan tâm ba.
mà...
Ba bây giờ trông còn nghiêm túc hơn nữa!
Còn một cảm giác xa lạ.
Cô nhóc bên giường hồi lâu, vặn vẹo một câu “Ba ơi ba dưỡng bệnh cho ạ” xong liền lao về bên cạnh Vu Thư Uyển, trốn lưng cô.
“Mẹ ơi, con rời xa nữa, bao giờ về ạ?
Nếu lâu quá thì con thể cùng ạ?”
Vu Thư Uyển thấy nỗi nhớ nhung trong mắt cô nhóc, lòng mềm nhũn .
Lưu Mẫn bước tới nắm tay Trình Viên Viên, đầu lo lắng bàn bạc với Vu Thư Uyển:
“Con ở chăm sóc Chiếm Phong vất vả lắm , mang theo Viên Viên nữa e là sẽ lo liệu xuể.”
Vu Thư Uyển nghĩ nghĩ, Lưu Mẫn quả thực lý.
Bữa cơm duy nhất cô từng nấu đại khái là bát mì trường thọ , Trình Viên Viên ở cũng là theo cô đến căng tin bệnh viện hoặc ngoài ăn, vả cô lẽ quả thực lo xuể.
Tương lai cô ở Bắc Kinh phát triển là cân nhắc đến việc thể thuê một bảo mẫu, giống như dì Chu giúp chăm sóc việc nhà, nhưng hiện tại tứ hợp viện vẫn sửa xong, Viên Viên ở cũng là một vấn đề.
“Mẹ sẽ vất vả lắm ạ?”
Chưa đợi Vu Thư Uyển lên tiếng, Trình Viên Viên nhỏ nhẹ ôm lấy cánh tay Vu Thư Uyển, “Nếu thì Viên Viên thể về nhà đợi , Viên Viên vất vả ạ.”
Vu Thư Uyển nhéo má cô bé, “Mẹ cũng sống cùng Viên Viên, cũng nỡ xa Viên Viên, nhưng hiện tại bên Bắc Kinh ngay cả nhà cửa cũng chuẩn xong, đợi thời gian nữa thứ chuẩn xong xuôi đón Viên Viên qua ?”
“Vâng ạ!”
Trình Viên Viên ngoan ngoãn gật đầu.
Đối với cô bé, tới thấy ba đều khỏe mạnh mãn nguyện lắm .
Lưu Mẫn thì xót xa nắm lấy tay Vu Thư Uyển:
“Thư Uyển, đang nghĩ với ba con tới nhà ông nội con luân phiên ở vài tháng để ca cho con, nếu một con cũng vất vả quá.”
“Mẹ còn về trông mấy đứa trẻ nữa mà , vả hộ lý ở đây, bình thường thực con cần việc gì vất vả cả, tối đa chỉ là ở bên chuyện với Thẩm Chiếm Phong thôi, ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-389.html.]
Cô còn ở trông coi việc sửa sang tứ hợp viện và liên hệ với tòa soạn báo, bình thường quả thực thể việc ngày nào cũng tới đây.
Tuy nhiên hộ lý ở đây, thực Vu Thư Uyển tới bệnh viện cũng .
“Cái con bé , đúng là tâm quá thiện, dặn bác cả , con chuyện gì cứ liên hệ bên đó, cần sợ cái gì cả.”
“Con hiểu mà .”
Sau khi gặp mặt, lòng của trong nhà đều buông lỏng, chỉ là mới tới hai ngày, Thẩm Xuyên liền ở đây đợi thật buồn chán.
Lưu Mẫn vung tay một cái, mượn xe của ông nội, đưa mấy đứa trẻ cùng ngoài chơi ba ngày.
Ba ngày liền, Vu Thư Uyển và Thẩm Văn Minh đều đến tối mới về bệnh viện.
Ở ngoài náo náo nhiệt nhiệt, đến phòng bệnh, nụ mặt hai vẫn tan .
“Hôm nay trống lớn trong Cổ Lâu vang hơn hẳn trống ở huyện , em thật ngờ còn thể đ-ánh nữa.
Viên Viên lúc đó sợ đến mức cứ chui tọt lòng chị dâu, cái con bé ở nhà trông gan thế mà ngoài nhát chịu .”
“ vẫn là ngoài ít quá, chú xem hôm qua ở vườn bách thú, lúc mới bắt đầu thấy đà điểu còn sợ nhé, lúc về thì một mực ôm đà điểu sờ lông nó.”
“Ha ha ha ha em nhớ , lúc đó Viên Viên một chạy tới sát hàng rào, vươn cánh tay định leo lên .
Cái con bé đây văn văn tĩnh tĩnh, thế mà chẳng nhận tố chất thổ phỉ, chắc là bình thường chơi cùng Cố Trường Viễn với Trình T.ử Mặc hai đứa con trai nhiều quá.”
“Nói mới nhớ lúc đầu con bé sợ, con bé leo lên hàng rào cái là đến lượt đà điểu sợ, nãy còn đang ăn cải thảo đấy thế mà sợ đến mức cả lũ chui tọt trong chuồng.”
Thẩm Văn Minh đột nhiên nhớ điều gì đó, nhịn bật thành tiếng, “ đúng đúng, một con ngoài một bãi, Viên Viên ngửi thấy thối bịt mũi mới phát hiện tay nó cũng dính một ít, Hồng Tinh lúc đó thối đến mức suýt nôn...”
Hai phòng bệnh.
Trong phòng bệnh yên tĩnh cực kỳ.
Hai hộ lý một đang rót nước, một ngoài ngủ gật, còn một Thẩm Chiếm Phong bên cửa sổ, trân trân ngoài phong cảnh một cái là thấy hết.
“...”
Thẩm Văn Minh lập tức ngậm miệng, cùng Vu Thư Uyển đối mắt một cái xong liền vội vàng chạy tới, “Đại ca tụi em về , hôm nay tụi em Cổ Lâu, mua trống lắc tay với ngựa gỗ nhỏ cho con gái .
Ồ đúng , còn mang về cho một hộp bánh lừa lăn (Lvdagun) nữa, cơ mà cái ngọt quá, ăn nhỉ...”
Nói một hồi, giọng của Thẩm Văn Minh nhỏ dần .
Hai ngày họ cũng hăm hở mang đồ về cho Thẩm Chiếm Phong, tiếc là vì tụ m-áu đại não nên tạm thời chỉ thể ăn đồ thanh đạm, vả cố gắng ăn đồ lỏng, cuối cùng đồ mang về đều chui tọt bụng Thẩm Văn Minh hết.
Thẩm Chiếm Phong đầu, ánh mắt về phía Vu Thư Uyển cũng đang chút chột , đó khóe miệng nở một nụ nhạt, “Sáng nay bác sĩ cho ăn bánh bao , đồ ngọt chắc cũng thể ăn một chút.”
“Vậy thì quá!”
Vu Thư Uyển thở phào nhẹ nhõm, giục Thẩm Văn Minh lấy bánh lừa lăn , chia cho Thẩm Chiếm Phong một miếng nhỏ để nếm thử.
Đợi Thẩm Chiếm Phong lộ nụ tệ, hai lúc mới đồng thời yên tâm.
Họ mấy ngày nay mải chơi quá mà...