“Cái đứa cháu nội của , Thẩm Thiết Quân hiểu rõ hơn ai hết, thể tìm cô gái như Vu Thư Uyển thì đối xử với cô thế nào cũng quá!”
“Ông cứ cháu hết .”
Vu Thư Uyển bật , đó cùng Thẩm Thiết Quân ngoài chuyện riêng.
“Ông nội, bác cả ông đang báo của cháu.
Như ông thấy đấy, hiện tại cháu một cơ nghiệp lớn ở huyện lỵ, đó cũng là tâm huyết của cháu, cháu sẽ buông bỏ .”
Thẩm Thiết Quân gật đầu, “Điều hiểu , vả nếu tổng biên tập, e là tờ báo cũng sẽ chịu ảnh hưởng lớn.”
“ ạ.”
Vu Thư Uyển tiếp:
“Vì cháu một ý tưởng, tương lai nếu thể, hy vọng tờ báo thể phát hành quốc.
điều cũng nghĩa là liên hệ với tổng tòa soạn bên Bắc Kinh , ông...”
“Không thành vấn đề.”
Thẩm Thiết Quân nhíu mày, “Cháu yên tâm Thư Uyển, ngày mai liên hệ với của tổng tòa soạn, đích gặp , chuyện sẽ lo liệu cho cháu xong xuôi.”
Vu Thư Uyển:
“...”
Cách xử lý thật bá đạo, đúng hổ là Thẩm Thiết Quân.
Vu Thư Uyển bật , vội vàng giải thích thêm:
“Ông nội, cháu đang nghĩ là cứ để cháu chuyện với bên tòa soạn báo, xem quan điểm và ý tưởng của họ đối với tờ báo của cháu thế nào, còn chỗ nào cần cải thiện học hỏi .
Tương lai khi phát hành thí điểm theo khu vực, nếu kết quả thỏa thì mới quảng bá quốc.”
Ánh mắt Thẩm Thiết Quân Vu Thư Uyển thêm vài phần tán thưởng, “Con bé, cháu thực lòng đang nghề , nhận sâu xa.”
Có lời của Thẩm Thiết Quân, cô tất nhiên thể để tòa soạn báo trực tiếp quảng bá quốc.
nếu bản tờ báo vấn đề, đủ thiện, tương lai cho dù quảng bá ngoài cũng sẽ đối mặt với nhiều vấn đề phát sinh, xa.
Chỉ rèn luyện bản , đạt đến một trình độ nhất định, đó mới vững bước xa hơn, bền vững hơn.
Và Vu Thư Uyển cũng khiêm tốn:
“Ông nội, đối với chuyện tòa soạn báo cháu thực sự nghiêm túc , vì chỉ hy vọng ông thể giúp cháu cầu nối, quen với biên tập viên bên tổng tòa soạn.
Đợi tờ báo của chúng cháu nổi tiếng , cháu nghĩ tòa soạn sẽ tự liên hệ với cháu để quảng bá quốc thôi.”
“Khá lắm.”
Thẩm Thiết Quân liên tục tán thưởng:
“Một trẻ tuổi chút thành tích nhỏ liền sẽ kiêu ngạo, cháu chín chắn hơn đa nhiều.”
Vu Thư Uyển ngượng ngùng , “Cháu chỉ là lo lắng nhiều hơn một chút thôi.”
“Yên tâm, giúp cháu liên hệ là , lúc đó các cháu hẹn địa điểm chuyện, sẽ can thiệp quá nhiều.”
“Tuyệt quá, cảm ơn ông nội!”
Đội trang trí mà Thẩm Thắng Nam giúp tìm bắt đầu dọn dẹp tứ hợp viện từ vài ngày .
Có Thẩm Thắng Nam sắp xếp, cộng thêm mấy ngày Vu Thư Uyển và gia đình đều chơi nên thể qua xem.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-391.html.]
Đợi khi Thẩm Thiết Quân ngày thứ hai, những cụ sắp xếp qua giúp đỡ cũng đến tứ hợp viện.
Lúc Vu Thư Uyển mới với Thẩm Chiếm Phong một tiếng một tới tứ hợp viện.
Mặc dù cô nhận hai chiếc chìa khóa của Thẩm Thiết Quân, nhưng hai bất động sản cô từng xem nào.
Một là lúc đầu định tới ở, hai là nếu Thẩm Thắng Nam nhắc tới, bản cô cũng suýt quên mất chuyện .
Đời nhà cửa quá đắt đỏ, cô nghiệp xong quen với việc thuê nhà ở các thành phố khác , khái niệm gì về bất động sản cố định.
khi thực sự đến ngôi nhà, nghĩ đến việc thể trang trí một ngôi nhà thuộc về chính theo ý , thậm chí ngôi nhà còn là một cái tứ hợp viện, đột nhiên cô thấy tinh thần phấn chấn hẳn lên.
Những năm đây, khu vực trung tâm Bắc Kinh trải qua chỉnh đốn, ít trạch viện thực còn nữa, một giữ cũng là qua xử lý hiện đại hóa nhiều .
Cái trạch viện của cô ở vành đai 3, trong ngõ Liễu Môn, từ đường lớn rẽ là thể thấy hai dãy trạch viện song song bên trong.
Ngõ Liễu Môn 32.
Theo hiệu tường gạch, Vu Thư Uyển kiễng chân sờ sờ rầm cửa.
Chìa khóa chỉ một chiếc, lúc đó Vu Thư Uyển đưa cho Thẩm Thắng Nam, Thẩm Thắng Nam giao cho phụ trách đội trang trí.
Vì hôm nay Thẩm Thiết Quân sắp xếp cũng tới nên mới để họ đặt chìa khóa rầm cửa .
Trong sân vẫn đặt đồ đạc gì đáng giá, công việc hiện tại là lát gạch đ-á cho cả sân, còn chìa khóa phòng trong là do Vu Thư Uyển tự bảo quản.
Vu Thư Uyển kiễng chân sờ hồi lâu mà chẳng sờ thấy gì cả.
Chẳng lẽ là quên đặt ?
Hiện tại là hơn 7 giờ sáng, của đội trang trí 8 giờ mới tới.
Vu Thư Uyển quanh quất, định cái bệ đ-á cửa nghỉ một lát, mới phủi bụi tay thì thấy gọi .
“Đồng chí , cô là... cô là nữ chủ nhân của nhà ?”
Vu Thư Uyển đầu , chỉ thấy một phụ nữ trung niên tóc ngắn, vóc dáng cao lớn đang tới.
“ , chào chị, chị là?”
“Quả nhiên là , cứ bảo ở đây đều là nhà giàu sang quyền quý, dáng vẻ của cô là ngay đại tiểu thư nhà nào .
tên là Đinh Phượng Cần, là công nhân trong đội trang trí mà của cô tìm.”
“Chào chị Đinh.”
Vu Thư Uyển lịch sự bắt tay khi chị đưa tay tới, nhưng vì sờ rầm cửa nên tay dính ít bụi bẩn.
Vu Thư Uyển còn kịp lấy khăn tay , Đinh Phượng Cần lấy khăn tay của , một chút cũng chê bai mà đưa qua, “Cô mau lau , cái chắc là do cha đặt, tay ông quanh năm đầy bụi đất, bẩn cả rầm cửa nhà cô .”
“Cảm ơn.”
Vu Thư Uyển cũng khách sáo, nhanh ch.óng nhận lấy lau tay trả , “Cái gì , trang trí vốn dĩ đều là bụi đất mà, vẫn dịp qua xem, thời gian qua vất vả cho .”
“Không vất vả vất vả, chúng nhận tiền công mà, gì cũng là nên .”
“ , cô sờ chìa khóa .”
“Vâng.”
Đinh Phượng Cần tiện tay nhét khăn tay túi, kiễng chân vung cánh tay một cái, chìa khóa gọn trong tay chị .
“Cha việc ít cân nhắc, chắc là vì để an nên chìa khóa đặt sâu bên trong một chút.”