Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 392
Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:40:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đinh Phượng Cần trông cao lớn, đợi đến khi bước tới bên cạnh, chị cao hơn Vu Thư Uyển hẳn một cái đầu.
Vu Thư Uyển cao một mét sáu lăm, trông chị chắc cũng một mét bảy, vạm vỡ.”
Trong lúc chuyện Đinh Phượng Cần lấy chìa khóa xuống:
“Mở cửa bà chủ?”
Vu Thư Uyển khựng , nhận là đang , gật đầu:
“Mở chị.”
“Được thôi.”
Giọng của Đinh Phượng Cần Bắc Kinh, nhưng lẽ vì quanh năm sống ở đây nên cũng vương chút khẩu âm vùng , thú vị.
“Bà chủ cô cẩn thận chút, cửa bên là đống gạch lát nền lát xong, bên trong còn bùn cát đấy.”
“Ơ kìa, cảm ơn chị nhắc nhở.”
Vu Thư Uyển xong, đầu tiên bước dinh thự nhỏ .
Không giống như khu nhà ở huyện lỵ, đây là một cái tứ hợp viện tiêu chuẩn kiểu nhất tiến (một lớp sân).
Vào cửa là hai gian phòng nhỏ hai bên, tiếp trong là một bức bình phong lớn bằng đ-á, bên bọc tấm nhựa nên rõ hình dáng.
Vòng qua bức bình phong lớn, đ-ập mắt là một gian phòng chính và hai gian phòng phụ, hai bên đông tây là các gian phòng vách (sương phòng).
Theo cách hiện đại, ngoại trừ hai gian phòng nhỏ ở lối , bên trong tới tận năm phòng ngủ và hai phòng khách.
“Gian bên trong chúng vẫn bắt đầu sửa chữa nên cũng hỏi cô lấy chìa khóa.
Gạch lát nền bên ngoài chỉ còn một phần nhỏ, các công việc tu sửa khác cũng đang tiến hành đồng bộ.”
Đinh Phượng Cần kể cho Vu Thư Uyển tiến độ những ngày qua, đồng thời đặt chiếc giỏ tre khoác tay nhà bếp.
Khi chiếc giỏ tre đặt xuống đất, hai cái lõi ngô từ năm nào bên ép cho xẹp lép.
Vu Thư Uyển ngạc nhiên Đinh Phượng Cần một cái.
Cô cứ ngỡ cái giỏ tre chẳng đựng gì nặng, kết quả ngờ nó nặng như .
“Chị thật lợi hại đồng chí ạ.”
Vu Thư Uyển chân thành khen ngợi:
“Cái giỏ nhẹ nhỉ, thấy chị chuyện với nhẹ nhàng, chẳng giống như đang xách vật nặng chút nào.”
“Hì hì hì.”
Đinh Phượng Cần lúc mới nhận , xắn ống tay áo ngắn lên cho Vu Thư Uyển xem bắp tay :
“Bà chủ cô , cánh tay to hơn phụ nữ bình thường tận hai vòng đấy.
Người còn bảo cái là cơ nhị đầu gì đó nên sức lực mới lớn, thực ngoài cánh tay thì đều lực.
Mấy năm ở quê núi, một gậy đ-ập ch-ết tươi một con rắn đấy!”
“Lợi hại !”
Vu Thư Uyển càng thêm kinh ngạc, tán thưởng ngắm những khối cơ bắp tràn đầy sức mạnh của Đinh Phượng Cần:
“Chị thật là giỏi quá, khối cơ khó mà luyện lắm đấy.”
“ việc nhiều mà, lâu dần thì luyện thôi.”
Vu Thư Uyển lúc mới nhớ sự ngạc nhiên khi nãy thấy Đinh Phượng Cần, nghĩ đoạn cô lịch sự hỏi:
“Đồng chí Đinh, chị gì trong đội trang trí ?
Sao hôm nay chỉ chị tới thế ?”
Đinh Phượng Cần:
“Cha là đội trưởng đội trang trí.
Ngày nào cũng tới sớm nấu cơm cho họ.
Mấy năm cứ ở nhà việc đồng áng, nhưng nhà thấy tuổi lớn cứ giục cưới xin.
chịu nên bảo cha cho theo phụ giúp.”
“Mặc dù đội trang trí chẳng phụ nữ nhưng sức dài vai rộng, cha cũng nên đồng ý.
Bình thường ngoài nấu cơm cho họ , chỉ thể mấy việc chân tay nặng nhọc, ví dụ như giúp vận chuyển bùn nước nọ.”
Vu Thư Uyển yên lặng xong, tán thưởng thêm mấy câu, khiến Đinh Phượng Cần càng thêm ngại ngùng, cúi đầu đỏ mặt bếp nấu cơm.
“Chưa ai khen lợi hại cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-392.html.]
Người nhà đều bảo sinh mang khổ cực, những trong đội trang trí cũng bảo thế thì chẳng ai thèm lấy.
Thực chẳng bận tâm mấy chuyện đó .”
Đinh Phượng Cần đong bát bột mì:
“Bà chủ, nấu canh bột sệt (gật đầu thang), cô ăn sáng ?
luôn phần của cô.”
“ ăn .”
Vu Thư Uyển dứt lời thì bên ngoài vang lên một chuỗi tiếng bước chân.
Vu Thư Uyển tưởng là của đội trang trí tới, ngó ngoài một cái, hóa là quen.
“Chị dâu!”
“Cậu là...
Thạch Lỗi?”
Vu Thư Uyển lục tìm trong trí nhớ cái tên .
Thạch Lỗi là lính thông tin mà liên đội tăng cường của Thẩm Chiếm Phong mới tuyển hai năm , luôn theo học tập bên cạnh Thẩm Chiếm Phong, bình thường cũng trợ lý nọ.
vì lý do chuyên môn nên theo tới Vân Nam.
Trước đây Thạch Lỗi giúp Thẩm Chiếm Phong lái xe vài , còn đưa đón Vu Thư Uyển mấy lượt.
Đã lâu gặp, ngờ tới Bắc Kinh.
“Sao ở Bắc Kinh?
Thẩm Chiếm Phong bảo theo Vân Nam, cứ ngỡ vẫn ở huyện lỵ chứ.”
Thạch Lỗi bước cửa:
“Phiên hiệu vốn dĩ của liên trưởng là ở quân khu Bắc Kinh .
Liên trưởng ở đó nên cũng về.
Chị dâu, mang theo sáu bảy tới đây, việc gì cần giúp đỡ chị cứ việc sai bảo.”
Mấy thanh niên theo Thạch Lỗi lượt chào hỏi Vu Thư Uyển.
Vu Thư Uyển chút ngại ngùng:
“Chuyện liệu ảnh hưởng tới việc huấn luyện của các ?”
“Không ạ, trừ thì đều là công nhân trang trí mà Tư lệnh cũ liên hệ giúp chị.
Chị cứ việc dặn dò thôi ạ.”
Trong lúc chuyện, đội trang trí cũng tới.
Vu Thư Uyển nghĩ đoạn hỏi Thạch Lỗi xem họ ăn sáng , vẫn nhờ Đinh Phượng Cần giúp nấu thêm một ít canh bột sệt để cùng ăn sáng đơn giản một chút.
Đội trang trí sáu , dẫn đầu là đội trưởng Đinh Phú Quý.
Vu Thư Uyển hỏi Đinh Phú Quý về công việc hôm nay bảo ông chia đều nhiệm vụ .
Mười mấy cùng lúc khởi công, vốn dĩ gạch lát nền trong sân ít nhất lát tới tận ngày mai, giờ đầy một ngày là thể lát xong.
“Bà chủ, cần để cho cô một đất trống ?”
Đinh Phú Quý tới hỏi:
“Hai hôm định liên hệ với cô , nay cô ở đây thì kỹ cho yêu cầu của cô.”
“Đất trống?”
“ , là chỗ sát tường sân kìa.
Thường thì các nhà đều để trống một để trồng trọt chăn nuôi gì đó.
Cái sân của cô rộng, để trống hai khoảnh cũng thành vấn đề.”
Vu Thư Uyển nghĩ ngợi:
“Cứ để một khoảnh chú.”
Cô mặn mà lắm với việc trồng trọt, ngược Thẩm Chiếm Phong dường như thích trồng mấy thứ hoa hoa cỏ cỏ.
“Vâng.”
Đinh Phú Quý ghi , hỏi thêm Vu Thư Uyển một yêu cầu khác về cách bài trí trong sân, còn chủ động bảo sẽ giúp Vu Thư Uyển thêm hàng rào và giàn nho.