Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 393
Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:40:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đinh Phú Quý là một tỉ mỉ, vả công nhân trang trí nhiều năm, kinh nghiệm, cân nhắc chu đáo, là ngay Thẩm Thắng Nam cất công tìm .”
Sau khi xong cách bài trí trong sân, Vu Thư Uyển lấy chìa khóa phòng trong .
“Bà chủ!”
Đinh Phượng Cần tay vẫn còn cầm một xẻng xi măng, lúc thấy Vu Thư Uyển định mở cửa thì vội vàng bước tới.
“Bà chủ, bên trong lâu ngày ở, cũng thông thoáng nên sẽ nhiều bụi bặm.
Cô đột ngột mở cửa dễ bụi bốc lên sặc đấy, nhất là nên đeo khẩu trang gì đó.”
Vu Thư Uyển lời cảm ơn, lấy một chiếc khăn tay trong túi che mũi miệng.
Khi bước , cánh cửa mở quả nhiên bụi bẩn bao vây.
Đợi bụi bặm bên trong lắng xuống đôi chút, Vu Thư Uyển che mũi miệng dạo một vòng.
Cửa sổ và cửa chính đều bằng gỗ, vì năm tháng lâu ngày nên chịu gió mưa.
Bên trong trống huơ trống hoác, ngoài hai cái bàn ghế trông cũng thâm niên thì chẳng còn gì khác.
gian đủ rộng, thể suy nghĩ kỹ xem nên bài trí thế nào.
Mấy gian phòng còn cũng tương tự, Vu Thư Uyển định dọn dẹp hết , chia xem mỗi phòng dùng để gì.
“Đội trưởng Đinh, vệ sinh trong nhà thể dọn dẹp ?”
Vu Thư Uyển hỏi.
Đinh Phú Quý nhíu mày, Đinh Phượng Cần bên cạnh lên tiếng:
“Bà chủ, lát nữa sẽ tranh thủ dọn dẹp giúp cô.”
“Cảm ơn chị.”
Vu Thư Uyển xong lấy giấy b.út thường mang theo .
Vu Thư Uyển:
“Phí dọn dẹp ghi , lát nữa sẽ đưa cho chị.”
Nghe , Đinh Phú Quý và mấy công nhân khác đều kinh ngạc Vu Thư Uyển.
“Hả?”
Đinh Phượng Cần ngẩn :
“Cô định đưa phí dọn dẹp ?”
“ .”
“...
Bà chủ cô thật quá.
Trước đây trang trí cho , những chủ nhà nhờ dọn dẹp nhưng bao giờ nhắc tới chuyện trả tiền cả.”
Vu Thư Uyển bảo:
“Đây là tiền chị nên nhận mà.
Còn Thạch Lỗi, tiền công của các cũng sẽ cầm qua cho các , yên tâm.”
Thạch Lỗi vội vàng xua tay:
“Những thì chị cần bận tâm ạ.
Bên Tư lệnh cũ dặn dò và đưa tiền công ạ.”
Vu Thư Uyển nhíu mày, cô nhận nhà thấy ngại lắm , ngờ ông cụ ngay cả chuyện nhỏ cũng nghĩ tới.
Nghĩ đoạn, Vu Thư Uyển cuối cùng vẫn bảo đợi khi thành sẽ mời cùng ăn một bữa cơm.
Thời gian buổi sáng trôi qua nhanh.
Buổi trưa, Vu Thư Uyển về bệnh viện một chuyến, khi trò chuyện với Thẩm Chiếm Phong về ý tưởng trang trí sân vườn và phòng trong, buổi chiều cô vội vã chạy qua.
Khi cô tới là hơn 1 giờ, các công nhân ăn cơm xong đang nghỉ ngơi tùy ý trong sân.
trong nhà vang lên tiếng xoèn xoẹt của chổi quét nhà.
Vu Thư Uyển mới phát hiện hóa là Đinh Phượng Cần đang dọn dẹp vệ sinh.
“Sao chị tranh thủ lúc nghỉ ngơi một chút , vội .”
Đinh Phượng Cần buổi sáng tới sớm nấu cơm, buổi sáng việc suốt, buổi trưa nấu cơm cho , dường như từng nghỉ ngơi.
Đinh Phượng Cần lau mồ hôi, :
“ mệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-393.html.]
thấy bà chủ cô chắc cũng dọn ở sớm, nên nhanh ch.óng xong việc cho cô.
Gạch lát bên ngoài lát xong, bên trong cần bả matit, ngoài việc sửa cửa chính và cửa sổ thì ba ngày là thể thành.
Lúc đó còn theo cha tới công trình tiếp theo.”
Vu Thư Uyển chị chuyện, đồng thời đưa nước đun sôi để nguội bên ngoài qua cho chị :
“Chị thế thì vất vả quá.
Hôm nay thấy chị việc chân tay nặng nhọc, thấy chị bả matit lát gạch?
Mấy việc đó dù cũng nhẹ nhàng hơn chút, phiên cũng mà.”
“Bà chủ cô , việc trang trí trông thì là việc dùng sức nhưng thực vẫn mang chút tính kỹ thuật đấy.
Cha ... cha dạy những kỹ thuật , cứ để theo bưng bê xi măng thôi.”
Nói đoạn giọng Đinh Phượng Cần cũng nhỏ dần vì sợ cha đang nghỉ ngơi bên ngoài thấy.
Vu Thư Uyển hỏi xong lông mày nhíu .
Đinh Phú Quý trông vẻ là khá lý lẽ, vả thể đồng ý cho con gái ngoài đội trang trí thì cũng nên quá hủ bại mới đúng.
“Tại dạy chị?”
“Ông sợ học thì càng chịu về nhà chứ .”
Đinh Phượng Cần thở dài bảo:
“Thực từng kết hôn một , tiếc là đàn ông đó gì nên ch-ết .
Nhà cứ tìm khác.
cảm thấy nếu cứ tùy tiện xem mắt tìm một như thì thà cứ ở một còn hơn.
Thế nên... thế nên cũng theo cha kiếm thêm ít tiền.
Nếu họ ép về nhà thì sẽ mang tiền bỏ trốn.
Lúc đó thành phố khác, dù sức dài vai rộng gì cũng , chẳng sợ ai bắt nạt.”
Một tràng tâm sự khiến Vu Thư Uyển càng thêm kính trọng phụ nữ trung niên mắt.
Tinh thần kiên cường bất khuất của chị thậm chí còn mạnh mẽ hơn cả những phụ nữ trong các cuốn sách truyện mà Vu Thư Uyển từng đây.
“Chị...”
Vu Thư Uyển nghĩ ngợi hỏi:
“Có lẽ mạo phạm một chút, hỏi chị kiếm nhiều ?”
Nếu theo lời Đinh Phượng Cần thì e là cha cũng sẽ trả cho chị bao nhiêu tiền công.
Đinh Phượng Cần gật đầu:
“Nhiều hơn ở quê, cũng ít .
Mỗi nhận việc, một ngày trả cho theo mức bảy hào.”
“Bảy hào?”
Trong lòng Vu Thư Uyển hít một ngụm khí lạnh, chút bất bình :
“Hiện tại những công việc lặt vặt trả theo ngày đơn giản nhất ở các nhà máy đều chỉ bảy hào một ngày, ít nhất cũng một đồng .”
Huống hồ đây còn là ở Bắc Kinh, bảy hào bạc quá ít ỏi.
Thẩm Thắng Nam dặn dò cô, tiền công của mỗi công nhân là một đồng rưỡi một ngày.
Ngoài , những việc như lát gạch, bả matit tiền bốc vác xi măng còn cộng thêm hai hào nữa.
Vu Thư Uyển còn đưa thêm hai hào tiền phụ cấp nắng nóng.
Đinh Phượng Cần giúp nấu ba bữa cơm cho bao nhiêu như , công việc cũng từng ít , thể chỉ bảy hào một ngày .
“ .”
Đinh Phượng Cần gật đầu:
“Cha bảo vì mấy việc kỹ thuật nên chỉ thể đưa bấy nhiêu thôi.
Ông cũng đối xử khác biệt với , thì sợ những công nhân khác lưng loạn phản đối cha .”
“...
Thế chị nấu cơm tính thêm tiền cho chị ?
Còn cả phí dọn dẹp cha chị đưa cho chị ?”
“Mẹ chuyện gì khác xem thể phiền một chút , con sẽ ngay.”