Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 442

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:48:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vốn dĩ Hồ Ngọc Lan nghĩ những chuyện đều liên quan đến , nhưng chỉ mới hai năm , khi hai đứa trẻ nghiệp, chúng bắt đầu tìm đàn ông để đòi tiền nhà một cách công khai lẫn ám , cộng thêm việc bản tuổi tác cũng lớn, Hồ Ngọc Lan lúc mới nhận mức độ nghiêm trọng của vấn đề.”

 

Hồ Ngọc Lan tuy ham chơi, nhưng việc chơi bời cũng xây dựng cơ sở bản tiền trong tay.

 

Người chồng hiện tại quản lý tiền bạc c.h.ặ.t chẽ, nếu già , đàn ông qua đời mà bà tiền trong tay thì coi như xong đời.

 

, Hồ Ngọc Lan từng nhắc qua với chồng, đưa các con của về sống chung.

 

Đến lúc đó thể đổi họ cho hai đứa trẻ, về già chúng cũng sẽ phụng dưỡng hai vợ chồng bà.

 

Hơn nữa, bọn trẻ cũng lớn cả , nuôi chúng tốn bao nhiêu công sức, bình thường cho miếng cơm ăn là đủ sống, chúng , còn thể mang chút tiền về nhà.

 

Dưới sự khuyên nhủ của Hồ Ngọc Lan, chồng cuối cùng cũng đồng ý.

 

vấn đề ở chỗ Thẩm Chiếm Phong.

 

Tên Thẩm Chiếm Phong tâm cơ sâu, lúc đầu nhận nuôi hai đứa trẻ bắt bà ký thỏa thuận, theo quy định của thỏa thuận, khi đứa trẻ mười tám tuổi trưởng thành thì đòi con, chỉ thể đợi mười mười tám tuổi xem ý nguyện tự chủ của đứa trẻ.

 

, Hồ Ngọc Lan lên huyện mấy chuyến, kết quả ngay cả mặt con cũng gặp .

 

“Đồng chí, cho một tờ Nhật báo Dân sinh hôm nay."

 

Hồ Ngọc Lan đến sạp báo mua báo cho chồng.

 

Sau khi nhân viên bán hàng đưa tờ báo qua, Hồ Ngọc Lan đưa tiền nhưng vội ngay.

 

Hồ Ngọc Lan:

 

“Đồng chí, mấy đứa nhỏ là học sinh trường gần đây ."

 

, là học sinh trường trung học phía , bình thường ghé qua đây."

 

Hồ Ngọc Lan:

 

thấy chúng náo loạn bên cạnh hồi lâu mới , chúng ?

 

Còn lôi lôi kéo kéo, là đ-ánh nh-au đấy chứ."

 

Tuy tiếp xúc sâu, nhưng Hồ Ngọc Lan cũng tính cách của đứa con trai lớn thừa hưởng từ Trình Vũ.

 

Không chỉ bướng bỉnh lợi hại mà còn thích bày trò quậy phá.

 

Cũng là do đây ông bà nội nuông chiều quá mức, nếu để bà nuôi lớn, hễ lời là một trận đòn roi, xem nó còn dám loạn nữa .

 

“Không đ-ánh nh-au ."

 

Nhân viên bán hàng :

 

“Học sinh bao nhiêu tiền, mấy đứa tụi nó góp tiền mua chung một tờ báo thôi, lẽ là tranh chấp vài câu xem ai , nhưng nhanh thương lượng xong , thật chuyện cũng thường thấy, dù tiền tiêu vặt trong tay bọn trẻ nhiều."

 

Hồ Ngọc Lan chút bất ngờ.

 

Điều kiện gia đình Thẩm Chiếm Phong tệ mà, Trình T.ử Mặc thiếu tiền đến mức đó.

 

Không lẽ Thẩm Chiếm Phong mặt một kiểu lưng một kiểu, riêng tư hà khắc với con cái .

 

điều đó quan trọng.

 

Quan trọng là, nếu Trình T.ử Mặc thiếu tiền, bà lẽ thể dựa điểm để gây dựng quan hệ với Trình T.ử Mặc.

 

Nói chừng thể dỗ dành thằng bé về đây.

 

Đến lúc đó đứa trẻ cứ đòi về, thỏa thuận cũng vô dụng.

 

Thẩm Chiếm Phong chẳng lẽ thể đến nhà cướp .

 

Hồ Ngọc Lan nghĩ về nhà.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-442.html.]

“Quan Quốc Khánh, hôm nay mua báo về cho ông đây, lát nữa nhớ thanh toán cho đấy."

 

Một đàn ông b-éo từ phòng ngủ , còn hắt một cái.

 

Hai ngày nay đổi thời tiết, Quan Quốc Khánh cảm .

 

Ông tờ báo, lục lọi trong túi hồi lâu, đếm một hào năm xu đặt lên bàn.

 

Một hào năm xu, vặn tiền mua tờ báo, đưa dư lấy một xu.

 

Hồ Ngọc Lan cầm tiền định xuống nghỉ ngơi một chút, con trai của Quan Quốc Khánh là Quan Tiểu Huy cũng về.

 

Quan Tiểu Huy liếc Hồ Ngọc Lan, “Sao bà còn nấu cơm?"

 

mới về, Tiểu Huy nếu con đói thì ăn quả cà chua ."

 

Hồ Ngọc Lan thật ghét con trai của Quan Quốc Khánh, nhưng ngoài miệng thể , chỉ thể hằng ngày đối phó qua loa.

 

Quan Tiểu Huy chút vui:

 

“Bố đưa bà về nhà là để chăm sóc , bà cũng lười quá đấy, bố, con đói ch-ết mất."

 

Quan Quốc Khánh mím môi, chút bất lực, đó vẫn về phía Hồ Ngọc Lan:

 

“Bà cũng nghỉ mấy phút , nấu cơm ."

 

Hồ Ngọc Lan thở dài, “Được , dù cả nhà đều trông cậy , đúng , Quốc Khánh, tối nay hẹn chơi mạt chược, hôm nay ông , hai vợ chồng cùng đ-ánh."

 

Quan Quốc Khánh keo kiệt, nhưng nghiện bài bạc cũng lớn như Hồ Ngọc Lan, khựng một chút gật đầu.

 

Lời khiến Quan Tiểu Huy hài lòng, “Bố, nào chơi bố cũng thua, nghiện nặng thế ."

 

Nói xong, liếc Hồ Ngọc Lan, “Bà thể khuyên bố điều gì hơn ?"

 

Hồ Ngọc Lan cũng vui:

 

“Đây là sở thích của chúng , quản chắc?

 

Hơn nữa, bố dạo tuy đ-ánh bài thuận lợi lắm, nhưng gần đây thắng ít, tiền tiền cũng là một nhà, mất ."

 

“Bố là dạo chắc, là giờ luôn..."

 

“Tiểu Huy."

 

Quan Quốc Khánh vui, “Nếu con còn cái nhà thì bớt quản chuyện bao đồng ."

 

Quan Tiểu Huy lúc mới im miệng, nhưng vẫn hậm hực hừ một tiếng.

 

Sau khi hai vợ chồng đ-ánh bài về, Hồ Ngọc Lan mới bắt đầu thổi gió bên gối.

 

“Lão Quan , con trai ông hình như thích ông ngoài chơi cho lắm, chúng cũng ngoài bốn mươi , chơi cái gì cũng để quản chứ, hơn nữa, chúng cũng chỉ chút thú vui , cũng lầm gì lớn."

 

Quan Quốc Khánh hừ một tiếng, “Nó thì gì, cũng chẳng quản nổi , thật là sợ đem hết tiền đ-ánh bài, để tiền cho chúng nó thôi."

 

Hồ Ngọc Lan mỉm :

 

“Cái đó cũng khả năng, ồ đúng , lão Quan, ông còn nhớ với ông chuyện hai đứa con của ."

 

“Sao ?"

 

“Hôm nay thấy Trình T.ử Mặc ở ngoài , lão Quan, những gì chúng đây còn tính hả, nếu thể đòi đứa trẻ về thì chúng cứ nuôi thôi, dù cho miếng cơm là , già còn thể giúp chăm sóc ông, vả cũng để Tiểu Huy, Tiểu Bằng hai đứa nó thu liễm một chút, ông xem, hôm nay Tiểu Huy còn dám trực tiếp cãi ông đấy."

 

“Tính chứ."

 

Quan Quốc Khánh cũng mấy để tâm :

 

“Bà đúng đấy, cảm thấy đòi về cũng , cứ gửi sang nhà bố bà nuôi, cũng chẳng ảnh hưởng gì."

 

 

Loading...