Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 465
Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:49:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vu Thư Uyển vô cùng trân trọng những bức thư của độc giả, khi ký tên xong, cô mỉm :
“Vậy thì chắc chắn từng những dòng chữ của em , chỉ là nhất thời nhớ thôi, cảm ơn em yêu thích tác phẩm của .”
“Em thấy cô trong bài phỏng vấn rằng mỗi bức thư của độc giả cô đều xem qua, thậm chí còn hồi âm nữa, cô thật sự cũng xem qua bức thư của em ?”
“Tất nhiên .”
Vu Thư Uyển mỉm gật đầu:
“Bất kỳ bức thư nào của độc giả yêu thích tác phẩm của đều xem qua, chỉ là quá nhiều sức lực để thể hồi âm cho từng một thôi.”
“Em vẫn nhận hồi âm hu hu hu...”
Cậu sinh viên đó chút hụt hẫng, nhưng khi thấy chữ ký của Vu Thư Uyển dành cho , tâm trạng hơn hẳn:
“Hôm nay thể gặp cô và chữ ký, em mãn nguyện lắm , cô giáo Vu, hy vọng cô... cô thể khỏe mạnh trường thọ!
Như thì em sẽ luôn truyện tranh để xem !”
“Phì ...”
Vu Thư Uyển bé chọc , trò chuyện thêm vài câu mới rời .
Thẩm Chiếm Phong:
“Mọi chụp ảnh chung ở ?
Để chụp ảnh cho.”
Trình Viên Viên chỉ tòa nhà kiến trúc nhất của Học viện Mỹ thuật, còn Trình T.ử Mặc thì chỉ bức tượng c-ơ th-ể bên ngoài tòa nhà.
“Cứ lượt từng một thôi, hôm nay cả ngày đều rảnh mà.”
“Vậy thì đến tòa nhà kiến trúc ạ.”
Trình Viên Viên kéo Vu Thư Uyển định .
Lúc Trình T.ử Mặc mới rốt cuộc lên tiếng:
“Vậy con đợi ở đây nhé.”
Giọng của thiếu niên đang tuổi vỡ giọng chút khàn khàn, mới mở miệng lập tức ngậm c.h.ặ.t miệng , Vu Thư Uyển mỉm , ép bé cùng .
Sau khi chụp xong, Thẩm Chiếm Phong lúc mới tìm một bạn học qua đường, nhờ bạn đó giúp cả gia đình họ chụp một bức ảnh chung.
Thẩm Chiếm Phong:
“Hôm nay em nghiệp, phía ông nội gọi chúng qua đó tụ họp một bữa để ăn mừng cho em, chị cả cũng về nữa.”
Vu Thư Uyển bộ đồ cử nhân , vô cùng ngạc nhiên và vui mừng:
“Chị cả đăng ký lính tình nguyện ngoài hải đảo cũng hai năm , hai năm nay đều mấy khi gặp mặt, định ở bao lâu?”
“Hình như cũng chỉ ở hai ba ngày thôi.”
Thẩm Chiếm Phong :
“Nếu em gặp chị , đúng lúc kỳ nghỉ hè thể đảo tìm chị , coi như là du lịch nghỉ dưỡng luôn.”
Trình Viên Viên:
“Tốt quá quá!
Con giơ cả hai tay tán thành việc tìm cô ạ!!”
Vu Thư Uyển tự nhiên cũng gật đầu, nhưng Thẩm Chiếm Phong liếc Trình T.ử Mặc một cái:
“Năm nay qua nghỉ hè là con lên lớp mười hai , nghỉ hè ba thấy ít bạn học lớp mười một học thêm, thế nào, con ý định đó ?”
Trình T.ử Mặc cúi đầu suy nghĩ một lát, dùng giọng khàn khàn lắc đầu:
“Con ạ.”
Thẩm Chiếm Phong cau mày, dường như định gì đó.
Vu Thư Uyển mỉm cướp lời :
“Lớp mười hai việc học nặng nề, đúng lúc mượn kỳ nghỉ hè để chơi một chút, thư giãn tâm trạng một chút, nếu đợi đến lúc khai trường thì càng cách nào dành thời gian để thư giãn nữa.
Bây giờ thành tích học tập của T.ử Mặc khá định, thấy thi trường quân đội thành vấn đề .”
Thẩm Chiếm Phong:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-465.html.]
“Nói thì , nhưng nếu thực sự ý định đó, ba thấy vẫn nên nỗ lực thêm một chút, đợi thi đại học xong thư giãn cũng muộn.”
Thẩm Chiếm Phong đang thì thấy Vu Thư Uyển hiệu bằng mắt với , dừng một chút bổ sung thêm:
“Ba ý ép buộc T.ử Mặc học thêm, đây chỉ là một lời gợi ý của ba thôi.
Nếu T.ử Mặc cuối cùng quyết định chơi, cả nhà sẽ du lịch.”
Vu Thư Uyển bấy giờ mới gật đầu:
“Thế mới đúng chứ, thực kết hợp giữa việc và nghỉ ngơi, chừng còn thể thêm động lực học tập chứ, cũng khiến đầu óc linh hoạt hơn nữa.”
Trình T.ử Mặc xong những lời bấy giờ mới cũng theo.
Tuy nhiên, Trình T.ử Mặc vẫn lên tiếng giải thích cho chính :
“Con dự định của riêng , ba cứ yên tâm , dù chơi thì cũng chỉ là thư giãn tạm thời thôi, con nhiệm vụ và mục tiêu của năm tới là gì mà, tuyệt đối sẽ khiến ba thất vọng ạ.”
Có sự đảm bảo của Trình T.ử Mặc, thấy bé nghĩ ngợi nhiều, Thẩm Chiếm Phong cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Tính cách của một khó đổi, nhưng thể khiến khác cảm thấy thoải mái hơn trong cách việc.
Nhờ sự nhắc nhở của Vu Thư Uyển mà những năm qua quan hệ của với hai đứa trẻ ngày càng hơn.
Cả gia đình đến nhà ông nội tụ họp, quả nhiên thấy Thẩm Thắng Nam lâu ngày gặp.
Thẩm Thắng Nam khi ly hôn liền còn ý định kết hôn nữa, ban đầu gia đình còn giục giã cô nhưng giờ thấy cô một ngược càng sống vui vẻ tự tại hơn nên cũng đành tùy cô thôi.
Sau khi ăn xong bữa cơm, Vu Thư Uyển và Thẩm Thắng Nam hẹn chiều nay dạo phố.
Chiều nay còn đưa Trình Viên Viên thi học kỳ, Thẩm Thắng Nam liền theo cả gia đình bốn họ về tứ hợp viện .
Chỉ là khi đưa Trình Viên Viên xong, Vu Thư Uyển thì đột nhiên cảm thấy buồn nôn.
Thẩm Chiếm Phong căng thẳng lập tức đỡ lấy Vu Thư Uyển, Trình T.ử Mặc và Thẩm Thắng Nam đang trong xe cũng đều sợ hãi vội vàng .
“Để con mua nước.”
Trình T.ử Mặc cau mày chạy tới tiệm báo bên cạnh mua nước đưa qua.
Vu Thư Uyển nhịn hồi lâu cuối cùng vẫn nhịn , vịn cây liễu bên đường nôn .
“Làm thế ?”
Trình T.ử Mặc lo lắng vô cùng, ở bên cạnh đưa nước đưa giấy.
Thẩm Thắng Nam cũng lo lắng kém:
“ thế, lúc nãy chẳng vẫn đang khỏe mạnh ?”
Vu Thư Uyển lau miệng xong, ánh mắt lo lắng của , cô xoa xoa cái đầu đang choáng váng:
“Hình như là chút say xe , lúc nãy ở xe thấy thoải mái, cứ nhịn mãi, lúc thực sự là nhịn nổi nữa.”
“Trước đây cũng triệu chứng say xe .”
Thẩm Chiếm Phong sang Thẩm Thắng Nam:
“Buổi trưa cùng , cô ăn cái gì sạch ?”
Thẩm Thắng Nam:
“Không , em và cô đều ăn những thứ giống mà.
Thạch sương sáo mợ cũng dám để cô ăn nhiều .”
“Đi bệnh viện thôi ạ.”
Trình T.ử Mặc vội vàng giục:
“Tốt nhất vẫn nên kiểm tra một chút.”
Vu Thư Uyển phì , đang định chuyện nhỏ cần thiết thì Thẩm Chiếm Phong gật đầu.
Vẫn đến lập hạ nhưng thời tiết bắt đầu nóng lên.
Trong gió nhẹ, góc chiếc váy liền màu xanh nhạt của Vu Thư Uyển khẽ đung đưa, giống như mặt hồ nhất đang gợn sóng lăn tăn.
Lần xuống xe cô chỉ cảm thấy ch.óng mặt chứ cảm giác nôn nữa.
“Hình như em .”
Vu Thư Uyển chớp chớp mắt, ngẩng đầu tòa nhà bệnh viện, mà chút chùn bước.