Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 49

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:04:41
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vu Thư Uyển thở dài, ngón tay vẽ một vòng tròn nước bám gương.”

 

Số !

 

kinh nghiệm bằng !

 

Cái buổi tắm sự cố ý trì hoãn của Vu Thư Uyển kéo dài gần một tiếng đồng hồ, thật tắm xong từ lâu, trốn ở bên trong lề mề giặt thêm cái áo lót, lúc mới mở cửa bước .

 

Đèn phòng khách đang sáng, Thẩm Chiếm Phong ghế sofa báo hôm nay.

 

Nghe thấy tiếng động, Thẩm Chiếm Phong ngẩng đầu lên:

 

“Tắm xong ?"

 

“Vâng ."

 

“Lâu chút nữa chắc chuẩn xông thẳng luôn đấy."

 

“Hả?"

 

“Cứu ."

 

Thẩm Chiếm Phong cuối cùng cũng ngẩng đầu, “Sợ cô ở bên trong thiếu oxy, nếu , Vu Thư Uyển, cô tưởng gì?"

 

..."

 

Vu Thư Uyển nghẹn lời, cô thể tưởng gì cơ chứ?!

 

Cái khung cảnh cái ngày cơ mà?!

 

Thẩm Chiếm Phong cuối cùng tiếp tục chủ đề nữa, dậy cởi áo ngoài để ghế sofa.

 

“Chẳng bảo ?

 

Đợi ."

 

Thẩm Chiếm Phong lúc ngang qua cô, trong mắt chứa ý để một câu nhà vệ sinh.

 

Vu Thư Uyển vô thức đáp một tiếng, đó là một phen đỏ mặt.

 

Được , cô đợi, lát nữa sẽ cho đời!

 

Tiếng nước chảy róc rách vang lên bên tai Vu Thư Uyển, cô phơi xong áo lót liền về phòng ngủ.

 

Cửa phòng ngủ cô cố ý để khép hờ, đóng c.h.ặ.t, nên khi tiếng nước ngừng , Vu Thư Uyển lập tức thấy ngay.

 

Cuốn tiểu thuyết trong tay cô bóp bóp , xem mười mấy phút mà vẫn dừng ở trang .

 

Sau một hồi sột soạt, Thẩm Chiếm Phong bước .

 

“Anh tắm nhanh thật đấy, mới ..."

 

Vu Thư Uyển định gì đó để che giấu sự ngượng ngùng, nhưng đầu thấy Thẩm Chiếm Phong đang để trần nửa , từng bước tiến gần.

 

Phải thừa nhận rằng, vóc dáng của Thẩm Chiếm Phong thực sự là hàng cực phẩm.

 

Trông còn hơn cả những cơ bắp tập gym mà cô lướt thấy trong các video ngắn thời hiện đại.

 

Tỷ lệ cơ bắp của vặn, vai rộng eo thon hề thấy m-ỡ th-ừa, những giọt nước lau khô trượt dọc theo cơ bụng xuống tận...

 

Thấy đến đây, Vu Thư Uyển vội vàng thu hồi ánh mắt.

 

“Khụ khụ khụ, mặc quần áo?"

 

Thẩm Chiếm Phong thản nhiên:

 

“Đi ngủ thì mặc quần áo gì?

 

Cô định mặc ?"

 

Vu Thư Uyển bộ quần áo giữ nhiệt bó sát của , định gật đầu thì tấm chăn hất tung .

 

Hơi lạnh lập tức ùa .

 

Vu Thư Uyển nhíu mày, “ mới ấm, lạnh ."

 

sang là ấm ngay mà."

 

Thẩm Chiếm Phong để tâm .

 

Anh cũng là sự thật.

 

Mặc dù mới tắm xong, mặc áo , nhưng cách một lớp quần áo vẫn thể cảm nhận nóng tỏa từ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-49.html.]

 

Người đàn ông , c-ơ th-ể thật sự .

 

Có câu gì nhỉ, dương khí hừng hực!

 

C-ơ th-ể Vu Thư Uyển chút cứng đờ, dám nhúc nhích, chỉ sợ cử động chạm những thứ nên chạm.

 

Vu Thư Uyển:

 

“..."

 

Nhìn hồi lâu mà lật trang, Vu Thư Uyển ngượng ngùng khẽ ho, “, thích nghiên cứu kỹ nội dung khái quát của cuốn sách mới xem tiếp."

 

“Đừng xem nữa."

 

Thẩm Chiếm Phong chống tay, về phía vợ ở bên cạnh, “Ban đêm xem sách hại mắt lắm, cô cái khác ."

 

Hồi chiều chẳng thể ?

 

Lúc nhát .

 

Trong mắt Thẩm Chiếm Phong chứa đầy ý , Vu Thư Uyển đang cúi đầu, cứ như đang một chú mèo nhỏ tưởng giấu kỹ nhưng thực chất lộ cái đuôi từ lâu.

 

Hai gần gần, tiếng thở nặng nề của rơi bên tai Vu Thư Uyển, chỉ âm thanh mà cả thở cũng phả bên tai, nóng rực.

 

“Được , ngủ thôi, Thẩm Chiếm Phong tắt đèn ."

 

Vu Thư Uyển hạ quyết tâm, gấp sách để sang một bên.

 

Thẩm Chiếm Phong nhướng mày công tắc, dường như tắt, nhưng khựng một chút, vươn cánh tay vẫn tắt đèn .

 

'Tạch' một tiếng, bóng đèn điện thời khi tắt do dòng điện gì đó mà sẽ vang lên một tiếng.

 

Vu Thư Uyển tự thấy lớn gan, nhưng đột nhiên tối om, cô vẫn tiếng động đó cho giật .

 

“Đừng sợ."

 

Trong bóng tối, Vu Thư Uyển cảm thấy tay ai đó nắm lấy.

 

Vu Thư Uyển theo hướng âm thanh nhưng chẳng thấy gì cả.

 

Giọng Thẩm Chiếm Phong mang ý , nhưng cũng chút tiếc nuối, “Chẳng thể ?

 

Tắt đèn thì thấy nữa."

 

“Hôm nay, hôm nay thôi nữa, để hôm khác xem ."

 

Vu Thư Uyển căng thẳng giải thích.

 

“Cũng , nhưng hôm nay là đêm tân hôn, chuyện vẫn hôm nay mới ."

 

Vu Thư Uyển im lặng một hồi lâu, mắt nhắm nghiền , hạ quyết tâm, nghiến răng một cái.

 

“Được, đến !"

 

Thẩm Chiếm Phong khẽ thành tiếng, “Sao trông cô cứ như sắp pháp trường thế."

 

Vu Thư Uyển vẫn nhắm c.h.ặ.t mắt:

 

..."

 

Một chữ '' thốt , cô lập tức nhịn nữa, giọng mềm nhũn, tủi bảo:

 

“Thẩm Chiếm Phong, chút sợ ."

 

sợ đau, sẽ đau lắm."

 

“Anh lát nữa thể, cẩn thận một chút, dịu dàng một chút ?"

 

Giọng của vợ bên cạnh mềm mại, đây như sợi lông vũ lướt qua, giờ ở gần thế , Thẩm Chiếm Phong cảm thấy trái tim như móng vuốt cào nhẹ.

 

“Được."

 

Trong thở dần trở nên nặng nề của , Vu Thư Uyển ôm trọn lòng, ấm trong chăn khiến cô toát mồ hôi.

 

Thẩm Chiếm Phong thực hiện lời hứa của , động tác khi đưa tay tới cẩn thận hết mức thể.

 

Cho đến khi cô nhịn sự khó chịu, khẽ rên thành tiếng, động tác của Thẩm Chiếm Phong lập tức dừng .

 

“Làm cô đau ."

 

“Vẫn, vẫn đau lắm."

 

Thẩm Chiếm Phong mới chỉ bắt đầu, nhưng cô thể cảm nhận , mặc dù Thẩm Chiếm Phong cố gắng hết sức để dịu dàng, nhưng một Thẩm Chiếm Phong chín chắn trong phương diện cũng vụng về y hệt.

 

Loading...