Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 52

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:04:44
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

đang định cho Viên Viên buổi sáng uống chút cháo ăn cái bánh hoa cuộn là , quẩy nhiều dầu mỡ quá, cất ngay, lát nữa con bé thèm đòi ăn."

 

Vu Thư Uyển gật đầu đồng tình:

 

“Viên Viên vẫn còn đang ngủ ạ?

 

Để cháu gọi con bé dậy."

 

“Ông chủ gọi ."

 

Ông chủ ở đây là Thẩm Xuyên, đầu gia đình nghiêm nghị .

 

Vu Thư Uyển chút ngạc nhiên, dì Chu cũng :

 

“Lúc đầu cũng tưởng ông chủ , nhưng khi bà chủ dặn dò, trong nhà vẫn luôn là ông chủ gọi Viên Viên dậy."

 

Quả nhiên, mấy phút , Thẩm Xuyên dắt tay Viên Viên đến phòng ăn.

 

Trình Viên Viên ngay ngắn, lúc xuống cũng thẳng lưng tắp lự, ưỡn ng-ực ngẩng đầu, cứ như một nữ binh nghi lễ nhí , chỉ là trong ánh mắt hiện rõ hai chữ “gượng gạo" thật to.

 

Vu Thư Uyển lập tức nhớ đến chị chồng Thẩm Thắng Nam của .

 

Chẳng trách nghiệp cấp ba chọn đội nghi lễ, vị bố chồng nghiêm nghị của cô chắc chắn công nhỏ!

 

“Mẹ ơi!"

 

Trình Viên Viên thấy Vu Thư Uyển, lập tức nở nụ , định nhào tới cẩn thận Thẩm Xuyên một cái.

 

Ông nội , lúc ăn cơm dáng t.ử tế, lộn xộn.

 

Hôm qua đông , cạnh nên thể vài động tác nhỏ, bây giờ ông nội cứ chằm chằm, con bé chút sợ hãi.

 

Quả nhiên Thẩm Xuyên Trình Viên Viên một cái xong, Viên Viên dám động đậy lung tung nữa.

 

Đến cả dì Chu cũng sợ Thẩm Xuyên, dám tùy tiện trò chuyện năng, chỉ bên cạnh chăm sóc Viên Viên ăn uống.

 

Vu Thư Uyển chào Thẩm Xuyên xong, tìm một tờ báo xem để che giấu sự lúng túng, cũng là để đợi Viên Viên ăn xong.

 

ăn xong , lát nữa mang một ấm thư phòng."

 

“Vâng thưa ông chủ."

 

Dì Chu tiễn Thẩm Xuyên rời , thả lỏng một chút, khí trong nhà cũng theo đó mà giãn .

 

Trình Viên Viên lau miệng xong, lập tức nhào tới bên cạnh Vu Thư Uyển.

 

“Mẹ ơi, lát nữa Viên Viên học mẫu giáo đây, chào ạ."

 

Vu Thư Uyển mái tóc rối của Trình Viên Viên, sang dì Chu:

 

“Còn kịp thời gian ạ?

 

Để cháu tết tóc cho con bé."

 

“Kịp chứ, để lấy lược cho cô."

 

Trình Viên Viên để kiểu tóc học sinh ngang tai, chắc là để cho tiện nên đó cắt ngắn, nhưng giờ dài một phần, phía chỗ lởm chởm đều.

 

Hôm qua Vu Thư Uyển thấy tóc của con bé cần chỉnh sửa .

 

Dù kiểu tóc học sinh nổi bật khuôn mặt tròn trịa đáng yêu của con bé, nhưng những sợi tóc xơ xác ở rìa trông mắt cho lắm.

 

“Mẹ chải đầu cho Viên Viên ạ?"

 

Vu Thư Uyển gật đầu:

 

“Mẹ tết cho con mấy b.í.m tóc, như sẽ che tầm mắt, tóc cũng trông bù xù nữa."

 

“Vâng ạ."

 

Trình Viên Viên bê một chiếc ghế nhỏ tới, ngoan ngoãn bên chân Vu Thư Uyển.

 

Tay Vu Thư Uyển chạm tóc Trình Viên Viên, con bé rùng một cái.

 

“Đừng sợ, con đau , tết nhanh thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-52.html.]

 

“Vâng."

 

Viên Viên đáp lời, bỗng nhiên :

 

“Anh trai , lúc cũng thường xuyên tết tóc cho Viên Viên."

 

Dừng một chút, Viên Viên chút buồn bã :

 

, vì Viên Viên ngoan ngoãn ăn cơm nên mới tức giận bỏ ."

 

Tim Vu Thư Uyển run lên, tay ngừng nhưng đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t:

 

“Cho nên mỗi ăn cơm Viên Viên mới luôn ngoan như ?"

 

“Vâng ạ, Viên Viên , cho nên nào cũng cố gắng ăn thật nhiều, như mới là bé ngoan."

 

Vu Thư Uyển thấy xót xa vô cùng.

 

Chẳng trách Trình Viên Viên thấy cái gì cũng kén ăn, chỉ cần bàn ăn là ngoan ngoãn ăn từ đầu đến cuối, cứ cái đà ăn như thế , nhẹ thì đầy bụng, nặng thì chẳng sẽ đau dày .

 

Trình T.ử Mặc nổi loạn thời kỳ phản nghịch thế nào cô cũng quan tâm, cần thiết chấp nhặt với một đứa trẻ, nhưng Trình T.ử Mặc với em gái như thì thật sự khiến tức giận.

 

“Viên Viên, chuyện thực trai sai ."

 

Vu Thư Uyển hít sâu một , chậm rãi :

 

“Thực hề giận con, rời là lựa chọn của chính bà , cũng liên quan gì đến Viên Viên cả, Viên Viên chỉ cần vui vẻ khỏe mạnh lớn lên là , chuyện của lớn con cần lo lắng, vì mỗi ngày đều sẽ yêu thương che chở cho con."

 

“Hơn nữa, trai con với con như là do chính hiểu sai vấn đề."

 

Vu Thư Uyển nén giận, tiếp tục :

 

“Con xem trai con học hành còn giỏi bằng chú Hồng Tinh ?

 

Học giỏi thì cách nào hiểu đúng vấn đề ."

 

“Thật, thật ạ?"

 

Niềm tin về việc ăn uống mà Trình Viên Viên xây dựng suốt hai năm qua bỗng chốc sụp đổ.

 

Lần đầu tiên Viên Viên những lời , dì Chu bên cạnh cũng nhịn xót xa phụ họa:

 

“Đương nhiên là thật , con xem, hai năm qua nào con cũng cố hết sức ăn nhiều đồ như , chẳng cũng về đó , bà là vì bản mới rời chứ vì Viên Viên."

 

Viên Viên chớp đôi mắt to tròn:

 

mà, mới đến ạ, Viên Viên thích mới dịu dàng."

 

“Mẹ mới" - trong lòng Vu Thư Uyển thấy an ủi, nhưng lập tức :

 

“Cho nên Viên Viên càng cần khó bản nữa.

 

Nếu ăn cơm món gì thích, con thể thẳng là ăn, nếu cảm thấy no thì tuyệt đối đừng cố ăn, ?"

 

Viên Viên trầm tư, chống cằm nhỏ suy nghĩ:

 

“Vâng ạ, Viên Viên hiểu , trai thi thứ hai từ lên, lời trai, lời ."

 

Vu Thư Uyển phì , một mặt khen Viên Viên thật ngoan, một mặt nhạo cái hạng “thứ hai từ lên" của Trình T.ử Mặc.

 

Nhanh ch.óng, tóc của Viên Viên tết xong.

 

Tóc con bé dài nên chỉ thể mượn phần tóc đỉnh đầu, cố gắng thu những sợi tóc vụn ở phía trong b.í.m tóc, từng lọn một, tết thành ba b.úi tóc nhỏ, cuối cùng cuộn b.úi tóc thành hình tròn, dùng dây thun buộc .

 

Khuôn mặt của Trình Viên Viên còn tóc che khuất nữa, đôi mắt cũng lộ to tròn hơn hẳn.

 

“Đẹp quá."

 

Dì Chu khen ngợi.

 

Trình Viên Viên cũng hớn hở nhảy cẫng lên, đòi dì Chu bế con bé soi gương.

 

Soi gương xong, Trình Viên Viên vui sướng nhảy bật lên mấy cái tại chỗ, nếu dì Chu giục học, chắc chắn con bé bám lấy Vu Thư Uyển cả buổi sáng mới thôi.

 

 

Loading...