Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 55
Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:04:47
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vu Thư Uyển âm thầm thở phào nhẹ nhõm, đang định rời thì thấy lúc Thẩm Xuyên cúi lấy tờ báo, hai viên đ-á nhỏ trong túi áo rơi xuống đất.”
Dì Chu tiện tay nhặt lên:
“Ông chủ, ông mang quân cờ của trung tâm hoạt động về nhà ."
Thẩm Xuyên cau mày:
“Lớn tuổi nên quên, cô để lên bàn , chiều mang trả ."
Vu Thư Uyển viên đ-á:
“Bố thích đ-ánh cờ ạ?"
“Ừ."
Giọng Thẩm Xuyên nhàn nhạt, ông ấn tượng về cô con dâu , nhưng với con trai còn chẳng chuyện gì để thì Thẩm Xuyên càng gì với Vu Thư Uyển.
Vu Thư Uyển trầm tư một lát:
“Vậy khi nào rảnh con thể xin thỉnh giáo bố một ván cờ."
Thẩm Xuyên ngẩng đầu lên:
“Con đ-ánh cờ ?"
“Con một chút ạ."
Lúc nhỏ cô thích xem một bộ phim hoạt hình chuyên về chủ đề cờ vây, vả cô còn là một sáng tác.
Là một sáng tác, nhiều khi những thứ cần tìm hiểu chỉ giới hạn ở việc để sáng tác, mà còn đào sâu nội dung, cho nên cô thích tìm hiểu đủ thứ chuyện đời.
Có một cô chuyên mục khoa học phổ thông về văn hóa Trung Quốc cho một tài khoản công cộng, cô đặc biệt tìm hiểu về cờ vây, cờ tướng cùng các loại thú vui mà nhã sĩ thời xưa yêu thích.
“Cờ vây qua hai màu đen trắng thì vẻ đơn giản, nhưng thực chất chứa đựng ít trí tuệ của xưa.
Lúc con phác thảo nội dung cho chuyên mục thiếu nhi, con nghĩ đến việc liệu nên dùng cách thức thú vị dành cho trẻ nhỏ để phổ biến những nét văn hóa cổ truyền của đất nước , để thêm nhiều tìm hiểu về nó."
Sau khi Vu Thư Uyển giải thích xong, Thẩm Xuyên càng thêm kinh ngạc, nhưng đó gật đầu:
“Ý tưởng của con nhiều, con là khả năng nghề sáng tác .
Trong cờ vây đại trí tuệ, lúc để Thẩm Chiếm Phong học một chút, nó là lính lục quân, học cái cũng ích cho tác chiến, nhưng thằng nhóc đó điều, ấn đầu nó cũng nhất quyết chịu học."
Vu Thư Uyển:
“..."
Cô khó tưởng tượng cảnh Thẩm Chiếm Phong bố đẻ ấn đầu học cờ, tối nay về hỏi cho kỹ mới .
Trò chuyện vài câu, khí cũng còn gượng gạo như nữa.
Vu Thư Uyển còn đến tòa soạn báo, chào tạm biệt Thẩm Xuyên ngoài.
Đến tòa soạn, Vu Thư Uyển vội tìm Thẩm Văn Minh ngay mà nhờ nhắn tin cho Tổng biên tập Uông , đợi phía Tổng biên tập Uông phản hồi cô mới .
“Về tình hình của chuyên mục thiếu nhi, bên chúng tổ chức một cuộc họp chuyên môn để thảo luận.
Hiện tại đặt báo dù cũng là thiểu , nhưng cũng một bộ phận gia đình bình thường sẵn lòng đặt mua.
Nếu thêm chuyên mục thiếu nhi thì khả năng các gia đình con nhỏ đặt báo sẽ cao hơn, cho nên chuyên mục thể đưa ."
“Tổng biên tập Uông, những chuyên mục ban đầu ở vị trí đó thì ạ?"
Ngộ nhỡ lượng đặt báo tăng lên thì , Vu Thư Uyển cũng bàn bạc với Tổng biên tập Uông.
Tổng biên tập Uông:
“Chỗ vốn là chuyên mục nông nghiệp và chuyên mục 'Một phút giải trí', tức là những hình vẽ minh họa hài hước nhỏ.
hiện tại báo chuyên về nông nghiệp riêng , còn 'Một phút giải trí' cũng phần giải nghĩa thành ngữ của cô thế, nên cần lo lắng."
Thấy Vu Thư Uyển còn e ngại, Tổng biên tập Uông tiếp:
“Ý tưởng của chúng là chuyên mục nào sẽ chuyên trách chuyên mục đó.
Nếu cô Vu ý định , thể cân nhắc đến tòa soạn của chúng biên tập viên cho chuyên mục ."
“ ý định đó, nhưng đây từng kinh nghiệm biên tập viên."
Vu Thư Uyển hào phóng thừa nhận điểm yếu của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-55.html.]
“Chuyện đó cũng , chúng sẽ sắp xếp hướng dẫn cô quen với quy trình công việc ."
Nỗi lo cuối cùng giải tỏa, Vu Thư Uyển cũng thuận thế đồng ý, nghĩ đến việc sắp , thậm chí cô còn thấy phấn khích.
Thời gian chính thức ấn định thứ Hai tuần .
Vu Thư Uyển hỏi thêm Tổng biên tập Uông về vấn đề đãi ngộ của tòa soạn, đó định về nhà.
Trước khi về, Vu Thư Uyển ghé qua văn phòng của Thẩm Văn Minh một chuyến.
Thực ban đầu cô định , nhưng bản đến đây mà chào em chồng một tiếng mới thì cũng lịch sự cho lắm.
“Sao chị dâu đến tìm em trực tiếp?"
Thẩm Văn Minh tiếc nuối :
“Em còn thể giúp chị tham mưu một chút, ở đây em rành lắm."
“Chị sợ ảnh hưởng đến công việc của em, dù chúng cũng là một nhà, ngộ nhỡ ai đó chuyện em lôi kéo quan hệ nọ thì cũng cho danh tiếng của em."
Vu Thư Uyển suy nghĩ chu đáo, Thẩm Văn Minh lúc mới nhận .
“ thực lực của chị dâu ở đó mà!
Tuy nhiên... tuy nhiên những gì chị dâu nghĩ cũng lý, hi hi hi..."
Vu Thư Uyển bật , bỗng nhiên nhớ chuyện gì đó, hỏi:
“Trường 2 ở gần đây em?"
“ ạ, khỏi tòa soạn về hướng Đông, băng qua hai ngã tư đường là đối diện ngay trường 2."
“Trường 2 đều là những đứa trẻ học giỏi ạ?"
“Cũng hẳn thế ạ.
Trường thực nghiệm mỗi khối chỉ hai lớp, cộng thêm đa phần đều là con em cán bộ, điều kiện giáo viên cũng nên đương nhiên thành tích học tập đều khá hơn.
Trường 2 thì nhiều lớp hơn, phần lớn trẻ em trong huyện lỵ vẫn đến đây học, một làng trường trung học cũng sẽ gửi con đến đây ở nội trú."
Thẩm Văn Minh xong, bỗng nhiên vỗ mạnh đầu một cái:
“Sáng nay em quên khuấy mất Trình T.ử Mặc, thằng bé phạm gì nữa?"
“Không ."
Vu Thư Uyển vội vàng giải thích.
Thẩm Văn Minh thở dài :
“Mặc Mặc nghịch ngợm, đến trường 2 đ-ánh nh-au với bạn mấy .
Trước đây một bố em phạt đ-ánh lòng bàn tay, lòng bàn tay đ-ánh sưng vù lên, kết quả mấy ngày đ-ánh nh-au, thật là yên tâm chút nào."
“Mấy ngày ?"
Vu Thư Uyển nhíu mày:
“Có ngày 30 tháng 8 ?"
“ đúng đúng, xấp xỉ ngày đó ạ."
Vu Thư Uyển nhớ rõ, ngày đó là đầu tiên cô đến tòa soạn gửi bản thảo.
Cũng là ngày đó, cô tình cờ giúp đỡ Trình T.ử Mặc chặn trong con hẻm.
Đứa nhỏ , giúp đỡ nó mà bây giờ nó thấy cứ như thấy kẻ thù .
Vu Thư Uyển ghi một dấu ấn cho Trình T.ử Mặc trong lòng, đầu hỏi tiếp:
“Vậy xử lý như thế nào?"
Thực Trình T.ử Mặc chủ động đ-ánh nh-au, bé cũng là đám du côn đó chặn đường.
Thẩm Văn Minh:
“Hôm đó em hỏi thế nào thằng bé cũng chịu nguyên nhân, suýt nữa là em báo cáo với bố em .
Sau đó cả em chuyện cũng phạt nó, chỉ bảo để giải quyết, nhưng thấy nhắc nữa."