Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 56

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:04:48
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chị hiểu ."

 

Vu Thư Uyển trò chuyện với Thẩm Văn Minh thêm vài câu về những điều mắt thấy tai đường, đó mới rời .

 

Nghe những lời , Vu Thư Uyển luôn cảm thấy Thẩm Chiếm Phong thực hề thiếu quan tâm đến Trình T.ử Mặc như vẻ bề ngoài.

 

Chuyện chắc chắn Thẩm Chiếm Phong âm thầm điều tra , nếu cũng sẽ bỏ qua dễ dàng như nhắc tới.

 

Nếu thực sự là do Thẩm Chiếm Phong , Vu Thư Uyển hiểu thêm về một chút.

 

Bên ngoài trông vẻ ít nhưng thực trong lòng thấu đáo, hành động cũng dứt khoát.

 

Xem , cha miễn cưỡng coi như đạt tiêu chuẩn một chút nhỉ.

 

Về đến nhà, từ xa Vu Thư Uyển thấy một chiếc xe đạp Phượng Hoàng đời 28 mới tinh đang dựng ở cửa.

 

Thẩm Chiếm Phong về sớm thế ?

 

Sau khi Vu Thư Uyển tới mới phát hiện cửa đang mở, Thẩm Chiếm Phong chỉ mặc chiếc áo sơ mi mỏng, một tay cầm cờ lê, một tay cầm thứ gì đó giống như dầu máy, xắn tay áo lên đang gì.

 

“Anh về nhanh thế?"

 

Thẩm Chiếm Phong nhíu mày:

 

“Cái gì nhanh cơ?"

 

“...

 

Về nhà nhanh thế, em cứ tưởng đến quân khu đến tối mới về chứ."

 

“Nộp hồ sơ xong lấy xe đạp luôn.

 

Anh tra dầu xích xe cho em, để nó dễ tuột xích."

 

Vu Thư Uyển quen thuộc với xe đạp, nhưng đối với chiếc xe đạp đời 28 cao lớn của thời đại thì vô cùng xa lạ.

 

Cô bước tới, cái gióng ngang phía xe gần như cao đến ngang hông .

 

“Trông vẻ dễ cho lắm."

 

Thẩm Chiếm Phong ừ một tiếng:

 

“Có học mãi mà đấy, lát nữa xong đưa em trung tâm hoạt động tập thử."

 

Vu Thư Uyển gật đầu, sẵn tiện luôn:

 

, em từ tòa soạn báo về, Thẩm Chiếm Phong, em chuyện với biên tập viên Uông , tuần lẽ em sẽ ."

 

Tay Thẩm Chiếm Phong quệt vết dầu đen xe đạp, cũng bận tâm, tiếp tục tập trung điều chỉnh xích xe.

 

“Anh xem tranh của em ."

 

Thẩm Chiếm Phong , động tác tay vẫn ý định dừng :

 

“Dù am hiểu về hội họa cho lắm, nhưng vẫn thể , em tài năng về mảng , nếu bên tòa soạn báo thể cung cấp cơ hội hơn thì cứ thử xem ."

 

Nói xong, Thẩm Chiếm Phong ngẩng đầu nhướng mày Vu Thư Uyển một cái:

 

“Tuần ?

 

Vậy là em còn ba bốn ngày để tập luyện, học đấy?"

 

Vu Thư Uyển ngắm nghía chiếc xe đạp gióng ngang đời 28 , tuy chút khác biệt so với những chiếc xe cô từng đây nhưng về nguyên lý thì chẳng gì khác cả.

 

“Đương nhiên là ."

 

Vu Thư Uyển tự tin gật đầu.

 

“Xong ."

 

Thẩm Chiếm Phong vỗ vỗ bụi bẩn tay dậy:

 

“Anh rửa tay, em cứ đẩy xe thử ."

 

Dừng một chút, Thẩm Chiếm Phong đầu dặn:

 

“Đợi về hãy tập cưỡi."

 

Nhiều lúc mới bắt đầu thường vội vàng trèo lên xe, kết quả là giữ thăng bằng, dễ ngã.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-56.html.]

Vu Thư Uyển gật đầu lấy lệ, khỏi, cô gạt chân chống , thử bước một chân qua gióng ngang.

 

Loại xe đạp cao to thể lên mới đạp, mà chỉ thể một chân đạp lên một bên bàn đạp, đẩy xe một đoạn, mượn quán tính mới vắt chân qua .

 

Ngày xưa, bà nội thường đạp chiếc xe đạp như thế đưa cô học, cô luôn thể cúi đầu né tránh chuẩn xác khoảnh khắc chân của bà nội vắt qua trung.

 

Nghĩ đến đây, Vu Thư Uyển thấy vui trong lòng, sự căng thẳng biến mất, cô bắt chước dáng vẻ của bà nội trong ký ức mà đạp lên.

 

Lúc đầu thực sự khó thích nghi.

 

Vu Thư Uyển thử hai đều suýt ngã, cuối cùng cô lượn một vòng cửa nhà thì Thẩm Chiếm Phong cũng .

 

“Sao đợi ?"

 

Thẩm Chiếm Phong hỏi.

 

“Em thấy mà, sợ ."

 

Ánh mắt cô đầy vẻ mới mẻ, khóe mắt mang theo ý , những sợi tóc mai khẽ bay lướt qua gò má, rõ ràng tâm trạng đang .

 

Thẩm Chiếm Phong quanh, thấy cô ngã lúc mới bước tới đỡ lấy ghi đông, hiệu phía :

 

“Ngồi lên , đèo em trung tâm hoạt động tập, bên đó chỗ rộng."

 

Lúc Vu Thư Uyển lên ghế , cô theo bản năng đưa tay túm lấy áo của Thẩm Chiếm Phong.

 

Đi qua lối rẽ ngõ xóc, cô do dự một chút, dứt khoát vòng tay ôm lấy eo đàn ông.

 

Thân hình Thẩm Chiếm Phong rõ ràng cứng đờ trong chốc lát:

 

“Buông tay ."

 

Vu Thư Uyển con đường sỏi đ-á ngoài ngõ:

 

“Đã đủ xóc m-ông , buông tay nhỡ em ngã thì ?"

 

“..."

 

Anh gì nữa, Vu Thư Uyển coi như ngầm đồng ý.

 

Bốn năm phút hai mới đạp xe đến trung tâm hoạt động của cán bộ hưu trí bên ngoài khu nhà công vụ quân khu, lúc mặt trời vẫn lặn, cũng đến giờ cơm, qua kẻ khá đông.

 

“Đó là con cả nhà họ Thẩm nhỉ, hai hôm mới cưới vợ, đằng chắc là vợ nó ."

 

“Hôm cưới ăn cỗ qua một cái, cô gái gả đến đó xinh như minh tinh ."

 

“Minh tinh á?

 

Chẳng bảo là ở quê lên ."

 

“Uổng công bà lớn lên ở thành phố, xinh thì ai còn phân biệt thành phố nông thôn nữa, hơn nữa còn là một sinh viên ưu tú, từng gửi bài cho tòa soạn báo đấy."

 

“Để xem trông như thế nào nào..."

 

Tiếng bàn tán lớn nhưng ít nhiều cũng lọt tai.

 

Mặt Vu Thư Uyển nóng bừng, khẽ nghiêng đầu:

 

“Thẩm Chiếm Phong, tìm chỗ nào vắng chút , lát nữa ngẫu nhiên em mà ngã thì đông thấy hổ lắm."

 

Thẩm Chiếm Phong đạp xe lững thững qua con đường quảng trường trung tâm hoạt động, nhanh chậm, thấy khác nhắc đến tên Vu Thư Uyển, khóe miệng thế mà phảng phất chút ý .

 

“Đi nhanh chút ."

 

Vu Thư Uyển thấy Thẩm Chiếm Phong để ý đến giục.

 

Thẩm Chiếm Phong lúc mới ừ một tiếng:

 

“Chúng cái quảng trường xây xong phía , ở đó vắng ."

 

“Được, mau mau."

 

Cuối cùng, Thẩm Chiếm Phong vốn đang lững thững tăng tốc độ, dừng ở bên đường.

 

“Em tới thử xem."

 

“Được."

 

Vu Thư Uyển thoăn thoắt đạp lên bàn đạp, động tác vô cùng nhanh nhẹn, lẽ lúc nãy trong ngõ thi triển , giờ chỗ rộng, cô đẩy một đoạn dài hơn, lên xe thuận lợi.

 

 

Loading...