Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 80

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:09:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thẩm Chiếm Phong, như thằng bé sẽ thấy hụt hẫng đấy, tuy miệng nó nhưng quan tâm, nó nhận sự công nhận của ."

 

Thẩm Chiếm Phong gật đầu:

 

thể hiểu loại tình cảm , cho nên lúc nãy khen nó ."

 

“..."

 

Vu Thư Uyển đầu :

 

“Văn Minh!

 

Lúc nãy Thẩm Chiếm Phong khen thằng bé ?"

 

Thẩm Văn Minh giơ cái lõi táo của ném thùng r-ác, gãi gãi đầu, đẩy đẩy gọng kính, lề mề một hồi lâu, cuối cùng mới gật đầu đầy sâu sắc:

 

“Anh cả, đúng là nghiêm khắc quá , cho dù đó là lời khen thì khen cũng quá kín đáo ."

 

Vu Thư Uyển cũng tiếp lời:

 

tán thành, cảm giác cứ trực tiếp khen thì thằng bé sẽ vui hơn, giống như lúc nãy ."

 

Thẩm Chiếm Phong rũ mắt suy tư một lát:

 

“Cô lý, trường hợp của nó rốt cuộc khác với , sẽ cố gắng sửa đổi quan niệm của ."

 

“Còn ...

 

Kỳ thi giữa kỳ của nó thứ ba từ đếm lên, thấy vẫn nên cho nó chút áp lực thì hơn."

 

Trong đầu Vu Thư Uyển hiện lên vẻ mặt hụt hẫng của Trình T.ử Mặc lúc nãy.

 

Khi thấy kết quả bài kiểm tra đột xuất, chắc chắn ngay lập tức nhận lời khen ngợi của chú Thẩm.

 

Mặc dù thiếu niên nhỏ tuổi bình thường chút nổi loạn, nhưng nghĩ đến đây, lòng Vu Thư Uyển mềm nhũn .

 

Vu Thư Uyển cúi đầu, khẽ với Thẩm Chiếm Phong thêm điều gì đó.

 

Thẩm Chiếm Phong xong dường như chút đồng tình, nhưng lông mày vẫn luôn nhíu .

 

Cảnh lọt mắt Trình T.ử Mặc khi bé rửa tay xong , cuộc đối thoại của hai vợ chồng nhỏ, bé chỉ loáng thoáng một nửa, nhưng trong lòng đại khái hiểu điều gì đó, trong mắt hiện lên vẻ căng thẳng nồng đậm.

 

Chẳng lẽ là... cãi ?

 

Trình T.ử Mặc chút căng thẳng bên cạnh cửa sổ, vân vê ngón tay đầy phiền muộn.

 

Cậu bé vẫn hiểu lầm điều gì, định tiến gần thử thì Thẩm Hồng Tinh xông ngắt lời.

 

“Ba nhà , hôm nay ở trường xảy chuyện lớn !"

 

Không tại hôm nay Thẩm Hồng Tinh cũng về muộn, cửa gào toáng lên.

 

Thẩm Văn Minh ngẩng đầu chỉ về phía nhà bếp:

 

“Mẹ ở trong bếp đang cá với dì Chu đấy, ba vẫn còn ở ngoài đ-ánh cờ với , bây giờ hãy thành thật khai báo , lát nữa họ đây còn thể đỡ cho vài câu."

 

“Ái chà, em!"

 

Thẩm Hồng Tinh ngửa cổ uống hai ngụm nước:

 

“Con trai của họ Thẩm Kiến Công của chúng , Thẩm Siêu nhớ ?

 

Cùng trường cùng khối với em đấy, hôm nay thầy giám thị phát hiện lén hút thu-ốc trong rừng cây nhỏ."

 

Vu Thư Uyển nhớ họ , tên là Thẩm Kiến Công, là kế toán của một xưởng giày, vợ là Vương Văn Thục còn từng theo Lưu Trân đến nhà họ Vu tặng sính lễ.

 

Thẩm Văn Minh xong thì thấy ngạc nhiên lắm, ngược còn hừ một tiếng:

 

“Thằng bé Thẩm Siêu đó từ nhỏ t.ử tế , năm ngoái thấy nó xổm bên đường hút thu-ốc, lúc đó nó còn hứa với là sẽ hút nữa, lười để ý tới nó nên mới với họ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-80.html.]

“Ôi dào, nếu hút thu-ốc thì thầy giám thị cùng lắm là bắt mời phụ , nhưng mà mùa trong rừng cây nhỏ là cành khô lá rụng, nó, nó lỡ tay cháy rừng cây nhỏ , cháy hơn một nửa cây , trường thực nghiệm trung học của chúng em năm nay chắc chắn danh hiệu tiên tiến, hiệu trưởng lúc đó tức ngất xỉu đưa bệnh viện ."

 

Thẩm Chiếm Phong sang:

 

“Đội phòng cháy chữa cháy hôm nay là đến trường các em ."

 

đúng, lửa lớn đến mức cháy cả tòa nhà dạy học luôn, nhưng dường như chỉ lớp tường bên ngoài cháy sém thôi, bên trong chắc ."

 

Thẩm Chiếm Phong:

 

“Vậy cũng coi như là nhà nguy hiểm , nghỉ học để tiếp nhận sửa sang và kiểm tra mới thể học ."

 

Vẻ mặt lo lắng của Thẩm Hồng Tinh biến mất, nhóc nén gật đầu liên tục với cả:

 

“Chứ còn gì nữa, ôi trời, em cứ nghĩ mấy ngày nay học là thấy..."

 

“Cậu học thì ?"

 

Lưu Trân bước lườm Thẩm Hồng Tinh một cái:

 

“Cả ngày cứ huyên náo mãi thôi, mau rửa tay ăn cơm."

 

Thẩm Hồng Tinh rụt cổ , kể chuyện ở trường một nữa.

 

Sắc mặt Lưu Trân xong cũng cho lắm, bà thở dài một tiếng:

 

“Thằng bé đó là do Kiến Công nhờ ba nhờ vả quan hệ mới trường tiểu học thực nghiệm đấy, phen náo loạn như e là sẽ đuổi học."

 

“Đáng lẽ đuổi học từ lâu ."

 

Thẩm Hồng Tinh vẩy vẩy nước tay:

 

“Trong khối tụi em, giáo viên nào cũng gọi nó là con sâu rầu nồi canh, là cứt chuột trong nồi canh, vì nó mà còn tới tìm em em là chú của nó các thứ đấy, hừ, cái danh chú em chẳng thèm nhận tí nào!"

 

Lưu Trân bảo Thẩm Hồng Tinh cửa gọi Thẩm Xuyên về ăn cơm, bản sang dặn dò dì Chu lát nữa ăn cơm xong chuẩn ít nước .

 

Dì Chu:

 

“Nhà khách tới ạ?"

 

“Khách khứa gì , chỉ mong họ đừng tới."

 

Miệng , Lưu Trân vẫn gật đầu:

 

“Ước chừng vợ chồng Kiến Công sẽ qua đây, chị chuẩn nước , lát nữa ăn cơm xong thì đưa Viên Viên nghỉ ngơi ."

 

“Dạ."

 

Bữa cơm Trình T.ử Mặc ăn căng thẳng, cứ qua Thẩm Chiếm Phong và Vu Thư Uyển.

 

Bình thường chú Thẩm đều gắp thức ăn cho Vu Thư Uyển, nhưng trớ trêu hôm nay, Trình Viên Viên tại nũng nịu đòi cạnh Vu Thư Uyển, đúng lúc giữa hai họ.

 

Cả hai đều che giấu , thần sắc điều gì.

 

Chú Thẩm vẫn thích nhiều như , Vu Thư Uyển thì thỉnh thoảng gắp thức ăn cho Trình Viên Viên, mỉm trò chuyện với cô bé ít chuyện ở nhà trẻ.

 

Không điều gì, Trình T.ử Mặc thở dài một tiếng đầy buồn bã trong lòng.

 

Ăn cơm xong, bé quyết định chủ động sang phòng bên cạnh bài tập, kinh nghiệm ít ỏi của bé mách bảo rằng, khi lớn tức giận, dù cũng tỏ hiểu chuyện hơn mới .

 

như Lưu Trân dự đoán, qua giờ cơm, cổng lớn gõ vang.

 

Thẩm Kiến Công dẫn theo vợ con, tay xách hai lỏ giỏ hoa quả và cá thịt, cửa liền nhiệt tình hàn huyên.

 

Sau khi xuống, Vương Văn Thục kéo Thẩm Siêu vẫn luôn cúi đầu giới thiệu:

 

“Đây là con trai Thẩm Siêu, thím chắc vẫn gặp nhỉ, lớn hơn thằng bé T.ử Mặc một tuổi, Thẩm Siêu, mau gọi thím !"

 

Thẩm Siêu chậm rãi ngẩng đầu lên, liếc Vu Thư Uyển, ngẩn một lát mới gọi một tiếng.

 

 

Loading...