Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 89

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:09:52
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tạm bợ qua một bữa .”

 

Vu Đại Sơn chẳng thèm bận tâm, xuống bên cạnh, tháo giày phủi phủi bụi, “Hôm qua liên lạc với bên , bảo qua xem cô, định bảo chăm sóc cô vài ngày, thứ bảy chủ nhật bớt chạy chạy vài chuyến qua nữa.”

 

“Lười ch-ết cho xong!”

 

Quách Yến ngoài miệng , nhưng tâm trạng thì khá hơn đôi chút, cô cầm cái bánh bao lạnh ngắt gặm hai miếng, uống thêm nước trắng nóng để xua tan cái lạnh đó.

 

“Mẹ đến thì ở ?”

 

Quách Yến ăn hỏi, tuy cô định kiến với việc chồng thiên vị nhưng lúc đang cần .

 

Vu Đại Sơn tựa thành giường, lười biếng ngáp một cái:

 

“Mẹ bảo sẽ qua xem cô, nhưng là ở , lát nữa cô khéo vài câu, dù cũng là cháu nội ruột chắc chắn sẽ đồng ý thôi, còn ở thì cứ ở bệnh viện luôn .”

 

“Thuê thêm một cái giường gấp cho nhà tốn tiền.”

 

Quách Yến chút cam lòng.

 

“Vậy thì bảo ngủ chung giường với cô.”

 

Quách Yến xong càng cam lòng hơn, nhưng lời nên đành gật đầu ứng phó qua loa.

 

Thấy Quách Yến ăn xong, Vu Đại Sơn yên nữa, cứ oang oang bảo sáng mai sớm còn tăng ca chuồn mất hút, thật sự bệnh viện, trong phòng một đống đàn bà con gái năng huyên thuyên dứt, còn ám mùi, khó chịu ch-ết .

 

Quách Yến theo bóng Vu Đại Sơn rời , lời phàn nàn còn kịp thì thấy hai phụ nữ bên cạnh đang chờ nhạo , cô bĩu môi nuốt ngược trở .

 

Đợi đến khi trời sẩm tối, nhà họ Vu cuối cùng cũng đến.

 

Trương Hồng Hà xách một cái giỏ, xách thêm một túi lưới hỏi han mãi mới hỏi phòng bệnh của Quách Yến để , theo là Vu Quả Quả, giúp xách một gói giấy dầu nhỏ hơn.

 

“Hồng Hà?”

 

Quách Yến dậy, “Mẹ ?

 

Sao chỉ em?”

 

Trương Hồng Hà việc đồng cả ngày, đến tối thấy việc gì nữa mới vội vã lên huyện, đoạn đường bộ thực sự chút mệt mỏi, cô đặt đồ trong tay xuống đất một lát, ghé mép giường nghỉ ngơi, tiện tay bế Quả Quả lòng cho nó nghỉ cùng.

 

“Ở nhà bận quá dứt , nhận việc đan sọt của đại đội nên thời gian, liền bảo em qua đây.”

 

Tuy chồng qua nhưng thấy mang tới ít đồ, Quách Yến trong lòng cũng vui, vội vàng khách sáo:

 

“Đi đường qua đây mệt chứ, mau xuống nghỉ một lát, trong phòng nước nước nóng, chị tiện cử động, em lấy nước thì tiện thể lấy giúp chị một ít luôn nhé.”

 

Trương Hồng Hà quanh:

 

“Anh cả ạ?”

 

“Về nhà , ngày mai còn tăng ca, định bảo qua chăm sóc chị vài ngày, nhưng em qua đây cũng , chị em dâu còn thể trò chuyện với .”

 

Trương Hồng Hà thật thà lắc đầu:

 

“Em bảo là sẽ ở , đồng một đống việc, em ai .”

 

Nụ mặt Quách Yến cứng đờ:

 

“Vậy... ngày mai qua?”

 

Trương Hồng Hà dù thật thà đến mấy cũng thấy khó chịu:

 

“Chẳng mới ở nhà bận dứt ?

 

Tiểu Cương chị cũng quản, vốn dĩ đủ vất vả , thể cứ chạy lên huyện chăm sóc chị mãi .”

 

Lời của Quách Yến chặn họng, trong lòng tự nhủ mãi tức giận, đó mới tiếp tục :

 

“Vậy chị giữ em nữa, em để đồ xuống về , chị cũng nghỉ ngơi .”

 

“Vâng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-89.html.]

 

Trương Hồng Hà lấy từ trong túi một xấp tiền lẻ:

 

“Đây là tiền bố bảo đưa cho chị, cũng coi như là lòng thành của gia đình khi chị bệnh, , em thành nhiệm vụ nên cũng lâu nữa, về đây.”

 

Nói xong, Trương Hồng Hà nhanh nhẹn xách cái giỏ và túi lưới đặt đất lên định .

 

Quách Yến nhận lấy xấp tiền lẻ đó, còn kịp kỹ, thấy cô xách đồ định liền vội gọi giật :

 

“Trương Hồng Hà, em thế ý gì, đồ mang cho chị mà em để cái nào ?”

 

“Hả?”

 

Trương Hồng Hà đầu một cách quái lạ:

 

“Đây cho chị mà, chị nghĩ nhiều chị dâu.”

 

“...

 

Em lên huyện đưa cho chị thì đưa cho ai, lẽ là em tham ô đồ đạc mang chợ bán lấy tiền chứ!

 

Em cẩn thận chị mách bố đấy!”

 

“Chị coi thường ai ?”

 

Trương Hồng Hà cũng cáu :

 

“Em bụng lên huyện đưa tiền cho chị, chị còn vu oan giá họa cho , em chẳng thèm đến nữa.”

 

“Chị cũng chẳng cầu em đến!

 

Em , em định mang đồ bán !

 

Em đợi đấy, chị gọi điện bảo Vu Đại Sơn qua đây...”

 

“Anh cả đến thì cũng thế thôi, đồ vốn dĩ là dặn mang cho Thư Uyển!”

 

“Vu Thư Uyển?”

 

Người nhà họ Vu điên !

 

Quách Yến tức đến mức bật dậy khỏi giường:

 

“Là bệnh chứ Vu Thư Uyển bệnh, hơn nữa cô là đứa con gái gả , là ngoài, dựa cái gì mà còn nhận đồ của nhà !”

 

“Mẹ thích cho thì cho, cũng chị chủ cái nhà , chị quản rộng quá đấy.”

 

Nghe cô Thư Uyển, Trương Hồng Hà càng khó chịu hơn:

 

“Thư Uyển là con gái của , lúc về thăm nhà còn mang bao nhiêu đồ cho gia đình, cho cô cái gì cũng là lẽ đương nhiên, chị dâu cả mà còn ở cùng nhà, đúng là đồ hẹp hòi!”

 

Vu Quả Quả thấy cô út cũng vui:

 

“Cô út ngoài , bác dâu cô út như !”

 

Quách Yến phục nhưng vẫn mất mặt cố dòm ngó đống hoa quả và trứng gà trong giỏ:

 

“Thế mang cho cái gì thật ?”

 

“Tiền là bố lén bảo em mang cho chị đấy, chị tin thì cứ gọi điện về đại đội trong làng mà hỏi thẳng .”

 

Quách Yến dám hỏi thẳng bà chồng hung dữ đó, bà thể cầm điện thoại mắng cho cả làng đều thấy.

 

“Em về đây, chuyện với chị một lúc là em thấy bực .”

 

Trương Hồng Hà bĩu môi dắt con gái luôn, giờ cô thông suốt , chủ cái nhà chồng, chồng thương con gái út thì cô cứ thương theo con gái út, hai con họ đều là hiểu chuyện, đối xử với họ thì chắc chắn sai .

 

Quách Yến trơ mắt con Trương Hồng Hà rời , quan trọng nhất là trứng gà và hoa quả trong giỏ cũng rời xa cô theo, cô sực nhớ trong tay còn chút tiền, vội vàng mở đếm, tất cả chỗ tiền lẻ đó cộng cũng chỉ hơn ba đồng bạc, còn đủ trả tiền viện phí mấy ngày nay.

 

“Thật tội nghiệp, nhà đẻ chồng con chẳng ai đến, đến cả nhà chồng cũng ghét bỏ.”

 

“Chẳng tại cô cách ...”

 

Loading...