Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 99
Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:10:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chợ phía nam thành.”
Ngoài hợp tác xã cung tiêu , nơi nhiều ở huyện và nông thôn mua bán đồ đạc nhất chính là chợ ở phía nam thành, họp chợ mỗi buổi sáng và buổi tối hàng ngày, mùng một và rằm hàng tháng còn hội chùa lớn.
Trùng hợp là, hôm nay đúng ngày rằm tháng Chạp âm lịch.
Thẩm Siêu mang theo tiền tiêu vặt đến chợ, thấy đám đông nhốn nháo thì giật , tuy nghịch ngợm quậy phá, nhưng phạm vi chỉ giới hạn ở trường học và khu tập thể, ít khi đến những nơi đông , thậm chí còn trong huyện thế mà một cái chợ lớn như .
“Dưa chuột dưa chuột đây—"
“Cá diếc mới vớt ở thôn Đ-ập đây—"
Trong đám ồn ào, tiếng rao hàng đều vẻ mấy vang dội.
Thẩm Siêu về phía một đoạn, vì đông , còn cẩn thận giẫm giày.
“Mày mắt ?!"
Thẩm Siêu theo bản năng mắng một câu.
“Thằng ranh con!
Mày ai đấy?"
Người giẫm là một đàn ông vạm vỡ ba mươi tuổi, thấy là một đứa nhóc, lập tức trợn mắt lườm .
Thẩm Siêu trời cao đất dày là gì, đây ỷ việc ở khu tập thể bố bảo vệ, cũng sợ hãi, hừ lạnh một tiếng, “Tao mày đấy, mày giẫm giày tao mà , mắt thì đừng đường!"
Người đàn ông vạm vỡ lập tức nổi giận, “Cho mày mặt mũi , lông còn mọc đủ vẻ ngang tàng, giẫm giày mày thì ?
Ông đây cứ giẫm đấy thì ?
Ông đây chỉ giẫm giày mày mà còn giẫm cả quần áo mày nữa!"
Nói đoạn, đàn ông vạm vỡ giơ chân đ-á Thẩm Siêu ngã xuống đất, một chân giẫm lên bụng .
Người ở khu tập thể trường học ít nhiều đều kiêng nể, bên ngoài thì chẳng quan tâm Thẩm Siêu là con trai của ai.
Trong tiếng kêu đau đớn của Thẩm Siêu, đàn ông vạm vỡ chẳng hề nương tay đ-á thêm hai cái, cuối cùng nhổ một bãi nước bọt bỏ thẳng.
Người qua kẻ , chẳng ai quan tâm đến một đứa học sinh trung học ăn khó lạ mặt.
Thẩm Siêu đ-á đến nỗi nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, lúc bò dậy, quần áo cũng bẩn, mặt mũi cũng bẩn, bụng và bắp chân còn đ-á đau điếng.
“Mẹ kiếp!"
Thẩm Siêu thầm mắng một câu, “Cái nơi rách nát gì thế , mua xong ngỗng là bao giờ thèm đến nữa!"
Vừa , Thẩm Siêu lau nước mắt quanh một vòng, cuối cùng cũng thấy bóng dáng con ngỗng lớn trong cái giỏ tre ở một sạp hàng nhỏ vỉa hè.
Xem phụ nữ lừa , con ngỗng bên ngoài quả nhiên lớn hơn hai con của bà , oai phong lẫm liệt, tiếng kêu cũng vang hơn, mua về nhất định sẽ thắng!
Thẩm Siêu nhanh ch.óng rời khỏi nơi , ôm tiền hỏi giá, thấy là học sinh, thuận miệng một cái giá, Thẩm Siêu cũng chẳng mặc cả, vui vẻ trói con ngỗng thật kỹ giao cho Thẩm Siêu.
“Không , ông nới lỏng một chút, nếu trói nó đau nó sẽ sức nữa."
Người bán hàng nhíu mày, “Cái mang về giao cho lớn nhà cháu chẳng là g-iết thịt luôn , sợ nó đau gì."
Thẩm Siêu vẻ bí hiểm, “Ông hiểu , bảo ông nới lỏng một chút thì cứ nới lỏng một chút ."
Người trả tiền là nhất, tuy đúng là hiểu, bán hàng vẫn giúp nới lỏng dây thừng một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-99.html.]
Lúc Thẩm Siêu sắp , thận trọng đầu hỏi, “Này, ông đến đấu ngỗng ?"
Người bán hàng nhíu mày, chỉ đấu gà, đấu dế, chứ đấu ngỗng thì nhiều, nhưng ông bày hàng lâu, cũng sắc mặt mà chuyện, thấy đứa học sinh chính là vì đấu ngỗng mới đến mua, dứt khoát gật đầu, “Thấy thấy , thấy chứ, con ngỗng lớn còn lợi hại hơn cả gà trống, mổ thì dữ dằn lắm!"
Thẩm Siêu xong mãn nguyện vô cùng, càng thêm mong đợi cuộc đấu ngỗng ngày mai.
Đợi về đến nhà, vợ chồng Thẩm Kiến Công thế mà về .
Thẩm Siêu lén lút mở cửa nhà lẻn phòng , đó quơ lấy cái giỏ tre úp con ngỗng lớn , con ngỗng là con lớn nhất ở sạp hàng , lúc nó vỗ cánh cao đến đùi lớn.
“Thẩm Siêu!"
Bên ngoài, Vương Văn Thục gọi một tiếng.
Thẩm Siêu giật , vội vàng ngoài, đóng c.h.ặ.t cửa phòng , “Sao thế ?"
Vương Văn Thục , “Chẳng bảo con ở nhà ngoan ngoãn ?
Sao ngoài !"
“Thôi thôi."
Thẩm Kiến Công thở dài, “Nó gây họa là mãn nguyện , ngoài dạo một chút coi như nó rèn luyện thể ."
“, con, con chỉ là ngoài dạo vòng vòng thôi."
Thẩm Siêu che giấu sự hoảng loạn của , “Khụ khụ, hai hỏi thế nào ?
Khi nào con thể học?"
Vương Văn Thục thở dài, “Trường Thực Nghiệm khó , lẽ đến trường Trung học 2."
“Trung học 2 thì Trung học 2, dù với con thì cũng như cả thôi."
Thẩm Siêu đóng cửa phòng khách, “Mẹ, con đói , hai chạy cả ngày cũng mệt , chúng ăn cơm ."
Vương Văn Thục và Thẩm Kiến Công gần như đều sững sờ, con trai thế mà quan tâm xem họ mệt , trời sắp mưa đỏ ?
“Con trai ngoan, nấu cơm đây."
Thẩm Kiến Công cũng cảm thán khôn nguôi, con trai gây họa nhưng hiểu chuyện hơn ít, bản coi như là tái ông thất mã !
Vợ chồng họ một câu hỏi thăm đơn giản của con trai cho cảm động, buổi tối ăn cơm xong, Thẩm Siêu ngủ sớm, hai họ cũng thấy lạ.
Thẩm Siêu phòng xong mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng xem con ngỗng lớn mua.
Giỏ tre vẫn úp con ngỗng, chỉ là thỉnh thoảng thể thấy tiếng động truyền từ bên trong.
“Không là ngạt chứ."
Giỏ tre khe hở, nhưng con ngỗng thể hình lớn, ngộ nhỡ đè hỏng thì .
Thẩm Siêu nghĩ đến đây, định nhấc giỏ tre lên cho con ngỗng thoáng khí, nhưng ai ngờ con ngỗng vì dây thừng buộc lỏng, cựa quậy bên trong một lúc, thế mà tuột dây .
Thẩm Siêu mở giỏ tre , thấy đoạn dây thừng mòn như cái gì đó c.ắ.n đứt, con ngỗng vỗ cánh định xông tới.
Sự lợi hại của con ngỗng Thẩm Siêu từng nếm trải qua, theo bản năng định đưa tay vuốt ve lông của nó.
Đợi đến khi phát hiện gì đó , tay trong miệng con ngỗng, cơn đau thấu xương lập tức truyền đến, Thẩm Siêu thét lên.
Con ngỗng cho thời gian phản ứng, nghiêng cái cổ dài lắc lắc, tiếp tục tấn công các bộ phận khác c-ơ th-ể Thẩm Siêu.