Bạch Nguyệt Quang Là Giả Thiên Kim Trong Văn Niên Đại - Chương 103
Cập nhật lúc: 2026-03-14 07:48:45
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tô Diên và Phó Mặc Bạch chia tay ở đầu thôn Bạch Vân, cô ghé qua nhà họ Khương một chuyến, hẹn Khương Nguyên lên huyện thăm nuôi.
Phó Mặc Bạch hôm nay về đơn vị, mấy ngày tới đều bận, thể thường xuyên ở bên cạnh cô .”
Hai bàn bạc xong sẽ gặp Chủ nhật tuần .
Nghĩ đến mấy ngày tới thấy vợ, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t của Phó Mặc Bạch thể kẹp ch-ết một con ruồi .
Tô Diên thấy , kiễng chân lên, đưa tay vuốt phẳng ấn đường đang nhíu của , khẽ :
“Chỉ là ba ngày thôi mà, ba năm , thể vui vẻ lên một chút ?”
Phó Mặc Bạch cúi đầu, bỗng nhiên ôm lấy eo cô, dùng ch.óp mũi khẽ cọ cọ mũi cô, “Không thấy em, vui nổi, là em hôn một cái , tâm trạng chắc sẽ hơn đấy.”
Tô Diên hành động của cho giật , chột liếc xung quanh, thấy gần đó ai mới thở phào.
“Anh mau buông , ngộ nhỡ ngang qua thì ?”
Hiện giờ đang là mùa vụ bận rộn, đường nhỏ trong thôn yên tĩnh, nhất là phía gần rừng cây , càng tịch mịch lạ thường.
Người đàn ông vẫn buông tay, còn ôm cô c.h.ặ.t hơn một chút.
“Sẽ ai ngang qua , ngoan, hôn .”
Anh mơn trớn cô, Tô Diên nhịn tim đ-ập nhanh, cuối cùng lay chuyển , đỏ mặt hôn lên đôi môi mỏng của , nhưng giây tiếp theo, đàn ông nới sâu nụ hôn .
Tô Diên nắm c.h.ặ.t vạt áo , thở dần định, cho đến khi hô hấp trở nên khó khăn, mới lưu luyến buông , trán tựa trán cô, giọng khàn đục, “Hôn xong càng nữa, bây giờ?”
Sợ cứ nấn ná lỡ việc chính, Tô Diên nhỏ giọng hứa hẹn bên tai :
“Đợi gặp mặt, em tặng một bất ngờ ?”
Phó Mặc Bạch sâu mắt cô, trầm giọng hỏi:
“Có là loại bất ngờ mà đang nghĩ ?”
Khoảnh khắc , khuôn mặt nhỏ của Tô Diên càng đỏ hơn, “Vâng, giờ thể buông ạ?”
Người đàn ông hôn khẽ lên trán cô một cái mới từ từ buông tay.
Mười phút , theo chiếc xe Jeep dần xa, Tô Diên ôm lấy đôi má nóng bừng, tranh thủ lúc ai vội vàng chuồn mất.
Cho đến khi năm mét, cái cơn ngượng ngùng đó mới dịu đôi chút.
lúc , từ sâu trong rừng cây truyền một tiếng kêu kinh ngạc, cô bước chân khựng , theo bản năng về phía âm thanh.
Ngay đó thấy mấy tiếng kêu cứu, Tô Diên cuối cùng cũng phản ứng là chuyện .
Cô suy nghĩ gì thêm, lập tức chạy về phía sâu trong rừng.
Nơi phát âm thanh là ở phía Đông, ở đó một con sông nhỏ nước sâu, mùa hè năm nào cũng một đám trẻ con đến đây mò cá, bơi lội.
Càng gần, tiếng kêu cứu càng trở nên rõ ràng.
Khi Tô Diên chạy đến bờ sông, chỉ thấy bên bờ vây quanh bốn năm đứa trẻ, đứa nào đứa nấy mặt mày đều hoảng sợ.
Trong đó một học sinh của cô, cô vội vàng chạy hỏi:
“Ngô Giai, chuyện gì thế ?”
Cô bé tiếng thấy cô, lập tức gào t.h.ả.m thiết, “Cô giáo ơi, em trai em rơi xuống nước !
Còn Tiểu Bảo nhà trưởng thôn và Triệu Miêu cũng ở nước, cô mau cứu các em với!”
Nghe thấy lời , đầu óc Tô Diên “uỳnh” một cái.
Cô nhanh ch.óng cởi giày, chút do dự nhảy xuống nước.
Ba đứa trẻ mặt sông đều đang vùng vẫy kịch liệt, đầu tiên cô bơi về phía đứa trẻ gần nhất, đó vớt bé lên nhanh ch.óng bơi bờ.
Tô Diên từ nhỏ thạo nước, lúc giống như một con cá bay, đem hy vọng cho .
Cứu sợ nhất là tiêu hao thể lực, cô định đ-ánh nhanh thắng nhanh.
Lúc , dân làng tin chạy đến, cũng gia nhập đội ngũ cứu .
Thẩm Tình bơi, chỉ thể bờ cuống quýt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-la-gia-thien-kim-trong-van-nien-dai/chuong-103.html.]
“Diên Diên, cẩn thận một chút đấy!”
Tô Diên đưa đứa trẻ cứu lên bờ, gật đầu với cô , đó lặn xuống nước nữa, thể lực cũng theo đó tiêu hao mất một nửa.
Đứa trẻ còn cách bờ xa, hai đàn ông nông dân bơi về phía bọn trẻ.
bọn trẻ lúc dòng nước đẩy xa thêm một đoạn.
Thời gian giống như một đạo bùa giục mạng, tim của mỗi đều thắt đến tận cổ họng.
Tô Diên cũng sốt ruột yên, thể lực tiêu hao khiến cô bơi càng lúc càng chậm.
Trong vòng vây của nước sông, cô thể thấy rõ tiếng tim đ-ập của chính , mỗi bơi đều thấy mệt mỏi rã rời, đây là một điềm , kéo dài càng lâu thì càng nguy hiểm.
Một trong hai đàn ông bơi lội giỏi, kiệt sức, vì bảo tính mạng nên bắt đầu bơi về phía bờ.
Tô Diên thấy , dồn hết sức lực liều mạng bơi về phía , may mà tốc độ đủ nhanh, cô kịp thời túm lấy cổ áo của một đứa trẻ nào đó, đàn ông còn cũng thành công cứu .
Trước khi chút sức lực cuối cùng cạn kiệt, Tô Diên cuối cùng cũng trở bờ, ngay đó, cả c-ơ th-ể ướt sũng bọc trong một chiếc áo khoác.
“Diên Diên, chứ?
Vừa nãy suýt chút nữa thì dọa ch-ết tớ !”
Tô Diên ngước mắt lên, mỉm yếu ớt với Thẩm Tình, định gì đó, bỗng nhiên mắt tối sầm , mất ý thức...
“Diên Diên thế?
Mau tỉnh !”
Thẩm Tình t.a.i n.ạ.n bất ngờ dọa cho hồn xiêu phách lạc, vội vàng gọi những xung quanh đến giúp đỡ.
Khi Tô Diên tỉnh từ bóng tối, ở bệnh viện tuyến trấn .
Thẩm Tình luôn ở bên cạnh cô, vành mắt đỏ hoe, giống như một chú thỏ.
“Cậu cuối cùng cũng tỉnh !
Tớ gọi bác sĩ!”
Nói xong, nhanh như cơn gió chạy khỏi phòng bệnh.
“...”
Tô Diên chớp chớp mắt, vẫn còn mệt mỏi.
Một lát , nữ bác sĩ theo Thẩm Tình bước , cầm bệnh án hỏi:
“Có cảm thấy chỗ nào thoải mái ?
Đặc biệt là xung quanh bụng .”
Tô Diên hiểu , chậm rãi lắc đầu, đợi cô hỏi, bác sĩ tiếp:
“May mà cô phúc lớn mạng lớn, nếu đổi là c-ơ th-ể yếu ớt thì đứa bé trong bụng chắc chắn giữ .”
“Đứa bé?”
Cô càng càng ngơ ngác.
Thấy vẻ mặt của cô, bác sĩ thể tin nổi hỏi:
“Cô m.a.n.g t.h.a.i ?”
“ m.a.n.g t.h.a.i ?”
Tô Diên kìm trợn to hai mắt, dám tin đây là sự thật.
“ hề nôn mửa mà, thể m.a.n.g t.h.a.i chứ?”
Hơn nữa cô và Phó Mặc Bạch vẫn luôn dùng biện pháp tránh thai...
Bác sĩ thấy lời chút dở dở , “Không sản phụ nào cũng nghén, cơ địa của cô , phản ứng t.h.a.i nghén là chuyện bình thường.
Tin , cô thực sự m.a.n.g t.h.a.i , hơn nữa m.a.n.g t.h.a.i ba tháng, còn là t.h.a.i đôi nữa.”