Bạch Nguyệt Quang Là Giả Thiên Kim Trong Văn Niên Đại - Chương 158
Cập nhật lúc: 2026-03-14 07:51:31
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 85 Biểu diễn
Diệp Khiết hì hì nhận lấy, mong chờ màn biểu diễn sân khấu của Tô Diên.
Thẩm Như một bên vô cùng hụt hẫng, nhưng bà thể hiện ngoài, sợ Tô Diên khó xử.
Sau một đêm trằn trọc, cuối cùng bà cũng nghĩ một cách, ngày hôm lén lút đến đại học Kinh Thành.
Giáo sư Dương của đại học Kinh Thành là bạn học cũ của bà, Thẩm Như nhờ đối phương giúp việc .
Dưới ánh nắng ôn hòa, hai cổng trường, Dương Huyền Lâm vô cùng ngạc nhiên:
“Tiểu Như, em tìm đến đây?
Hai chúng chắc cũng mười mấy năm gặp nhỉ?"
Đối mặt với bạn cũ năm nào, Thẩm Như mỉm , hào phóng :
“ , chúng lâu gặp.
Anh sống ?"
“Rất , thôi!
Anh mời em quán uống ."
Nghĩ đến việc cầu , Thẩm Như xua tay liên tục:
“Không cần cần, em với chút chuyện, xong em ngay, tuyệt đối ảnh hưởng đến công việc của ."
Dương Huyền Lâm ngạc nhiên nhướn mày, từ trong đôi mắt bà thấy vài phần trong trẻo phù hợp với lứa tuổi.
Ông những nỗi khổ mà Thẩm Như từng trải qua, lờ mờ nhận một tia đúng, nhưng ông nghĩ nhiều, chỉ tưởng bà bao nhiêu năm nay chiều chuộng, vẫn giữ bản tính thuần khiết.
Thế là, theo bản năng khẽ hỏi:
“Em , là chuyện gì?"
Để thể xem biểu diễn, Thẩm Như lấy hết can đảm :
“Con gái em học ở trường , buổi biểu diễn ngày mai, con bé là dẫn chương trình, nhưng suất khán giả hạn, em hỏi chỗ xem dư tấm vé cửa nào ?"
Vừa là chuyện nhỏ nhặt , Dương Huyền Lâm nhịn khẽ :
“Chỗ nhiều, em đợi một lát, lấy ngay."
Thẩm Như xong mắt sáng lên, vội vàng cúi cảm ơn.
Đối mặt với lễ lớn như , Dương Huyền Lâm giật nảy :
“Chỉ là nhấc tay chi lao thôi, em cần khách sáo thế ."
Bảy phút , ông cầm vé cửa , đưa chúng tay Thẩm Như:
“Ở đây tổng cộng hai vé, nhớ ngày mai đến sớm một chút, giúp em giữ chỗ ."
Thẩm Như nhận lấy vé cửa, cảm động thôi, mời ông và vợ ông ăn cơm để cảm ơn.
hôm nay Dương Huyền Lâm vẫn còn tiết dạy, hai bên hẹn gặp ngày Chủ nhật.
Từ đại học Kinh Thành về, trong lòng Thẩm Như vui phơi phới, bà dự định đưa tấm vé cửa còn cho Phó Mặc Bạch, tuyệt đối đưa cho ba thằng con trai .
Nghĩ thầm:
“Ai bảo lúc đầu tụi nó đồng ý cho chứ!”
Về đến nhà, bà âm thầm đặt vé cửa hộp trang điểm, cho ai , định lúc ăn cơm tối mới tuyên bố tin .
Tiêu Tiêu và Nguyên Nguyên sải bước chân ngắn chạy đến bên cạnh bà, ngẩng đầu hỏi với giọng sữa:
“Bà ngoại, bà đang giấu cái gì ạ?
Tụi con đều thấy ."
Thẩm Như chớp mắt một cái, vội vàng giả ngốc:
“Bà giấu cái gì , tụi con đói ?
Trong nhà đào ngọt, ăn ?"
Hai đứa trẻ nuốt nước miếng, quả đào ngọt thu hút bộ sự chú ý, hẹn mà cùng nắm lấy tay Thẩm Như, ăn đào.
Thấy chúng còn nhớ đến chuyện nữa, Thẩm Như âm thầm thở phào nhẹ nhõm, đó dắt chúng bếp rửa đào ăn.
Hoàng hôn, Tô Diên tươi trở về nhà, bước nhà chính liền mặt , lấy từ trong túi áo ba tấm vé cửa, hào hứng :
“Các bạn học của con, nhiều nhà ở nơi khác, dùng đến vé cửa , thế là đều đưa cho con cả, ngoài hai , còn dư một tấm vé nữa, ai ạ?"
Mọi cô đều sững sờ, Thẩm Như đặc biệt ngây , vội vàng móc hai tấm vé trong túi , lo lắng hỏi:
“Vé của hai chúng giống ?
Chuyện đây?
Hình như dư ."
Tô Diên cúi đầu qua, khi nhận diện kỹ càng, kinh ngạc thốt lên:
“Mẹ, lấy vé ạ?"
Chưa đợi Thẩm Như trả lời, Giang Phong Viễn tới, nhíu mày hỏi bà:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-la-gia-thien-kim-trong-van-nien-dai/chuong-158.html.]
“Hôm nay bà ngoài ?"
Bình thường, Thẩm Như ít khi một ngoài, cũng nghĩ tới tại nhà yên tâm?
Bà giơ vé cửa đến mặt đàn ông, vô cùng kiêu ngạo :
“Phải, hôm nay ngoài nhờ quan hệ kiếm hai tấm vé, ngờ Diên Diên giải quyết xong vấn đề , uổng công bận rộn một phen."
Giang Phong Viễn về phía lòng bàn tay bà, cố gắng để bản bình tĩnh , dịu dàng hỏi thăm:
“Bà tìm ai ?
quen ?"
Hai họ đây là bạn học cấp ba, vòng xã giao phần trùng lặp, Thẩm Như gật đầu, phấn khích giải thích:
“Ông còn nhớ Dương Huyền Lâm ?
là nhờ ông mới vé đấy."
Nghe thấy cái tên , lòng Giang Phong Viễn khỏi nghẹn , sắc mặt u ám hơn lúc nãy nhiều.
Nghĩ năm đó, Thẩm Như cũng là một đại mỹ nhân, nam sinh theo đuổi bà vô , trong đó Dương Huyền Lâm.
May mà Giang Phong Viễn hành động nhanh nhẹn, thành công rước mỹ nhân về dinh, mới để đối phương đạt mục đích.
Tuy nhiên, quan hệ tình địch sẽ vì năm tháng mà phai mờ, ngược sẽ càng thêm rõ nét.
Nghĩ đến ban ngày hai gặp mặt, Giang Phong Viễn nhịn ghen tuông.
“Sao bà ông ở đại học Kinh Thành?
Bao nhiêu năm qua, hai vẫn còn liên lạc ?"
Thẩm Như nhận sự bất thường của ông, thành thật trả lời:
“Trước đây khác nhắc đến, nên ghi nhớ.
May mà trí nhớ , nếu cũng kiếm hai tấm vé ."
Giang Phong Viễn càng càng thấy ghen, mặt con cái tiện gì nhiều, chỉ thể hờn dỗi.
Lúc , Thẩm Như còn quên bồi thêm một nhát:
“ hẹn ông Chủ nhật ăn cơm, để bày tỏ lòng cảm ơn.
Đến ngày đó, ông cùng ?"
“Đi!
Cho dù mưa đ-á, cũng ."
Những khác thấy dáng vẻ nghiến răng nghiến lợi của ông, khỏi thầm.
Tô Diên tò mò về ngoại hình của vị giáo sư đó, thể khiến cha tức giận, đối phương chắc chắn ưu tú!
Ngày hôm .
Tô Diên đưa hai , Phó Mặc Bạch và Giang Phong Viễn đến lễ đường nhỏ của đại học Kinh Thành.
Vì còn tập dượt , cô gửi gắm ba vị trưởng bối cho Phó Mặc Bạch chăm sóc, và dặn dò họ đừng lung tung.
Phó Mặc Bạch gật đầu đồng ý, theo Tô Diên rời xong, liền sắp xếp ở vị trí trung tâm của lễ đường.
Thật khéo, phía họ, là Trương Lan Quyên lâu gặp.
Bà mặc một chiếc sơ mi ngắn tay màu xanh lam, quần dài đen, cả trông giản dị hơn nhiều.
Hai bên bốn mắt , chỉ Thẩm Như là bà là ai?
Tục ngữ câu kẻ thù gặp đặc biệt đỏ mắt, Trương Lan Quyên thấy họ, hốc mắt lờ mờ đỏ lên.
Bà dám đắc tội nhà họ Giang, chỉ thể chọn Diệp Khiết bối cảnh nhất để trút giận.
“Sao bà ở đây?
Đến đây để lén lút gặp gỡ Tô Kiến Quốc ?"
Thấy bà năng khó như , Diệp Khiết lập tức bằng lòng:
“ đối tượng , bà nhất nên giữ mồm giữ miệng cho sạch sẽ , nếu bây giờ xé xác bà đấy."
Trương Lan Quyên ưỡn ng-ực, chịu lép vế:
“ sạch chỗ nào?
Tô Kiến Quốc lén lút chạy gặp bà hai , đừng tưởng ."
Phát hiện bà đổi trắng đen, Diệp Khiết sắp tức điên lên , một nữa tuyên bố:
“ và ông bất kỳ quan hệ gì, đừng suy bụng bụng dơ bẩn như bà."
“Bà!"
Thấy khán giả trong lễ đường ngày càng nhiều, Trương Lan Quyên buộc dập lửa, sợ ảnh hưởng đến tiền đồ của Tô Tiểu Tuyết.
Diệp Khiết thấy nhạo một tiếng, cũng dồn sự chú ý Tô Diên sân khấu.
Giang Phong Viễn và Phó Mặc Bạch càng lười để ý đến nhà họ Tô, cảm thấy đối phương đáng để bận tâm.
Vì buổi biểu diễn , Tô Diên tự bỏ tiền túi mua một chiếc váy liền màu đỏ, tôn lên dáng cao ráo và rạng rỡ, khí chất bất phàm.