Bạch Nguyệt Quang Là Giả Thiên Kim Trong Văn Niên Đại - Chương 31

Cập nhật lúc: 2026-03-14 07:43:10
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Diên thấy , vội vàng buông tay , khuôn mặt ửng hồng, cúi mắt :

 

“Bỏ , dù đó cũng là giả, đừng tin."

 

Sợ dọa cô chạy mất, Phó Mặc Bạch trầm giọng “Được".

 

Một tia ám vây quanh giữa hai , nỗ lực kiềm chế tình cảm của , hỏi:

 

“Đã lâu gặp , em ngẩng đầu một cái ?"

 

Tô Diên nhanh ch.óng ngước mắt, vặn chạm đôi mắt phượng đẽ của , và :

 

“Đi thôi, chúng ăn cơm."

 

“Hay là mai ăn , hôm nay em còn việc."

 

Cô cần bình tĩnh một chút, gỡ rối tình trạng phức tạp .

 

Hai cùng lớn lên từ nhỏ, Phó Mặc Bạch rõ cô đang nghĩ gì, thế là gật đầu “Được", và đưa thông tin liên lạc của cho cô.

 

“Sao đến Thanh Sơn Thị?

 

Không Kinh Thị ?"

 

Thấy cô vẻ mặt quan tâm, tâm trạng của cũng theo đó mà vui vẻ, “Xem , em quan tâm đến động tĩnh của .

 

thông tin sai , cấp điều đến đây, ước chừng mấy năm mới thể về Kinh Thị."

 

Tô Diên thấy tiếc nuối, vẻ mặt vui.

 

Phó Mặc Bạch nhét cho cô một viên sô cô la nhân r-ượu, giống như năm đó, dịu dàng :

 

“Đừng vui, ở đây , thích."

 

Cô nhận lấy viên kẹo, nghĩ đến đủ chuyện trong quá khứ, cuối cùng cũng một nụ , “Với tình nghĩa của hai chúng , em sẽ ở đây ở bên cạnh mãi mãi."

 

Giống như lúc nhỏ .

 

Phó Mặc Bạch định thần cô, thầm coi đó như một loại lời thề khác.

 

Hai lâu gặp, ngoài sự ăn ý tích lũy qua năm tháng, còn thêm một tia gì đó rõ thành lời.

 

Tô Diên đến đỏ tai, tự nhiên mặt .

 

lúc , một tiếng bước chân sột soạt từ xa đến gần truyền đến, thấp thoáng còn thấy tiếng của Thẩm Tình.

 

Tô Diên thoát khỏi sự thẹn thùng, tim thắt , vội vàng đẩy Phó Mặc Bạch hòn non bộ.

 

c-ơ th-ể đàn ông quá cứng quá rắn chắc, căn bản đẩy nổi.

 

“Em thế?"

 

“Mau trốn !

 

Bạn của em sắp đến !"

 

“?"

 

Hành động trông thế nào cũng thấy kỳ quặc, Phó Mặc Bạch nhíu mày hỏi:

 

“Tại trốn?"

 

Tô Diên nhanh ch.óng giải thích:

 

“Mọi đều đối tượng của em tên là Phó Mặc Bạch, nếu thấy , quan hệ của hai coi như xác định , hối hận cũng .

 

Để tránh rắc rối, nhất đừng để khác ."

 

“Em hối hận?"

 

“Gì cơ chứ?

 

Anh mau ."

 

Tô Diên như kiến bò chảo nóng, chỉ lo đẩy , mãi đến khi Phó Mặc Bạch biến mất khỏi tầm mắt, cô mới yên lòng.

 

Vừa , Thẩm Tình và những khác cũng tới gần.

 

“Diên Diên, ai tìm thế?

 

Nửa ngày trời , ?"

 

Tô Diên theo bản năng đón lấy, dùng c-ơ th-ể che chắn hòn non bộ, thấp thỏm :

 

“Đó là họ hàng của nuôi , nhờ vả mang cho chút đồ."

 

Mọi nghĩ nhiều, một lòng nhớ đến chuyện đại lộ bách hóa, cô vội vàng dỗ dành họ rời , dừng nửa giây.

 

Mà ở hòn non bộ, Phó Mặc Bạch khẽ thành tiếng, thầm nghĩ:

 

“Cô đúng là lớn thật , ngay cả dối cũng trở nên trôi chảy như .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-la-gia-thien-kim-trong-van-nien-dai/chuong-31.html.]

 

Hôm nay là Tết Quốc khánh, đơn vị nào cũng nghỉ.

 

Trong đại lộ bách hóa đông , Tô Diên dạo mà tâm hồn treo ngược cành cây.

 

Thẩm Tình khoác tay cô, hỏi:

 

“Từ lúc từ Cung Văn hóa đến giờ, cứ ngẩn mãi, cho nguyên nhân xem nào?"

 

Tô Diên dám thật, câu trả lời, bèn nửa thật nửa giả:

 

“Mình một họ hàng, cô dối mà liên lụy đến bạn bè, xem thế nào?"

 

“Liên lụy thế nào?

 

Vào chuồng bò ?"

 

“...

 

Cái đó thì đến mức, là chút ảnh hưởng đến danh tiếng của .

 

Có lẽ, sẽ liên lụy đến việc cưới vợ."

 

Nói đến cuối cùng, Tô Diên khá chột .

 

“Cậu xem hai họ là cùng giới khác giới?"

 

“Khác giới."

 

Nghe câu trả lời , Thẩm Tình lập tức nảy sinh hứng thú, “Là khác giới thì dễ giải quyết !

 

Người cưới vợ, họ hàng của lấy báo đáp ~"

 

Bước chân Tô Diên khựng , nhớ những lời đùa đó của Phó Mặc Bạch, khỏi đỏ mặt.

 

“Ngoài lấy báo đáp thì ?"

 

“Thì đưa cho một khoản tiền cưới vợ coi như bồi thường, ước chừng thể khiến sướng điên lên đấy."

 

Phó gia tuy sa sút, nhưng gia để vẫn dày.

 

Tô Diên cảm thấy cách cũng khả thi.

 

“Còn gì khác ?"

 

Cái cái xong, Thẩm Tình dần dần cáu kỉnh, “Nếu cả hai điều đều , chỉ thể lên họ hàng của lòng thành, đàn ông gặp , cũng là đen đủi."

 

“..."

 

Tô Diên thôi, sắp uất ức ch-ết mất .

 

Trước đó thôn trưởng hứa với , nếu thành nhiệm vụ thể ở Thanh Sơn Thị chơi thêm một ngày.

 

Họ dự định ngày mùng ba tháng mười sẽ về thôn.

 

Ngày mùng hai , Thẩm Tình và những khác công viên chèo thuyền, Tô Diên lấy cớ sửa b.út máy, chuẩn tìm Phó Mặc Bạch.

 

Cô theo địa chỉ đưa tìm đến một quân khu nọ, ngoài cổng lớn lâu, bình phục tâm trạng xong mới bảo cảnh vệ thông báo.

 

Năm phút , Phó Mặc Bạch từ bên trong bước nhanh , khuôn mặt kiên nghị tuấn tú kết hợp với bộ quân phục, toát một sức mạnh gì cản nổi.

 

Một ưu tú như , thế mà 25 tuổi vẫn từng đối tượng.

 

Tô Diên về phía , bỗng nhiên nhớ lời của một bạn nối khố nào đó:

 

“Khuôn mặt đó của Phó Mặc Bạch là tính lừa dối nhất, trông thì đường đường chính chính, thực chất là một con sói hung dữ.

 

Ai mà chọc , chắc chắn kết cục .”

 

Bây giờ, cô chọc .

 

Tô Diên tin chắc, dựa tình nghĩa nhiều năm của hai , sẽ đối xử với cô như .

 

Cơn gió tháng mười khẽ lướt qua.

 

Khi Phó Mặc Bạch tới gần, cái thấy chính là dáng vẻ tâm hồn treo ngược cành cây của cô.

 

Anh định mặt cô, che ít ánh mặt trời.

 

“Chúng bây giờ ?"

 

Tô Diên kéo dòng suy nghĩ, từ trong túi đeo chéo lấy cây b.út máy.

 

“Em hỏng cây b.út máy Phó ông nội tặng , cùng em sửa nhé."

 

Phó Mặc Bạch chằm chằm cây b.út đó, yết hầu chuyển động.

 

Im lặng hồi lâu mới :

 

“Không ngờ em vẫn còn giữ nó, nếu ông nội chắc chắn sẽ vui."

 

 

Loading...