Bạch Nguyệt Quang Là Giả Thiên Kim Trong Văn Niên Đại - Chương 34

Cập nhật lúc: 2026-03-14 07:43:13
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sao tới đây?"

 

Sau hai ngày tiếp xúc, Phó Mặc Bạch quen với phận thể lộ diện của , nhoài , từ ghế lấy hai hộp cơm bằng nhôm, đặt lên đùi cô :

 

“Đoán em mang cơm, mang tới cho em đây."

 

Hộp cơm vẫn còn ấm, Tô Diên sờ lên nó, trong lòng chấn động khôn xiết, “Anh đừng với em là, cái lấy từ nhà ăn quân đội nhé."

 

Phó Mặc Bạch chọc thành công, đó lời thấm thía :

 

“Tất nhiên là , em tạm thời tính là gia đình quân nhân chính thức, hưởng cái lợi đó ."

 

Chương 18 Thể hiện tình cảm (Sửa)

 

Chưa là gia đình quân nhân chính thức?

 

Ý ?

 

Tô Diên vô thức nắm c.h.ặ.t hộp cơm trong tay, bỗng nhiên cảm thấy khi gặp , Phó Mặc Bạch dường như đổi nhiều?

 

Không còn sắc lẹm như , còn đặc biệt thích đùa, ví dụ như bây giờ.

 

“Mau ăn cơm , một lát nữa là nguội đấy."

 

Người đàn ông lấy bình nước đặt ở vị trí bên cạnh cô, thấy cô mãi mở nắp hộp cơm, nhướng mày hỏi:

 

“Sao thế?"

 

Tô Diên đầu , vặn chạm ánh mắt của , tim như cái gì đó va , “thình thịch, thình thịch", đ-ập loạn thôi.

 

Cô vội vàng dời mắt , dường như thể thấy tiếng tim đ-ập của chính .

 

“Không thoải mái ?"

 

Giọng trầm thấp vang lên bên tai, bàn tay rộng lớn áp lên trán, cảm giác ấm nóng nung nấu khiến cô đột ngột ngước mắt.

 

Phó Mặc Bạch thấy sự hoảng loạn trong đáy mắt cô, về nhận , nhưng lập tức thu tay như thật:

 

“Không nóng lắm, chắc là ."

 

Tô Diên trấn tĩnh tinh thần, mới nhỏ giọng :

 

“Em bệnh."

 

Nói xong, thuận thế cúi đầu xuống mở nắp hộp cơm, lấy đó để che giấu sự bối rối.

 

Phó Mặc Bạch buông tay , sợ dọa cô chạy mất, định rõ tâm ý ngay bây giờ.

 

Thế là, cũng giả vờ như chuyện gì xảy , giới thiệu các món ăn bên trong cho cô, “Có món sườn xào chua ngọt và địa tam tiên em thích đây, ăn trong xe luôn , ăn xong ."

 

Khoảnh khắc mở nắp hộp, hương thơm xộc mũi, lan tỏa bốn phía, thành công khơi dậy sự thèm ăn của cô.

 

Tô Diên bất động thanh sắc nuốt nước miếng một cái, hỏi :

 

“Mấy món thế?"

 

“Anh đấy."

 

Trong ánh mắt kinh ngạc của cô, Phó Mặc Bạch đưa tới một chiếc thìa, “Nếm thử tay nghề của thế nào?"

 

Tô Diên nhận lấy chiếc thìa, dám tin lắm, “Anh học nấu ăn từ bao giờ thế?"

 

“Trước đây thường xuyên nhiệm vụ, những kỹ năng sống cơ bản đều , lâu dần cũng tạm ."

 

Anh trả lời nhẹ tựa lông hồng, nhưng là thế giới mà Tô Diên chạm tới , cô im lặng một lát, dịch hộp cơm đùi về phía một chút.

 

“Anh vẫn ăn cơm nhỉ?

 

Chúng cùng ăn."

 

Phó Mặc Bạch đầu tiên là sửng sốt, đó khóe miệng ngậm .

 

“Được."

 

Thấy từ trong túi lưới lấy một đôi đũa, Tô Diên ngay lập tức cảm thấy mắc lừa.

 

“Có tính là sẽ ăn cơm cùng em ?"

 

“Không , đũa cũng là chuẩn cho em đấy."

 

Phó Mặc Bạch giải thích một cách đường hoàng, ngược khiến cô chút ngại ngùng, tưởng nghĩ nhiều , bèn dùng đũa gắp một miếng sườn xào chua ngọt đưa đến bên miệng để tạ .

 

“Thực sự vất vả cho , ăn miếng thịt ."

 

Kể từ khi lớn lên, hai hiếm khi hành động mật thế , Phó Mặc Bạch định thần cô, há miệng nhận lấy, vệt hồng dần dần lan rộng dái tai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-la-gia-thien-kim-trong-van-nien-dai/chuong-34.html.]

 

Tô Diên trả đũa cho , đó cầm thìa tự ăn.

 

“Anh ngày mai đừng tới nữa, từ Thanh Sơn Thị đến đây mất hơn một tiếng đồng hồ, dù ô tô cũng thuận tiện."

 

Nghe lời cô , động tác của Phó Mặc Bạch khựng , nghiêm mặt giải thích:

 

“Anh nhiệm vụ ở bên , gặp em chỉ là tiện đường thôi, đừng thấy gánh nặng."

 

Tô Diên tin là thật, biểu cảm trở nên nghiêm trọng hơn, “Sẽ nguy hiểm ?

 

Vậy còn đưa cơm cho em gì?"

 

“Không nguy hiểm.

 

Nấu ăn là một trong những nhiệm vụ, nấu xong ăn thì khá lãng phí, cho nên mới tới tìm em."

 

Tô Diên xong ngạc nhiên, ngờ còn thể gián tiếp giúp đỡ.

 

“Em thể hỏi một chút, nhiệm vụ mất bao lâu ?"

 

“Có lẽ một tháng, lẽ đến năm , ."

 

Sắc mặt nhàn nhạt, cố tình tỏ thần bí khôn lường, cô dám tiếp tục hỏi han lung tung.

 

“Chắc ngày mai đưa cơm cho em đấy chứ?"

 

“Ừ, em sẽ giúp chứ?"

 

Phó Mặc Bạch vẻ mặt chân thành, khiến nỡ từ chối.

 

Tô Diên tưởng là loại nhiệm vụ đóng vai, ví dụ như giả trang thành đầu bếp?

 

Không chút do dự đồng ý.

 

Ăn xong cơm, đàn ông bước xuống xe, mua một ca tráng men táo đỏ ở lề đường, bỏ túi vải tặng cho cô.

 

Tô Diên nhận lấy túi vải định về trường thì thấy lưng vang lên một tiếng phấn khích.

 

“Cô Tô, cô đợi em với!"

 

Bước chân cô khựng , từ từ , trong lòng nảy sinh một dự cảm mấy .

 

Chỉ thấy Khương Nguyên cách đó xa, đang rạng rỡ với họ.

 

Bây giờ giấu Phó Mặc Bạch , rõ ràng là thể.

 

Cô chỉ thể nhắm mắt đưa chân chào hỏi, “Em ăn cơm ở trường ?

 

Sao ở ngoài ."

 

Tô Diên cố ý nghiêm túc, đ-ánh lạc hướng sự chú ý của đối phương.

 

Khương Nguyên là một kẻ tinh ranh, căn bản mắc bẫy .

 

“Cô ơi, cô giới thiệu với em là ai ?

 

Chắc là vị đối tượng quân nhân truyền thuyết của cô đấy chứ?"

 

“..."

 

Tô Diên nhất thời trả lời .

 

Trong mắt Khương Nguyên coi như mặc nhận, cô bé lập tức chạy nhỏ tới mặt hai , hào hứng chào hỏi Phó Mặc Bạch, “Chào rể ạ, em tên là Khương Nguyên, là học sinh của cô Tô, cũng là em họ nuôi của cô , vui quen !"

 

“Chào em, thường Diên Diên nhắc đến em."

 

So với sự căng thẳng chột của Tô Diên, Phó Mặc Bạch vô cùng bình tĩnh, dường như hai họ thực sự là quan hệ đối tượng.

 

Sau khi hàn huyên vài câu, với Tô Diên bên cạnh, trầm giọng dặn dò:

 

“Anh ngày mai đợi em ở đây, gặp về."

 

ngoài ở đó, Tô Diên chột phối hợp:

 

“Vâng, đường chú ý an ."

 

Khương Nguyên thấy cảnh tượng , chỉ thấy hai đặc biệt thuận mắt.

 

Trai tài gái sắc, đúng là xứng đôi lứa!

 

Sau khi Phó Mặc Bạch rời , cô bé mỉm trêu chọc:

 

“Cô Tô, đối tượng của cô trai quá, hèn chi cô mang về thôn."

 

 

Loading...