Bạch Nguyệt Quang Là Giả Thiên Kim Trong Văn Niên Đại - Chương 43

Cập nhật lúc: 2026-03-14 07:43:22
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cho đến khi những khác , cô mới thu hồi những suy nghĩ hỗn loạn.”

 

Thầy Triệu thấy cô đến sớm như , kinh ngạc quan tâm:

 

“Cảm lạnh khỏi ?

 

Nhìn cái hình nhỏ bé của em kìa, hôm nay mặc thêm áo ?"

 

Tô Diên bày tỏ sự cảm ơn, bệnh của khỏi .

 

Sau đó, lượt thêm vài bước , duy chỉ thấy Đàm Lệ.

 

Lãnh đạo cấp đến họp cũng nhắc đến bà.

 

Điều khiến Tô Diên thắc mắc, nhịn đoán xem đối phương gặp chuyện gì ?

 

Như tâm tư của cô, thầy Triệu kéo cô sang một bên nhỏ giọng hỏi:

 

“Có em tò mò cô Đàm đến ?"

 

Tô Diên gật đầu:

 

“Thầy ạ?"

 

“Chuyện của cô ở trường cũng chẳng bí mật gì."

 

Thầy Triệu quanh một lượt, thấy ai để ý phía , tiếp tục :

 

“Chồng cô thích uống r-ượu, uống xong là giở chứng, đây suýt nữa mất việc, bình thường còn động tay động chân.

 

Em đừng cô Đàm vẻ ngoài nghiêm túc, thực tế là bên ngoài mạnh mẽ bên trong yếu đuối, là đối thủ của đàn ông đó ."

 

Điều giống với những gì Tô Diên dự đoán, cô im lặng một lát hỏi:

 

“Sao cô Đàm tìm Hội Phụ nữ giúp đỡ?

 

Ai cũng là do cha sinh , dựa để ông đ-ánh?"

 

“Nếu cô giác ngộ như em thì thành như bây giờ ."

 

Tô Diên về phía chiếc bàn việc trống , tâm trạng mãi thể bình tĩnh .

 

Chương 23 Làm thêm kiếm tiền

 

Khi tiết, Tô Diên tới ký túc xá nữ, xem Đàm Lệ thế nào ?

 

phía ký túc xá vô cùng yên tĩnh, một bóng .

 

thất vọng rời , cúi đầu bước , trong lòng thấy nặng trĩu.

 

lúc , một tiếng “bộp" vang lên, xé tan góc nhỏ tĩnh lặng , Tô Diên tiếng ngẩng đầu lên, chỉ thấy Lý Thụ một m-ông mặt đất, má còn mang theo vết thương, phía là một bức tường.

 

Cậu chắc là leo từ bên ngoài , cẩn thận ngã một cái.

 

Tô Diên thấy , lòng thắt một cái, chạy hỏi:

 

“Em thế nào ?

 

M-ông và chân đau ?"

 

Thấy cô, ánh mắt Lý Thụ né tránh, gượng :

 

“Cô ơi, là cô ạ?

 

Em , cô mau dạy ."

 

Phản ứng của khiến nghi ngờ, Tô Diên từ xuống , vẻ mặt nghiêm túc hỏi:

 

“Trên mặt em vết thương, ở thế?

 

Tại học muộn?"

 

Đối mặt với những câu hỏi , Lý Thụ gượng hai tiếng, giải thích.

 

Cậu nhanh ch.óng dậy, vẫn mang vẻ lơ là như thường ngày.

 

“Cô ơi, em còn lớp nữa, em nhé!"

 

“Em mà dám , bây giờ cô sẽ thăm gia đình em ngay."

 

Tô Diên bình thản , chờ đợi câu trả lời.

 

Lý Thụ bực bội gãi gãi đầu, thực sự lay chuyển cô, đành sự thật.

 

Sắp đến mùa đông , năm nay điểm công của gia đình nhiều, đang m.a.n.g t.h.a.i cần bồi bổ c-ơ th-ể, buôn bán một ít trứng gà mang chợ đen bán, kết quả thấy còn nhỏ nên tranh giành địa bàn với , còn đ-ánh một trận, cho nên mới thành bộ dạng .

 

Tô Diên xong nhíu c.h.ặ.t mày:

 

“Những đó hạng lương thiện, em nữa."

 

Lý Thụ vốn mặt một kiểu lưng một kiểu, lập tức đáp ứng:

 

“Cô ơi, cô yên tâm, đ-ánh ch-ết em cũng nữa ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-la-gia-thien-kim-trong-van-nien-dai/chuong-43.html.]

 

Dựa sự hiểu về , Tô Diên quyết định:

 

“Từ hôm nay trở , hai cô trò cùng học cùng về, mỗi sáng tập trung ở ngã ba đường.

 

Không thì cô sợ những đó thấy em thuận mắt, đến tìm thù."

 

“..."

 

Thế thì còn thời gian mà đầu cơ trục lợi nữa?

 

Lý Thụ dám phản đối, đành gật đầu trong nước mắt.

 

Thấy đồng ý , Tô Diên dịu giọng , chân thành :

 

“Không chỉ đầu cơ trục lợi mới cải thiện cuộc sống, đợi cô về suy nghĩ kỹ một chút, em đừng nảy sinh ý đồ nữa, ?"

 

Cậu thiếu niên gật đầu, chỉ coi đây là lời an ủi, để tâm cho lắm.

 

“Bố em em việc ?"

 

“Họ ạ, tiền thu mua trứng gà là em mượn của Khương Nguyên."

 

“Số trứng gà đó của em ?

 

Bán hết ?"

 

Nhắc đến chuyện , Lý Thụ tức giận vô cùng:

 

“Chỉ bán một ít thôi, vỡ mất ba quả, đều tại bọn họ!"

 

Tô Diên nhẹ nhàng vỗ vai để an ủi:

 

“Dù nữa, chuyện dừng ở đây, em đừng trêu chọc bọn họ nữa."

 

Trong đó những kẻ liều mạng, hành xử kiểu côn đồ thực thụ, là đối thủ mà một học sinh trung học thể chọc .

 

Lý Thụ hiểu đạo lý , chỉ là xót ba quả trứng gà .

 

Thời gian trôi nhanh, đến buổi trưa.

 

Tô Diên hẹn Khương Nguyên cùng ăn cơm, gần trường một quán ăn nhà nước, lượng thức ăn nhiều mà rẻ, cô nếm thử từ lâu , chỉ là đó Phó Mặc Bạch từng cho cô cơ hội.

 

Hai sóng vai bước , Khương Nguyên trêu chọc:

 

“Hôm nay sư trượng đưa cơm ạ?

 

Đột nhiên thấy , còn thấy quen lắm."

 

“Anh sẽ đến nữa, cô thể ăn cơm cùng em mỗi ngày."

 

“Thế thì ạ!

 

Chỉ bữa em còn chịu , coi như cải thiện cuộc sống.

 

Nếu ngày nào cũng tốn tiền ăn quán, em chắc chắn lột da em mất!"

 

Giống như Khương Nguyên là học sinh nội trú, trường căng tin cung cấp cơm nước, cô bé chỉ thể tận dụng thời gian cuối tuần về nhà tích trữ một ít lương khô mang đến trường.

 

Hoặc là mua một suất bữa sáng, ăn tiết kiệm một chút, để dành cả bữa trưa luôn, cuộc sống vô cùng khó khăn.

 

kiểu như cô bé .

 

Đa học sinh sớm về khuya, bộ hoặc xe ngựa một hai tiếng đồng hồ mới đến trường.

 

Đặc biệt là mùa đông, gió lạnh thấu xương, nếu gặp thời tiết băng tuyết thì càng khổ sở hơn.

 

“Hôm nay bữa cô mời em, cần xót tiền."

 

“Cô Tô, thật ạ?

 

Cô thật là quá mất!"

 

Vừa cần tốn tiền ăn ngon, Khương Nguyên hi hi khoác lấy tay cô, vô cùng thiết.

 

Tầm mắt cô bé vô tình quét qua ngoài cổng trường, khuôn mặt nhỏ nhắn nãy còn đang hưng phấn ngay lập tức trở nên vô cùng tủi :

 

“Cô ơi, cô lừa , cô kìa!

 

Đó chẳng là sư trượng ?"

 

Tô Diên theo hướng ngón tay, quả nhiên, Phó Mặc Bạch đang sừng sững ở đó, nổi bật giữa đám đông.

 

Hôm qua mới hứa với , hôm nay đến .

 

giận, khi tiến về phía vẻ mặt gần như lạnh lùng.

 

“Anh giữ lời."

 

Nhìn con gái hằng đêm mong nhớ mắt, khóe môi Phó Mặc Bạch ngậm , đưa một gói đồ lớn trong tay qua:

 

“Cái tính, đưa nó cho em xong sẽ ngay."

 

 

Loading...