Bạch Nguyệt Quang Là Giả Thiên Kim Trong Văn Niên Đại - Chương 63

Cập nhật lúc: 2026-03-14 07:46:03
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Từ đây đến Cáp Nhĩ Tân tàu hỏa bốn tiếng đồng hồ.

 

Ngô Duy Khanh đưa ba ga, khi chia tay còn quên dặn dò:

 

“Nếu gặp chuyện rắc rối thì gọi điện cho , phía Cáp Nhĩ Tân quen thuộc."

 

“Được , ông mau về , Mặc Bạch ở đây ông lo ."

 

Mười lăm phút , theo một hồi tiếng còi vang vọng bầu trời, đoàn tàu hỏa chậm rãi tiến về phía .

 

Tô Diên ngoài cửa sổ xe, với tâm trạng thấp thỏm, đối mặt với tương lai sắp tới thể dự báo .

 

Trên đường , Diệp Khiết kể cho họ về những chuyện cũ của nhà họ Tô, trong đó câu chuyện của Tô Diễm Ninh là “m-áu ch.ó" và náo nhiệt nhất.

 

Năm đó, cha nhà họ Tô chỉ là những nông dân “bán mặt cho đất bán lưng cho trời", từ sớm hứa hôn cho cô một mối.

 

Đối phương là một trai cùng làng, dáng cao ráo vạm vỡ.

 

Tô Diễm Ninh ưng ý nên đồng ý.

 

Sau đó cô đỗ học ở Cáp Nhĩ Tân, ưng ý chồng hiện tại ở trường học, hai cùng tìm hiểu , bỏ lỡ nào.

 

Cho đến một , trai cùng làng đến Cáp Nhĩ Tân thăm cô , chuyện mới chính thức bại lộ.

 

Sau đó trai chịu nữa, cô liền gả cho chồng hiện tại.

 

Điều “m-áu ch.ó" nhất chính là, lâu khi lấy chồng, cô mang thai.

 

Tính theo ngày tháng thì đứa trẻ là của trai cùng làng , nhưng chồng cô .

 

Sợ chuyện bại lộ, cô từng một đem đứa trẻ cho khác nuôi dưỡng, đó thật sự nỡ nên đòi đứa trẻ về.

 

Cho đến thời điểm hiện tại, chồng cô đều nuôi con trai cho khác.

 

Nghe xong tất cả những chuyện , Tô Diên nhịn mà chặc lưỡi.

 

“Vậy... nhà họ Tô đều quản cô ?"

 

Nhắc đến chuyện , Diệp Khiết khỏi lạnh:

 

“Tô Kiến Quốc đặc biệt cưng chiều em gái , từ nhỏ nuông chiều, Tô Diễm Ninh thể biến thành cái đức hạnh như ngày hôm nay, ông trách nhiệm thể chối cãi.

 

Còn hiện giờ quan hệ của hai họ thế nào thì cũng rõ."

 

“Vậy trai cùng làng một đứa con trai ?"

 

“Biết chứ, và Tô Diễm Ninh đến tận bây giờ vẫn còn liên lạc, chỉ là mỗi đều gia đình, việc đều sẽ tránh mặt khác."

 

Tô Diên:

 

“..."

 

Quả dưa “m-áu ch.ó" lớn như , ăn chút đầy bụng.

 

Nghĩ đến việc sắp gặp Tô Diễm Ninh, ngoài sự thấp thỏm, cô còn thêm vài phần tò mò.

 

“Mẹ nuôi, những chuyện đều hết thế?"

 

Diệp Khiết :

 

“Em họ của là bạn của Tô Diễm Ninh, hầu như chuyện gì cũng với cô ."

 

Tim Tô Diên run lên:

 

“Vậy còn thế của con?

 

nhắc đến ?"

 

“Không , về chuyện kín miệng lắm."

 

Chương 34 Mồng một Tết Khởi đầu mới

 

Tô Diên khỏi chút thất vọng, đồng thời cảm thấy kỳ lạ.

 

Theo lý mà , những chuyện thối nát của Tô Diễm Ninh càng nên che giấu mới đúng, mà cô cho khác .

 

Ngược thế của thì ngậm miệng một lời...

 

Đoàn tàu hỏa màu xanh lục chạy rầm rập vùng đất đen rộng lớn.

 

Chẳng mấy chốc, bốn tiếng đồng hồ trôi qua, Phó Mặc Bạch xách túi hành lý, dẫn hai bước xuống tàu hỏa.

 

Vì hôm nay là mồng một Tết, là ngày thăm bạn bè nên đường mấy khách bộ hành, chỉ một vài đứa trẻ đang chơi pháo nhỏ, tiếng “pằng pằng" vang loạn xạ, trong khí còn vương mùi lưu huỳnh.

 

Tô Diên lấy địa chỉ ghi chép đó , đưa cho Diệp Khiết hỏi:

 

“Mẹ nuôi, đây là chỗ nào ?"

 

Diệp Khiết nhận lấy cuốn sổ xem một cái, quen thuộc với địa chỉ đó:

 

“Đi thôi, đưa hai đứa ."

 

“Có cần mua chút quà mới qua ạ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-la-gia-thien-kim-trong-van-nien-dai/chuong-63.html.]

cũng là họ hàng, khi điều tra rõ sự thật, Tô Diên cảm thấy với tư cách là phận con cháu thì lễ nghĩa nên thể thiếu, như mới lộ tẩy.

 

Diệp Khiết cho là đúng:

 

“Mua cái gì mà mua?

 

ở đây , cái gì cũng cần mua cho cô cả!

 

Hơn nữa, tầm giờ mồng một Tết , các hợp tác xã cung ứng và tiêu thụ đều đóng cửa hết , con mà mua đồ?"

 

Tô Diên quan sát xung quanh, lúc mới phát hiện phàm là các cửa hàng đều đóng cửa, quả thực cái gì cũng mua .

 

Sau đó, họ bộ đến ngõ Đại Tỉnh Tử, Diệp Khiết theo địa chỉ gõ vang cửa phòng nhà Tô Diễm Ninh.

 

Đợi ròng rã hai ba phút mới mở cửa.

 

Người đàn ông trung niên mở cửa đeo kính gọng đen, trông vẻ văn nhã lịch sự.

 

Nhìn thấy họ, ông sững :

 

“Mọi tìm ai?"

 

Diệp Khiết ở phía nhất, hì hì đáp:

 

là chị họ xa của Diễm Ninh, đưa con gái con rể đến thăm cô , cô nhà ?"

 

Họ hàng nhà họ Tô đông, thường xuyên tìm đến cửa để lân la quan hệ, đàn ông nghi ngờ gì, nghiêng nhường đường cho họ nhà.

 

“Mọi , cô ở trong phòng đấy."

 

Mọi theo ông phòng khách, chỉ thấy một phụ nữ mặc đồ đỏ đang ở đó đài phát thanh c.ắ.n hạt dưa, dáng vẻ đó thật thong dong tự tại.

 

Diệp Khiết thấy , cất cao giọng chào hỏi:

 

“Ồ, mồng một Tết mà cô thảnh thơi quá nhỉ."

 

Tô Diễm Ninh giật , đầu định phát hỏa, khi rõ diện mạo của Diệp Khiết thì rõ ràng sững một chút:

 

“Chị dâu?

 

Sao chị đến đây?"

 

“Đừng!

 

cũng chị dâu của cô, cứ gọi chị là ."

 

Diệp Khiết phịch xuống ghế, với cô thật rạng rỡ.

 

Tô Diễm Ninh cảm thấy sống lưng lạnh toát, lắp bắp hỏi:

 

“Chị đến đây... cả ?

 

Tìm việc gì?"

 

từ nhỏ sợ Diệp Khiết, hiện giờ vẫn .

 

Diệp Khiết lườm cô một cái, giọng điệu vui:

 

tìm cô thì liên quan gì đến cả cô?

 

Có thể đừng nhắc đến ông mặt ?

 

Hơn nữa, việc gì thì thể đến thăm cô ?"

 

Tô Diễm Ninh mím mím môi, dám thể.

 

Lúc , cô chú ý đến Tô Diên và Phó Mặc Bạch, ngơ ngác hỏi:

 

“Hai là ai thế?

 

Trông khôi ngô xinh quá."

 

Thấy cô nhận Tô Diên, Diệp Khiết cảm thấy bất ngờ, thế là giới thiệu một cách đầy thâm ý:

 

“Đây là con gái con rể của , là cướp từ chỗ Tô Kiến Quốc về đấy."

 

Tô Diễm Ninh tiên sững , ngay đó nghĩ đến điều gì, sắc mặt lập tức trắng bệch, ánh mắt né tránh ngừng, và ấp úng :

 

“Chị, lời của chị là ý gì?

 

là gì của cả ?"

 

Tô Diên thu hết phản ứng của cô mắt, chủ động tiến lên phía , mỉm lịch sự giới thiệu bản :

 

“Cô ạ, cháu là Tô Diên.

 

Cô còn nhớ cháu ?"

 

“Tô, Tô Diên?!"

 

chấn động tại chỗ, hận thể lập tức gọi điện thoại cho phía Bắc Kinh.

 

“Cháu lớn thế ?"

 

 

Loading...