Bạch Nguyệt Quang Là Giả Thiên Kim Trong Văn Niên Đại - Chương 67
Cập nhật lúc: 2026-03-14 07:46:07
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tô Diên duy trì vẻ điềm tĩnh bên ngoài, thực chất trong lòng vô cùng ngỡ ngàng.”
Ai mà ngờ , một tấm ảnh vô tình thấy cũng gặp quen...
Chồng của Tô Diễm Ninh thật sự hạng bình thường, dám lén lút lưng cô lập gia đình mới ở bên ngoài.
Sau khi cảm thán xong, Tô Diên còn thời gian nghĩ đến những chuyện đó nữa, cô giao bộ giấy tờ cho nhân viên công tác, lặng lẽ chờ đợi khoảnh khắc dấu đỏ đóng xuống.
Chương 36 Chọn nhà
“Cạch cạch” hai tiếng, nhân viên công tác thuận lợi giao giấy chứng nhận kết hôn mới lò tay họ.
Tô Diên đón lấy, cảm thấy vô cùng mới lạ.
Cô cúi đầu hồi lâu, nhỏ giọng kinh ngạc:
“Thì , giấy chứng nhận kết hôn trông giống như bằng khen .”
Phó Mặc Bạch cất hết giấy tờ, cũng cúi đầu theo:
“ là khá giống, đưa cho , chỗ két sắt.”
Tô Diên nghiêng đầu, chuyện bé xé to.
Phó Mặc Bạch thần sắc nghiêm túc :
“Đây là bằng chứng chúng trở thành vợ chồng, nhất định để trong két sắt mới yên tâm.”
Giọng cao nhưng thanh thoát, thấy xung quanh đều sang đây, Tô Diên vội vàng giao giấy chứng nhận kết hôn cho giữ, đề phòng thêm lời nào đáng hổ nữa.
“Chúng sang hiệu ảnh đối diện chụp tấm hình nhé?”
“Ừ, .”
Tấm ảnh của Trần Hiểu Quang, Phó Mặc Bạch cũng thấy , đối với việc cảm thấy bất ngờ.
Trần Hiểu Quang rõ con trai con ruột của mà vẫn nhẫn nhịn bao nhiêu năm nay, chắc chắn là mưu tính khác.
Ông cam tâm đời đến cả con trai ruột cũng , ở ngoài gia đình con riêng là chuyện bình thường.
Rất nhanh, hai đến hiệu ảnh, một bác thợ già bước tới tiếp đón họ.
“Muốn chụp ảnh cưới ?”
“Vâng, phiền bác chụp cho chúng cháu hai tấm ạ.”
Bác thợ già gật đầu đồng ý, bảo họ song song phông nền giả, đầu tựa , mỉm hạnh phúc.
Để kỷ niệm ngày lành hôm nay, Tô Diên hiếm khi mặc một chiếc áo bông hoa nhí màu đỏ, hai b.í.m tóc cũng buộc bằng dây ruy băng đỏ.
Phối thêm một đôi giày da màu đen, trông cực kỳ xinh và tinh .
Phó Mặc Bạch vẫn là bộ quân phục màu xanh lục, điểm khác biệt duy nhất so với là ng-ực treo huy chương chiến công.
Đối diện với ống kính máy ảnh, nhếch khóe miệng, cứng nhắc.
Bác thợ già thấy , tức đến nhẹ:
“Cậu thanh niên , tự nhiên lên chút !
Sao cưới vợ mà trông còn hơn cả thế?”
Tô Diên “phụt” một tiếng bật , lườm :
“Sao thế, cưới em ?
Hay là thôi đừng chụp nữa.”
Phó Mặc Bạch vội vàng nắm lấy tay cô, vẻ mặt bối rối, hắng giọng một cái, giải thích:
“Anh say máy ảnh, là em hôn một cái ?”
Trước mặt ngoài, Tô Diên ngay lập tức đỏ mặt, nhanh ch.óng hôn một cái lên má , đợi kịp phản ứng, chỗ cũ.
“Thế ạ?
Còn chụp nữa thì chúng cháu chụp nữa .”
Khóe môi Phó Mặc Bạch nở nụ , định hứa hẹn thì thấy tiếng “tách”, bác thợ già chộp một tấm thành công, còn liên tục khen ngợi họ:
“Phải thế chứ!
Xem tự nhiên kìa!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-la-gia-thien-kim-trong-van-nien-dai/chuong-67.html.]
Mười phút , hai bước khỏi hiệu ảnh.
Phó Mặc Bạch cất biên lai ảnh, cúi xuống, đối mặt với cô :
“Vợ ơi, xoa cho với, nãy đến đau cả mặt.”
Nghe thấy cách xưng hô của , Tô Diên thẹn thùng giơ tay lên, xoa mạnh vài cái lên má , quên châm chọc vài câu:
“Sao em vớ cái loại kỳ quặc như thế ?”
Người đàn ông cảm nhận ấm từ lòng bàn tay cô, nhịn khẽ:
“Đó là vì em đen đủi, nên mới bám riết lấy đấy.”
Ánh mắt họ giao , tình yêu tràn đầy lan tỏa trong khí...
Sau đó, hai đến hợp tác xã mua ít kẹo hỷ, chuẩn phát cho mỗi hộ vài viên.
Ngoài , Tô Diên còn mua hai lọ đồ hộp và hai cân bánh xốp cao cấp, định đến nhà Lý Thụ xem .
Năm mới , hai con họ sống thế nào ?
Phó Mặc Bạch cùng cô.
Vì đây từng đến một , quen đường tìm thấy địa chỉ.
Người mở cửa là Lý Thụ, mấy ngày gặp, cả g-ầy vài cân, trông ủ rũ chút tinh thần.
“Cô giáo Tô, cô đến đây ạ?”
Tô Diên rạng rỡ trả lời:
“Cô qua thăm hai con, em khỏe ?”
Lý Thụ mời họ nhà, ánh mắt ảm đạm:
“Mẹ em khỏe lắm, dạo chẳng chịu ăn uống gì, em sợ chuyện.”
“Đi, dẫn cô thăm bà .”
“Vâng, cô theo em.”
Lý Thụ dẫn cô nhanh về phía , Phó Mặc Bạch theo mà đợi ngoài sân.
Bên trong nhà, Lý giường gạch, lưng về phía cửa, rõ trạng thái thực sự.
Tô Diên bước tới phía bà, mỉm chào hỏi.
Nghe thấy tiếng cô, Lý lúc mới xoay , dậy kinh ngạc :
“Là cô giáo Tô đấy ạ?
Sao cô thời gian tới đây?”
Tô Diên đặt quà lên bàn, thuận thế xuống mép giường:
“Cô chút việc về thôn, tiện đường ghé thăm hai con, cô Lý Thụ dạo bà chịu ăn uống gì?”
“Làm gì chuyện đó, mỗi ngày đều ăn một bát cơm đầy, đừng nó bậy.”
Mẹ Lý gượng ngượng ngùng, khuôn mặt tái nhợt lộ chút thần sắc.
Lý Thụ bên cạnh gãi gãi mái tóc rối bù, thôi.
Tô Diên im lặng một thoáng, dịu dàng :
“Hôm nay cháu đến đây còn một việc bàn bạc với bác, đợi khi khai giảng, cháu để Lý Thụ tham gia một cuộc thi hội họa cấp quốc gia, nếu thể đạt thành tích , chỉ bằng khen mà nhà trường cũng sẽ phần thưởng, hy vọng bác thể ủng hộ em tham gia.”
Mẹ Lý mím môi, vẻ mặt khó xử:
“Cô giáo , thực ... định để nó học tiếp nữa.
Cô cũng đấy, bố nó bỏ , chỉ để hai con côi cút, trong bụng còn đứa bé chào đời, sống thế nào còn .
Nó bây giờ là lao động duy nhất trong nhà, cũng là còn cách nào khác...”
Nói đến đây, bà giàn giụa nước mắt.
Tô Diên khẽ nhíu mày, ngay đó kiên nhẫn khuyên nhủ:
“Lý Thụ năm nay mới mười bốn tuổi, cho dù bỏ học ruộng thì với cái hình nhỏ bé liệu kiếm mấy điểm công?
Bác chẳng thà để em tiếp tục học, dùng kiến thức để cải thiện cuộc sống.”