Bạch Nguyệt Quang Là Giả Thiên Kim Trong Văn Niên Đại - Chương 70

Cập nhật lúc: 2026-03-14 07:46:10
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nghe thấy từ “ch-ết” đó, Tô Diên cảm thấy khó chịu vô cùng, vội vàng bịt lấy đôi môi mỏng của , cho tiếp tục bậy.”

 

Phó Mặc Bạch mỉm cô, ngoan ngoãn ngậm c.h.ặ.t miệng, tiếp tục chủ đề nữa.

 

Hôm nay là ngày chuyển nhà, đợi đến khi họ tới khu gia đình quân đội, sự chỉ huy của Khâu Dã, đồ nội thất mới cũ chuyển gần xong.

 

Thấy họ về , Khâu Dã tiến gần, híp mắt tranh công:

 

“Cả buổi sáng nay mệt ch-ết, tớ uống nước cam, Phó Mặc Bạch xem tính đây?”

 

Tô Diên thấy lập tức lấy, cả một thùng nước ngọt xếp trong tủ bát, trông hào sảng.

 

Khâu Dã thấy, giản trực là mắt tròn mắt dẹt:

 

“Nhà nhiều nước ngọt thế ?

 

Đủ cho tớ uống hơn một tháng đấy!”

 

Tô Diên chia nước ngọt cho , rạng rỡ trả lời:

 

“Đây là đặc biệt chuẩn cho các đấy ạ, hôm nay vất vả cho .”

 

Các trai nhận lấy nước ngọt đều vui mừng, lượt bày tỏ lòng cảm ơn.

 

Dưới sự đồng tâm hiệp lực của , nửa tiếng , căn phòng vốn trống trải lấp đầy bởi đủ loại đồ nội thất, dần dần thở cuộc sống.

 

Khâu Dã một bên , tặc lưỡi tán thưởng:

 

“Hai thật là tiền, nhiều đồ nội thất thế tốn bao nhiêu gỗ đây?

 

Ước tính lương nửa năm cũng đổ đây hết .”

 

Tô Diên xong ngại ngùng, cô những tốn một xu nào mà hiện giờ sổ tiết kiệm của đàn ông cũng trong tay cô, tiền gửi đó khiến cô kinh ngạc thôi.

 

của cải nên để lộ, vẫn nên khiêm tốn một chút thì hơn.

 

“Cũng tốn bao nhiêu tiền ạ, cưới vợ chắc chắn sẽ còn hào phóng hơn .”

 

Phó Mặc Bạch khẽ nhướng lông mày, nghiêng đầu cô, vẻ mặt đầy sự đồng tình:

 

“Đối với em thì gì là nỡ cả.

 

Nếu còn mua thêm cái gì khác thì cứ mua, cần tiết kiệm cho .”

 

“...”

 

Tô Diên chớp chớp mắt, hỏi mua gì cũng ?

 

Chưa kịp hỏi miệng thì thấy Khâu Dã giọng mỉa mai:

 

“Xì, chỉ là cưới vợ thôi ?

 

Nhìn cái điệu bộ đắc ý của kìa, hôm nào đó tớ cũng tìm bà mai sắp xếp cho một cô vợ.”

 

Mùi chua của kẻ độc nồng nặc quá, Phó Mặc Bạch nhịn khẽ:

 

“Đợi kết hôn, tớ sẽ tặng một chiếc rương gỗ, tuyệt đối đừng để tớ đợi quá lâu đấy.”

 

Cái thời , đóng một chiếc rương gỗ hề rẻ, Khâu Dã thu vẻ chua xót lập tức hớn hở.

 

Anh bỗng nghĩ điều gì đó, sang hỏi Tô Diên:

 

“Em dâu, em quen nhiều đồng chí nữ độc ?

 

Có thể giới thiệu cho một đối tượng ?

 

Không cần quá xinh , chỉ cần nhân phẩm .”

 

Tô Diên nghiêm túc suy nghĩ một chút, bên cạnh đúng là thanh niên nữ kết hôn, ví dụ như Dương Hiểu Hồng, chỉ là hai hợp nhãn ?

 

“Đợi ngày đãi tiệc hỷ, em sẽ giới thiệu cho một , thành thì chỉ thể xem hai duyên phận thôi ạ.”

 

Nghe thấy lời , Khâu Dã mừng rỡ quá đỗi, cảm thấy đống đồ nội thất hôm nay uổng công bê vác, vội vàng cảm ơn:

 

“Cảm ơn em dâu, vẫn là em quan tâm nhất!”

 

lúc , Phó Mặc Bạch ném cho một chiếc khăn lau, bảo lo giúp dọn dẹp vệ sinh hãy mơ xuân.

 

Đợi khi dọn dẹp xong xuôi hết, Tô Diên phóng tầm mắt quanh, chỉ cảm thấy tổ ấm nhỏ vô cùng ấm áp.

 

Để cảm ơn sự giúp đỡ của , đồng thời chúc mừng tân gia, cô và Phó Mặc Bạch một bàn đầy thức ăn.

 

Mới đầu còn khá gò bó dám gắp thức ăn, sự khuấy động của Khâu Dã, cuối cùng mỗi đều ăn uống cực kỳ thỏa mãn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-la-gia-thien-kim-trong-van-nien-dai/chuong-70.html.]

 

Ngay khi ăn xong sắp về thì Tiền Phong xách hai hộp mạch nha đột ngột tới thăm.

 

Khâu Dã thấy bèn dẫn đám rời .

 

Phó Mặc Bạch bình thản về phía Tiền Phong, đoán ý định đến đây của ông .

 

Tô Diên đầu tiên là ngẩn , ngay đó mỉm chào hỏi:

 

“Tiền doanh trưởng, mời nhà ạ.”

 

Tiền Phong luôn giữ nụ mặt, lúc Tô Diên một nữa, ánh mắt đổi:

 

“Em dâu, em cho em là con gái của Tô tham mưu trưởng chứ?

 

Em xinh thế , trông giống phu nhân tham mưu trưởng, đây đều trách mắt kém nhận vàng ngọc!”

 

“...”

 

Tô Diên xong thấy mờ mịt, chút hiểu tình hình.

 

Ông của Tô Kiến Quốc, thể phận thật sự của ?

 

Phó Mặc Bạch cũng nghĩ đến điểm , trầm giọng :

 

“Tiền phó doanh trưởng, chuyện gì phòng hãy tiếp.”

 

“Được!”

 

Tiền Phong gật đầu đồng ý, đồng thời giao hai hộp mạch nha tay Tô Diên:

 

“Nghe hai em kết hôn , đây là chút lòng thành, mong em nhận cho.”

 

Vào thời đại , mạch nha là vật phẩm quý hiếm, quá đắt đỏ , Tô Diên thoái thác nhận.

 

“Tấm lòng của chúng em xin nhận, nhưng thứ mang về ạ.

 

Lỡ như để bố em nhất định sẽ mắng em đấy.”

 

Trong tình thế cấp bách, cô chỉ thể lôi Tô Kiến Quốc lá chắn.

 

Quả nhiên, nhắc tới đó, Tiền Phong kiên trì nữa, thu hồi mạch nha, vẫn đầy xu nịnh.

 

“Lần chúng trò chuyện về lãnh đạo cũ, hai em kín tiếng thật, cứ khăng khăng quan hệ với ông .

 

Hôm nhận điện thoại của lãnh đạo cũ mới sự thật.

 

Sau chúng đều là một nhà, nếu chỗ nào cần giúp đỡ thì cứ , đừng khách sáo với .”

 

Phó Mặc Bạch định định ông , dường như xuyên qua biểu hiện để đào bới bản chất, một lúc mới hỏi:

 

“Tô tham mưu trưởng trong điện thoại còn gì nữa ạ?

 

Em sợ ông hài lòng với con rể .”

 

Tiền Phong là một kẻ khôn ngoan, chuyên chọn lời ý để :

 

“Làm gì ?

 

Tô tham mưu trưởng quan tâm tới , còn hỏi thăm về biểu hiện của ở quân đội nữa.

 

luôn miệng khen , câu nào cũng là lời thật lòng.”

 

Phó Mặc Bạch cùng ông trò chuyện thêm một lúc lâu, mãi cho đến khi bên ngoài tối đen như mực ông mới lưu luyến rời về.

 

Sau khi tiễn , Phó Mặc Bạch giằng lấy bát đũa trong tay Tô Diên, bảo cô về phòng nghỉ ngơi.

 

Tô Diên nguyên tại chỗ nhúc nhích.

 

“Anh xem, rốt cuộc ông nội tình ?

 

Em cứ ngỡ ông , nhưng hành động hôm nay giống.”

 

Phó Mặc Bạch đặt bát đũa lên bàn, kéo cô xuống:

 

“Có lẽ là thật sự , cũng thể là tung hỏa mù, dù nữa thì ông cũng sẽ trở thành bạn của chúng .”

 

Tô Diên suy nghĩ một lát, thấy lý.

 

“Đi ngủ , chút việc loáng cái là xong.”

 

Phó Mặc Bạch vỗ nhẹ lên vai cô, để cô nghĩ ngợi lung tung nữa.

 

 

Loading...