Bạch Nguyệt Quang Là Giả Thiên Kim Trong Văn Niên Đại - Chương 78
Cập nhật lúc: 2026-03-14 07:46:18
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau bữa tối, tiễn tất cả .
Tô Diên chủ động khoác lấy cánh tay đàn ông, hỏi:
“Hôm nay cố ý ?
Thật là quá !"
Phó Mặc Bạch cô, vẻ mặt vô cùng vô tội:
“Ý em là ?
Anh hiểu."
“Anh còn giả vờ nữa, em thèm để ý nữa ."
Người đàn ông khẽ , cuối cùng cũng thừa nhận, đúng là bỏ ít muối món rau xào đó.
Biết đang trút giận cho , Tô Diên cảm động:
“Đi thôi, chúng nhà.
Anh vất vả cả ngày , để em xoa bóp gân cốt cho ."
Phó Mặc Bạch nhướng mày:
“Em cũng xoa bóp ?"
Anh dám tin lắm.
“Cái gì chứ, em học từ bác sĩ Vương ở đại viện đấy, chắc chắn đau ."
Vừa , cô kéo phòng, cho bất kỳ cơ hội từ chối nào.
Dưới ánh đèn vàng vọt, đàn ông sấp giường, lưng về phía cô, lo lắng :
“Hay là thôi đừng bóp nữa, sợ em mệt."
Tô Diên rửa sạch tay, đến bên cạnh , dịu dàng trấn an:
“Đừng sợ, nếu đau thì ráng chịu một chút là qua thôi."
“..."
Phó Mặc Bạch vùi mặt gối thầm, khỏi nhớ tới đêm hôm , cũng từng những lời tương tự.
Tô Diên sững một chút, cũng nhớ tới phân đoạn đó, lập tức khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, may mà lưng về phía nên thấy gì cả.
“Mau đừng nữa, lát nữa đấy."
Cô bắt đầu xoa bóp từ đốt sống cổ, đến xương bả vai, bóp năm sáu phút, còn quên hỏi cảm nhận của .
Người đàn ông bỗng nhiên xoay , nắm lấy cổ tay cô kéo xuống ng-ực, sâu đôi mắt trong veo của cô, khàn giọng hỏi:
“Hôm nay mặc cái áo nhỏ hàng cảng ?
Anh xem."
Còn đợi Tô Diên kịp phản ứng là chuyện gì?
Anh nghiêng áp sát, tự lẩm bẩm:
“Thôi bỏ , là để tự kiểm tra ."
“..."
Ngày hôm , ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ kính rọi phòng.
Tô Diên ngủ đến trưa mới lờ mờ tỉnh dậy.
Người nhà họ Tô hôm nay về thành phố Kinh, nghĩ đến việc còn ga tiễn, cô xoa xoa cái thắt lưng mỏi nhừ, nhanh ch.óng mặc quần áo lót, quấn chăn hỏi phía ngoài phòng ngủ:
“Phó Mặc Bạch, áo len của em ?"
Nghe tiếng, đàn ông bước , lấy từ trong hòm giường một chiếc áo len màu đỏ mới tinh, đưa cho cô.
“Chiếc cũ giặt , em mặc chiếc ."
Tô Diên nhận lấy áo, những nút thắt b.í.m đó, liền đây chắc chắn là hàng may sẵn bán ở bách hóa tổng hợp.
“Anh mua lúc nào thế?
Đẹp thật đấy."
Thấy cô thích, Phó Mặc Bạch nở nụ :
“Mới mua mấy ngày thôi.
Anh thấy em chẳng chịu mua quần áo mặc gì cả, nên chỉ đành để mua thôi."
Tô Diên nghịch ngợm những nút thắt b.í.m một hồi, càng càng thích, cuối cùng bảo ngoài, quần áo.
Mặc dù họ là vợ chồng, nhưng việc quần áo mặt , cô vẫn .
Biết cô da mặt mỏng, Phó Mặc Bạch điều rời khỏi phòng, mãi đến khi cô mặc xong áo len bước , đáy mắt thoáng qua sự kinh ngạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-la-gia-thien-kim-trong-van-nien-dai/chuong-78.html.]
“Rất , hợp với em."
Tô Diên soi gương tròn, cũng vô cùng hài lòng.
Sau khi sửa soạn tươm tất, hai lái xe Jeep hướng về phía nhà khách xuất phát.
Cô còn dùng phiếu lương thực đổi một ít đặc sản địa phương, đợi khi gặp mặt sẽ giao tay Văn Yến.
Lúc chia ly sắp tới, hai bốn mắt , bao nhiêu lời , quyến luyến rời.
Tô Kiến Quốc gọi Phó Mặc Bạch một góc, đầy ẩn ý :
“ ở bên biểu hiện , vài năm nữa thể điều về thành phố Kinh.
vài năm chuyện gì sẽ xảy thì ai , là để nghĩ cách, bây giờ điều về luôn, thấy thế nào?"
Dựa quan hệ để thăng tiến là điều đáng khinh nhất.
Phó Mặc Bạch nghiêm túc từ chối:
“Cháu mặc dù bản lĩnh gì lớn, nhưng cũng chân lấm tay bùn, chỉ như mới phụ sự kỳ vọng của ông nội dành cho cháu.
Cảm ơn ý của ngài, hiện tại cháu chỉ ở đây."
Tô Kiến Quốc trầm mặt xuống, ngờ đối mặt với cám dỗ lớn như vẫn lựa chọn từ chối, thế là cam lòng hỏi:
“Cậu bàn bạc với Diên Diên một chút hãy quyết định ?"
“Không cần ạ, tụi cháu đủ tâm đầu ý hợp, cô sẽ hiểu cho cháu thôi."
Thấy thái độ của kiên quyết, Tô Kiến Quốc thầm mắng họ điều, uổng phí một phen tâm huyết của ông.
Chương 42 Khai giảng
Sau khi tiễn họ lên tàu, Tô Diên tới bên cạnh Phó Mặc Bạch hỏi:
“Vừa hai gì thế?
Ông khó chứ?"
Người đàn ông nghiêng đầu khẽ với cô:
“Không , ông điều về thành phố Kinh."
Tô Diên xong trong lòng cả kinh:
“Anh đồng ý với ông chứ?"
“Không, vẫn thích việc thực tế hơn, ít nhất tối ngủ gặp ác mộng."
Tô Diên xong, , trong lòng hai đều tự hiểu rõ.
Từ nhà ga trở về, cô tìm Dương Hiểu Hồng ở nhà khách, vì nhân duyên của cô mà tốn ít tâm sức.
Ngày mai Dương Hiểu Hồng , cũng đang đợi tin tức.
Cô và Thẩm Tình trong phòng, chút hồi hộp:
“Cậu xem, chuyện đó thành ?
Tô Diên hôm nay vẫn tới."
Thẩm Tình hiểu ý cô, cũng đang thấp thỏm, nhưng miệng vẫn an ủi:
“Chắc là việc gì bận , đoán là sắp tới ngay thôi."
lúc hai đang chuyện, Tô Diên phong trần mệt mỏi chạy tới, gõ cửa phòng, hỏi:
“Hai đợi lâu ?
Hôm nay việc xử lý nên mới tới muộn."
Sợ Dương Hiểu Hồng ngại hỏi, Thẩm Tình hỏi :
“Thế nào ?
Vị phó trung đoàn trưởng Khâu ý kiến gì?"
Tô Diên đến cả ngụm nước cũng kịp uống, vội vàng đáp:
“Anh ấn tượng với Hiểu Hồng, hy vọng giúp bắc cầu, với , tối nay tất cả đến nhà ăn cơm, coi như là xem mắt."
Đối với câu trả lời , Dương Hiểu Hồng thẹn thùng cúi đầu, Thẩm Tình cũng mừng cho cô:
“Nhanh nhanh nhanh, bộ quần áo , đầu xem mắt, nhất định thật khí sắc!"
Tô Diên gật đầu phụ họa:
“ , thoa thêm chút son nữa sẽ càng hơn."
Ba là , Dương Hiểu Hồng lôi chiếc khăn lụa và đôi giày bông mới mua, Thẩm Tình tìm chì mài lông mày và son môi, cho cô bộ quần áo màu sắc tươi tắn.
Sau một hồi trang điểm, cô giống như biến thành một khác , xinh hơn hẳn thường ngày.
Sau đó, Tô Diên dẫn hai về nhà, Khâu Dã đợi sẵn ở nhà từ sớm, đang lải nhải với Phó Mặc Bạch.