BẠN CÙNG PHÒNG THÍCH GIẢ GIÀU - Chương 4 (Hết).
Cập nhật lúc: 2026-03-21 12:09:33
Lượt xem: 68
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
bình tĩnh bước lên sân khấu. Nhìn xuống , đám đông trong bóng tối dày đặc như mây đen.
về phía Đinh Thi Ngữ.
Vừa dù sợ đến thế cô cũng , nhưng lúc , mắt đỏ lên.
Đó là hổ, là hối hận.
nhận lấy micro từ ông già họ Đinh, chậm rãi :
“Xin chào , là Đinh Nghiên lớp Tài chính 2, sinh viên năm nhất nhập học. Mong rằng bốn năm tới thể cùng sống và học tập thật .”
Dưới sân khấu, tiếng vỗ tay vang dội.
về phía chỗ của Đinh Thi Ngữ.
chỗ đó trống .
Cả tối hôm đó, Đinh Thi Ngữ về ký túc xá.
Sau khi sự thật, Khương Trân ôm một trận, nhưng trong tiếng sự nhẹ nhõm.
Vu Tuệ thì yên.
Cô thỉnh thoảng bằng ánh mắt dè dặt, bắt chuyện.
đều phớt lờ.
Xu hướng tránh hại tìm lợi là bản năng của con , nhưng nghĩa vì thế mà thể tổn thương khác.
Cô vì lấy lòng Đinh Thi Ngữ, tiếc dối, tổn thương vô tội.
Nếu phận của Đinh Thi Ngữ vạch trần, e rằng cô sẽ bao giờ tỉnh ngộ.
Chỉ riêng điểm đó thôi cũng khó mà tha thứ.
Khoảng mười một giờ đêm, đột nhiên gọi điện cho .
Trong điện thoại, giọng ông gấp gáp, hỏi Khương Trân và Vu Tuệ ở bên cạnh .
trả lời đúng sự thật.
Kết quả ông bảo ba chúng lập tức đến phòng y tế.
Nói xong liền cúp máy.
Trong chốc lát, mơ hồ, chẳng lẽ Đinh Thi Ngữ xảy chuyện ?
kể chuyện cho hai .
rõ ràng Vu Tuệ trở thành ghét Đinh Thi Ngữ nhất trong chúng .
Trên mặt cô đầy vẻ chán ghét, nhưng khi với vô cùng nịnh bợ.
“Loại l.ừ.a đ.ả.o như cô thì còn quan tâm gì.”
“Biết là tự cô nghĩ quẩn gì đó, cũng đáng đời.”
lạnh lùng cô .
“ giống Đinh Thi Ngữ. Cô nghĩ lấy cách nịnh cô để nịnh thì tác dụng ?
“ ghét cô đến cũng đem an nguy của một đùa.”
Nói xong, và Khương Trân đầu rời .
Chưa kịp đến thang máy, phía vang lên tiếng bước chân.
Vu Tuệ cúi đầu, giữ cách xa gần, theo chúng .
…
vốn tưởng trong phòng y tế chỉ cố vấn và Đinh Thi Ngữ.
Không ngờ cả một đám .
Mặt Đinh Thi Ngữ đầy vết thương, cánh tay cũng bầm tím.
Thấy đến, cô trừng một cái đầy oán hận, mặt .
Cố vấn kéo chúng ngoài, kể bộ sự việc.
Hóa lúc đó Đinh Thi Ngữ cảm thấy quá mất mặt, nên rời hội trường khi buổi diễn thuyết kết thúc.
Không ngờ đám “bạn ” cũng đuổi theo.
Những kẻ thích bám theo lợi thì là , đám con gái đó vốn thích tụ thành nhóm, tính cách bốc đồng.
Sau khi lừa, càng tức giận.
Họ theo dõi Đinh Thi Ngữ, kéo cô một góc vắng trong khu cây.
Đánh hội đồng, loại sự việc nghiêm trọng như nhà trường luôn coi trọng.
cố vấn lắc đầu, :
“Không chỉ .”
“Trong lúc đ.á.n.h , họ còn cãi vã. Đinh Thi Ngữ kích động, liền cầm một hòn đá ném .
“Chính hòn đá đó đập trúng đầu một nữ sinh, m.á.u chảy ngay tại chỗ.
“Những đang ở phòng y tế đều chỉ thương nhẹ, còn nữ sinh đập trúng đưa đến bệnh viện, ít nhất cũng khâu mấy mũi.”
Nói xong, cả ba chúng đều im lặng.
Là kỹ sổ tay sinh viên, quá rõ Đinh Thi Ngữ sẽ đối mặt với điều gì.
Cố vấn thở dài:
“Bố của nữ sinh đường đến, hơn nữa còn báo cảnh sát.
“Gọi các em đến là để lát nữa cùng biên bản, rõ thời gian Đinh Thi Ngữ ở ký túc xá.”
như ông , tiếng còi xe cảnh sát nhanh ch.óng vang khắp khuôn viên.
Những sinh viên đang ngủ cũng đ.á.n.h thức, lục tục dậy xem chuyện.
Các nhóm chat cũng lập tức bùng nổ.
Đến lúc , Đinh Thi Ngữ dường như mới ý thức mức độ nghiêm trọng.
Không khỏi lóc t.h.ả.m thiết.
“ ! Là họ tay , tại bắt !”
Cô thấy bên cạnh, như phát điên, suy nghĩ gì lao về phía .
“Đều là tại ! Tại là con gái của Đinh Trung Quốc, nếu , sẽ ai dối!”
Thấy cô sắp lao tới mặt, may mà cố vấn kịp thời chặn .
Sắc mặt ông vô cùng khó coi, gương mặt vốn hiền hòa giờ còn chút ý .
“Đinh Thi Ngữ! Em tự nghĩ cho kỹ , là em vì lòng hư vinh mà giả mạo khác!
“Chưa gì khác, chỉ riêng những lời dối của em thời gian qua cũng đủ để tập đoàn Đinh thị kiện em tội phỉ báng!”
Có lẽ sắc mặt của cố vấn dọa sợ, Đinh Thi Ngữ lập tức sững .
Toàn cô run rẩy dữ dội, với ánh mắt cầu khẩn, định tiến nắm tay .
“Đinh Nghiên, đều là sai. Cậu tha cho , thật sự sai …”
Tốc độ trở mặt đúng là khiến kinh ngạc.
đáp , rời khỏi phòng y tế.
Nhân quả báo ứng, kết cục hôm nay đều do chính cô tạo .
Không thể trách ai khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ban-cung-phong-thich-gia-giau/chuong-4-het.html.]
Ngày hôm , chuyện lan rộng.
Một ngày nổi tiếng hai , Đinh Thi Ngữ cũng coi như từng tiền lệ.
Nghe cô cũng đến trường.
Lúc chúng mới , gia cảnh Đinh Thi Ngữ hề khá giả, thậm chí còn kém cả Khương Trân và Vu Tuệ.
Cô sống trong gia đình đơn , bố nợ nần bỏ trốn, đến giờ sống c.h.ế.t rõ, là lao công ở nhà hàng.
Vì bận công việc, từ nhỏ thiếu sự dạy dỗ.
Hoàn cảnh nghèo khó cũng khiến Đinh Thi Ngữ nảy sinh khao khát tiền bạc gần như cực đoan.
Tất cả những điều đều do cô quỳ trong phòng hiệu trưởng, kể.
Trên gương mặt phụ nữ là sự già nua và mệt mỏi vượt xa tuổi thật.
Bà cuộc đời đầy khổ cực, thành tích học tập của Đinh Thi Ngữ là niềm hy vọng duy nhất.
Bà luôn mơ con gái khi nghiệp đại học sẽ tìm một công việc t.ử tế.
Cứu con, cũng là cứu chính bà khỏi khốn cảnh.
Không ngờ chỉ mới đại học vài tháng, xảy chuyện như …
Nghe xong, ai nấy đều thở dài.
Người đáng hận, ắt cũng chỗ đáng thương.
Yêu tiền vốn sai. Thật nếu Đinh Thi Ngữ chọn đúng cách, khi câu chuyện trở thành một tấm gương nghị lực.
Chỉ tiếc là lòng hư vinh chi phối, cô chọn cách hạ thấp khác để chữa lành chính .
Từng bước đến ngày hôm nay.
Hiệu trưởng bày tỏ sự thông cảm, nhưng ông cũng thể gì hơn.
Nữ sinh ném trúng hủy dung, khâu mặt, để sẹo là chuyện chắc chắn.
Bố cô cũng lâu trong bệnh viện.
Còn thẳng sẽ chấp nhận hòa giải, nhất định khiến Đinh Thi Ngữ đuổi học.
Thực , dù phụ , theo quy định của trường, Đinh Thi Ngữ cũng chắc chắn buộc thôi học.
Ngoài còn bồi thường chi phí điều trị cho gia đình nữ sinh .
Nghe tin , của Đinh Thi Ngữ ngất xỉu tại chỗ.
Vài ngày , Đinh Thi Ngữ trường dọn đồ.
Trông cô vô cùng chật vật.
Sắc mặt tiều tụy, như nhiều ngày ngủ ngon.
Dọc đường đều là những ánh mắt và lời bàn tán.
“Đó là con nhỏ giả giàu đó .”
“Xấu hổ thật, nếu là thì dám xuất hiện ở trường nữa.”
“Hồi quân sự nhảy kiểu phản cảm cũng là cô đúng , đầu óc vấn đề ?”
“Nghe cũng thấy sợ, tránh xa chút .”
Đinh Thi Ngữ như mất hồn, giờ đối diện với những lời chỉ trích, cô dám phản bác một câu.
Không còn chút kiêu ngạo như lúc mới nhập học.
Khi cô bước phòng, chỉ .
Khương Trân thư viện, còn Vu Tuệ gặp cô , trốn .
Nhìn thấy , cô nghiến răng.
“Đinh Nghiên, đừng đắc ý. Gió đổi chiều, nghĩ thắng ?”
Đến lúc mà vẫn cố tỏ mạnh mẽ.
thở dài:
“Sao vẫn hiểu, từng so sánh với , càng chuyện thắng thua.”
Không ngờ xong, cơn giận của Đinh Thi Ngữ giảm mà còn tăng.
Cô gào lên đầy oán hận:
“ cam lòng! cam lòng!
“Tại sinh nghèo, còn thì bố là ông chủ công ty niêm yết, còn bố chỉ là kẻ c.ờ b.ạ.c bỏ trốn!
“ chỉ sống cho t.ử tế hơn một chút thì gì sai, tại ai cũng bắt nạt , ai cũng coi thường !”
Nói đến đây, cô bật .
còn chút đồng cảm nào nữa. Đến bây giờ cô vẫn nhận của .
“Muốn sống t.ử tế sai. khác tôn trọng, dựa nỗ lực của chính , dựa gia đình, càng dựa việc dẫm đạp khác.
“Khi tìm cách cửa , khi dùng lời lẽ công kích Khương Trân, từng nghĩ đến hôm nay ? Nước mắt của bây giờ chỉ là hối hận vì phát hiện. Nếu bố vạch trần, còn định dùng phận đó đến bao giờ?”
Có lẽ dáng vẻ tức giận của cho sợ, Đinh Thi Ngữ lập tức im bặt.
Đồ của cô nhiều, chẳng mấy chốc dọn xong.
Khi ôm đồ ngang qua , cô vẫn còn chút cố chấp, nhưng khí thế còn như .
“ , cũng hài lòng chứ.”
thật sự bật vì tức.
“ hài lòng cái gì? Từ đầu đến cuối chỉ luôn so sánh với khác. Nói thẳng , thậm chí từng để ý đến .”
Bị phớt lờ còn đau hơn ghét.
Quả nhiên, xong câu , mặt Đinh Thi Ngữ lập tức trắng bệch.
với kiểu như cô , nặng thì sẽ tỉnh .
tiếp tục:
“Cậu cứ thế bỏ thì thấy , nhưng thử nghĩ đến xem, bà sẽ thế nào?”
Không thích dạy đời, chỉ là cuộc đời của phụ nữ đó quá khổ.
Một gia đình nghèo như , ở nơi giáo d.ụ.c còn hạn chế, bà vất vả đến mức nào mới nuôi Đinh Thi Ngữ ăn học thành tài.
Nghe nhắc đến , Đinh Thi Ngữ im lặng.
Cô đau đớn nhắm mắt , đầu rời khỏi phòng.
Sau khi Đinh Thi Ngữ đuổi học, Vu Tuệ lẽ cũng thấy hổ, nên xin chuyển phòng.
kể chuyện cho ông già họ Đinh. Dù trải qua đủ chuyện, xong ông vẫn thở dài.
Cuối cùng chúng bàn bạc, quyết định lấy danh nghĩa tập đoàn để tài trợ học bổng cho sinh viên khó khăn.
Lần trường diễn thuyết, ông kể về những ngày đầu khởi nghiệp, ăn ngủ thất thường.
Trong lời đều là sự khích lệ dành cho những sinh viên xuất nghèo khó.
Còn , từ đó nhắc đến gia cảnh của với khác nữa.
là con gái của ai lẽ quan trọng.
càng mong khi khác nhắc đến ông già họ Đinh, điều đầu tiên họ nghĩ đến là ông là bố của Đinh Nghiên.
Và cũng sẽ cố gắng hết sức, dựa chính để đạt điều đó.
(Hết)