BẠN CÙNG PHÒNG TỐ CÁO TÔI SINH CON TRONG KÝ TÚC XÁ - 6

Cập nhật lúc: 2026-03-14 08:56:56
Lượt xem: 283

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Nhiên tức đến phát điên, một bài dài vòng bạn bè: “Có vài cực kỳ diễn! Bề ngoài thì thanh thuần, lưng chẳng bẩn thỉu đến mức nào! Cứ chờ , chân tướng sớm muộn cũng sẽ sáng tỏ!”

 

càng như , càng giống đang chột .

 

---

 

7

 

đặt tên cho đứa bé là An An, mong nó bình an khỏe mạnh.

 

Những ngày đầu quả thật vô cùng luống cuống.

 

từng sinh con, nhưng từng chăm con của chị họ, nên những việc chăm trẻ cơ bản đều . Pha sữa, tã, vỗ ợ, tắm rửa… nhanh thành thạo trở .

 

Ba từ chỗ ban đầu kinh hãi và kháng cự, dần dần chấp nhận đứa “cháu ngoại” .

 

Đặc biệt là .

 

Mới sang ngày thứ ba, bà chủ động nhận phần cho bé b.ú đêm.

 

“Ban ngày con còn học, ban đêm để trông thằng bé.”

 

Khi câu đó, bà đang vụng về nhưng dịu dàng tã cho An An.

 

Ba tuy ngoài miệng gì, nhưng mỗi tan về đều mang theo ít đồ dùng cho trẻ con—quần áo nhỏ, đồ chơi, thức ăn dặm.

 

“Đồng nghiệp giới thiệu đấy, bảo loại sữa .”

 

Ông đặt hộp sữa lên bàn, như chỉ tiện tay mua về.

 

, lòng họ mềm .

 

Đối diện với một sinh mạng nhỏ bé vô tội như thế, ai thể cứng lòng mãi .

 

từ đầu đến cuối, vẫn cho họ sự thật trọn vẹn.

 

Không về chuyện của gã thiếu gia .

 

Chỉ là thỉnh thoảng sẽ nghĩ: những dòng bình luận đó thật ? Mẹ của vị thiếu gia thật sự sẽ tìm đến ư?

 

Nếu bà đến thì ?

 

Chẳng lẽ thật sự nuôi đứa bé cả đời ?

 

Ba tháng , thấy một bản tin mục tin tức địa phương:

 

“Lưu Chính Vũ, con trai độc nhất của doanh nhân nổi tiếng Thái Châu, chủ tịch tập đoàn họ Lưu, t.ử vong trong t.a.i n.ạ.n giao thông, hưởng dương 23 tuổi.”

 

Bản tin ngắn, kèm theo một tấm ảnh chụp đàn ông trẻ tuổi, nụ ngạo nghễ, ánh mắt lả lơi khinh bạc.

 

Tim hụt mất một nhịp.

 

Chính là .

 

Cha ruột của An An.

 

Anh thật sự c.h.ế.t .

 

Bản tin , Lưu Chính Vũ là con trai duy nhất của chủ tịch tập đoàn họ Lưu, Lưu Kiến Quốc, là phó chủ tịch tập đoàn La Ngọc Mai. Lưu Chính Vũ bất tài vô dụng, ăn chơi trác táng, là một ấm khét tiếng.

 

Đêm đó, mất ngủ.

 

Chuyện đầu tiên mà những dòng bình luận đến ứng nghiệm.

 

Vậy thì chuyện thứ hai—La Ngọc Mai sẽ tìm tới— cũng sẽ là thật ?

 

---

 

8

 

Khi An An sáu tháng tuổi, thằng bé là một cục bông trắng trẻo mũm mĩm, thích quậy phá.

 

, ê a bi bô, chìa tay đòi bế.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ban-cung-phong-to-cao-toi-sinh-con-trong-ky-tuc-xa/6.html.]

Ba coi nó như cháu ruột. Mẹ thậm chí còn bắt đầu tính toán: “Đợi An An mẫu giáo, chúng sẽ chuyển sang mua nhà gần trường…”

 

Một buổi chiều chủ nhật đỗi bình thường, chuông cửa vang lên.

 

Ba mở cửa.

 

Đứng ngoài cửa là một phụ nữ trung niên quý phái mặc bộ đồ Chanel, đeo chuỗi ngọc trai. Phía là bốn vệ sĩ mặc vest chỉnh tề, còn một bác sĩ áo blouse trắng xách theo vali y tế.

 

Khí thế mạnh đến mức khiến ba sững trong chốc lát.

 

“Xin hỏi… bà tìm ai?”

 

“Cô Lâm Uyển nhà ?” phụ nữ lên tiếng, giọng điềm tĩnh, mạnh mẽ, mang theo uy nghiêm thể nghi ngờ.

 

Ba theo phản xạ tránh sang một bên: “Có… ở trong.”

 

Người phụ nữ thẳng phòng khách.

 

Ánh mắt bà lập tức rơi lên An An trong lòng .

 

Ánh đó phức tạp.

 

Có sự dò xét, nghi ngờ, sắc bén, và còn một nỗi đau giấu sâu.

 

“Cô Lâm, là La Ngọc Mai.”

 

thẳng vấn đề. “Phó chủ tịch tập đoàn họ Lưu ở Thái Châu.”

 

ôm An An dậy: “Chào bà.”

 

“Con trai , Lưu Chính Vũ, nửa năm qua đời.”

 

Khi câu đó, giọng La Ngọc Mai run lên, nhưng nhanh lấy bình tĩnh.

 

“Tai nạn xe.”

 

gật đầu: “Xin chia buồn cùng bà.”

 

, nửa năm sinh một đứa bé trong ký túc xá của Đại học Lâm Châu.” La Ngọc Mai chằm chằm An An. “Thời gian khớp.”

 

gì.

 

La Ngọc Mai khẽ phất tay.

 

Vị bác sĩ bước lên phía : “Cô Lâm, chúng cần xét nghiệm huyết thống cho đứa bé.”

 

Bốn vệ sĩ lặng lẽ chặn kín lối phòng khách.

 

Ba lập tức bật dậy đầy căng thẳng: “Các định gì?!”

 

“Chỉ là xét nghiệm thôi.” La Ngọc Mai với giọng điềm tĩnh nhưng cho phép ai phản bác. “Nếu thằng bé là huyết mạch của nhà họ Lưu, sẽ bạc đãi gia đình cô. Còn nếu , lập tức rời .”

 

phản kháng cũng vô ích, chỉ thể gật đầu đồng ý.

 

Bác sĩ lấy mẫu m.á.u ở gót chân của An An, nhận từ tay La Ngọc Mai một túi niêm phong—bên trong là bàn chải đ.á.n.h răng và lược chải tóc của Lưu Chính Vũ lúc còn sống.

 

“Chậm nhất hai mươi bốn tiếng sẽ kết quả.” vị bác sĩ .

 

La Ngọc Mai hề ý định rời .

 

xuống ghế sofa, ánh mắt từ đầu đến cuối vẫn rời khỏi An An.

 

“Nếu thằng bé là con của Chính Vũ,” bà chậm rãi , “thì đây chính là huyết mạch duy nhất còn của nhà họ Lưu.”

 

Ba , mặt mũi mờ mịt khó hiểu.

 

Rõ ràng họ vẫn thể liên hệ phụ nữ quý phái mắt với cái “ ấm nhà giàu” mà nửa năm từng nhắc đến.

 

“Uyển Uyển, rốt cuộc là…” khẽ hỏi.

 

lắc đầu, hiệu cho bà đừng gì.

 

---

 

Loading...