Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học - Chương 100

Cập nhật lúc: 2026-02-24 06:22:11
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộc Thiêm kiểu ông chủ keo kiệt gia vị. Nghe khách yêu cầu thêm cay, xoay xiên cổ vịt rắc một vốc bột ớt thật đều xuống.

Dưới sức nóng của than hồng, mùi thơm của ớt tức thì bốc lên ngào ngạt, khiến một vài vị khách ăn cay quầy sặc mà hắt liên tục.

Vị khách nữ yêu cầu thêm cay thích nghi với vị cay. Nhìn những xiên đồ nướng bếp trông ngày càng hấp dẫn, cô thậm chí xoa xoa tay đầy mong đợi.

Khi cuối cùng cũng nhận phần đồ nướng của , cô ăn món cổ vịt đầu tiên. Vừa c.ắ.n một miếng, đầu lưỡi chạm ngay vị thơm cay bề mặt, đó là độ giòn thơm của thịt.

Ngon tuyệt cú mèo!

Cổ vịt nướng mỹ vị miệng, cô cảm thấy mệt mỏi một ngày tan biến nhiều. Nghĩ đến việc thể kiếm tiền, tiền thể mua đồ nướng ngon thế , cô bỗng thấy việc hình như cũng đến mức đáng ghét cho lắm.

“Cổ vịt ngon thế?”

Có vị khách đang xếp hàng tò mò về vị của cổ vịt nướng, ghé đầu qua hỏi cô.

“Ngon lắm, lớp da ngoài giòn rụm, thịt bên trong khô mà xác, ăn thấy dai và sướng, càng nhai càng thơm, thậm chí ngay cả xương bên trong cũng nướng giòn tan, cảm giác thể nhai nát ăn luôn ...” Dưới sự đề cử nhiệt tình của vị khách nữ, ít vốn còn đang do dự xem nên mua cổ vịt nướng cũng nhịn mà mua một cái ăn thử.

nhớ là ông ăn cổ vịt mà?”

“Cổ vịt ông chủ nướng ngon quá, nếm thử xem .”

Không ai cũng thích ăn cổ vịt, nhưng tay nghề mà Mộc Thiêm khổ công học đêm qua khiến ít sẵn lòng bước khỏi vùng an để nếm thử.

Một vị khách đây từng ăn cổ vịt nhận lấy đồ nướng, thử c.ắ.n một miếng nhỏ, lập tức cánh cửa thế giới mới mở .

So với cổ vịt kho, cổ vịt nướng thiên về vị thơm khô, đặc biệt là lớp bề mặt nướng cực kỳ giòn và thấm vị, kết cấu đó thực sự khiến khó mà yêu cho .

Và quả thực đúng như vị khách nữ lúc nãy khen ngợi, xương cổ vịt cũng nướng giòn, hương thơm thấm tận trong xương, ai hàm răng thậm chí thể nhai nuốt cả xương.

“Thế nào?”

“Ngon thật sự, một chút mùi lạ nào cả, thịt thơm lắm...”

“Đã bảo cổ vịt ngon mà, dẫn ông ăn cổ vịt kho tương thảo mộc nhé.”

“Thôi đừng, cảm thấy loại cổ vịt kho ông mua cứ mùi tanh tanh, giống cổ vịt nướng của ông chủ, chỉ thấy thơm mùi thịt thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ban-do-nuong-truoc-cong-truong-dai-hoc/chuong-100.html.]

Rõ ràng, vị khách chấp nhận món cổ vịt chung, mà là chỉ chấp nhận món cổ vịt nướng nhà Mộc Thiêm mà thôi.

Thực cũng chẳng gì lạ, so với cổ vịt kho đậm đặc mùi tương, lẽ cổ vịt nướng thơm khô quyện với vị gia vị và hương khói đặc trưng của nướng than dễ khiến chấp nhận hơn.

“Ông chủ ơi, cổ vịt nướng nhà ngon quá, cảm giác thể nhai luôn cả xương .”

Trong lúc món cổ vịt nướng mới của nhà Mộc Thiêm nhận cơn mưa lời khen từ khách hàng, thì Triệu Minh Dịch tới quầy. Cậu xếp hàng mà ghé sát cửa xe gọi: “Ông chủ ơi, em chuyện thương lượng với chút ?”

Triệu Minh Dịch vốn là khách quen từ ngày đầu tiên quầy khai trương, cộng thêm Trung Thu còn mời ăn cua, nên Mộc Thiêm quen mặt.

“Chuyện gì thế?”

“Em thể trả tiền để học nghề từ ạ? Anh yên tâm, em định tranh ăn với , chỉ là mấy ngày nữa em buổi cắm trại nướng thịt với bạn bè, nên học một chút.”

Triệu Minh Dịch dứt lời, bạn cùng bóc trần sự thật: “Ông chủ ơi, trong buổi cắm trại cả crush của cùng, nên nhân cơ hội thể hiện một chút. Anh rủ lòng thương, thấy là kiếp FA mà dạy cho vài chiêu .”

“Cút , ông mới là FA .” Triệu Minh Dịch thẹn thùng tức giận đẩy bạn .

Mộc Thiêm ngạc nhiên, ngờ một thiếu gia nhà giàu vẻ ngoài phong lưu thế mà vẫn còn độc , còn vẻ khá ngây thơ.

Chuyện nướng thịt vốn dĩ cần một chút thiên phú, nếu cứ qua là thì bày hàng ở đây mỗi ngày, tay nghề học lỏm hết từ lâu .

Nghe khách quen học, Mộc Thiêm từ chối: “Được thôi, rửa tay đây, đeo khẩu trang cạnh mà học.”

Khang Khang vốn ý thức bảo vệ lãnh thổ khá cao, đang chơi gần đó thấy lạ xe liền lập tức chạy canh chừng. Cho đến khi Mộc Thiêm dỗ dành vài câu và đưa cho một cái cổ vịt, mới chịu chỗ cũ tiếp tục chơi.

“Đầu tiên chú ý đến độ lửa, đó là cách lật mặt…”

Mộc Thiêm nướng chỉ điểm vài câu, khiến các vị khách quầy trêu chọc: “Ông chủ, sợ chúng học tay nghề đến mua nữa ?”

Truyện của Gió lười~

“Mọi siêng năng đến mức đó ?” Mộc Thiêm mỉm hỏi ngược . Cậu thậm chí cần dùng đến thiên phú để chuyện, chỉ riêng từ “siêng năng” đ.á.n.h trúng tim đen của một loạt khách hàng.

“Trúng tim đen !”

Đa giới trẻ ngày nay sống dựa đồ ăn đặt qua mạng, ngay cả cơm cũng chẳng buồn tự nấu, gì đến chuyện học đồ nướng. Tất nhiên, những trẻ siêng năng vẫn , nhưng chỉ riêng nhóm khách hàng lười thôi cũng khiến Mộc Thiêm thiếu khách , nên thực sự chẳng sợ chuyện khác học tay nghề đến mua nữa.

Mộc Thiêm buôn bán thỉnh thoảng chỉ điểm cho Triệu Minh Dịch vài câu. Cậu đảm bảo dạy Triệu Minh Dịch y hệt cách mà thầy giáo que dạy, thế nhưng...

“Hay là học nướng bắp, nướng xúc xích tạm ?” Mộc Thiêm thực sự ngờ nếu nướng cháy thịt thì cũng nướng chín, cảm thấy hai món cháy chín thì ít nhất cũng ăn gặp họa.

Loading...