Trên bãi cỏ cách đó xa, Mộc Thiêm mấy sinh viên kéo giúp một tệp khách hàng mới, lúc xuống nữa.
Phải công nhận rằng, những ngày thời tiết trong lành, vạn vật đáng yêu thế mà đến công viên, dã ngoại xong bãi cỏ đón gió thì đúng là một loại hưởng thụ, khiến cũng thấy nghiện.
Khang Khang dù cũng ngoại hình của một trưởng thành, sợ ai bắt cóc, Mộc Thiêm dặn cứ chơi quanh quẩn gần đây nhắm mắt .
“Em trai ngủ …”
Khang Khang lẩm bẩm một câu, nghỉ ngơi đủ nên dậy chạy nhảy chơi đùa ở gần đó.
Mấy sinh viên cạnh xe qua thời gian ngắn tiếp xúc nhận như một đứa trẻ, nên vô thức chăm sóc.
“Khang Khang, đây chơi .”
Họ sợ Khang Khang chạy xa nên vẫy tay gọi gần xe, cho ăn đồ nướng và bánh kẹo, chơi cùng.
Khang Khang thích cảm giác chơi cùng, còn hái cỏ bên cạnh bện thành hình côn trùng cho họ xem.
“Oa, giỏi thật đấy!”
Các sinh viên vỗ tay tán thưởng một cách đầy chân thành, cảm thấy quả nhiên khi ông trời đóng một cánh cửa , nhất định sẽ mở một cửa sổ khác.
Trên bãi cỏ, Mộc Thiêm ban đầu chỉ định nghỉ một lát, ngờ vì gió thổi quá dễ chịu nên ngủ lúc nào .
Lúc tỉnh dậy còn chẳng kịp xem giờ, phản ứng đầu tiên là bật dậy tìm Khang Khang, thấy Khang Khang đang chơi với mấy sinh viên bãi cỏ cách đó xa, mới lập tức nhẹ lòng, lúc mới rảnh tay cầm điện thoại lên.
Giờ hơn ba giờ chiều, nhưng thấy Khang Khang chơi với họ khá vui vẻ nên lên tiếng phiền mà lặng lẽ quan sát.
Mấy trẻ tuổi dẫn theo Khang Khang đá một quả bóng bện bằng cỏ bãi cỏ, ngay cả bạn nữ tóc dài đeo chân giả cũng tham gia. Các bạn đồng hành hề coi cô là tàn tật để đối xử đặc biệt, tự nhiên cũng sẽ chăm sóc Khang Khang một cách quá khác biệt.
Mộc Thiêm thấy Khang Khang đá họ, cuống quýt dùng tay ôm lấy bóng, khóe môi bất giác cong lên.
“Em trai!”
Khang Khang chơi thêm một lúc, phát hiện tỉnh thì lập tức bỏ mặc mấy sinh viên mà chạy về.
Thấy , đám sinh viên một nữa cảm ơn Mộc Thiêm và cho xe dọn dẹp sạch sẽ. Trước khi , họ vốn định gửi chút tiền cho Mộc Thiêm, dù mượn xe là một chuyện, còn bắt giúp nướng đồ, dùng cả than và gia vị của nữa, nhưng vì nhất quyết nhận tiền nên cuối cùng họ tặng bộ bánh kẹo, trái cây ăn hết cho Khang Khang.
Mộc Thiêm tiễn họ rời với Khang Khang: “Đi thôi, chúng cũng đến lúc về nhà .”
Hai về đến nhà lúc hơn năm giờ, sáu giờ hơn ăn cơm tối, bảy giờ hơn Khang Khang bác cả đón về nhà, tám giờ hơn Mộc Thiêm tắm rửa xong xuôi, trong phòng nghịch điện thoại.
Nghĩ đến giờ bình thường vẫn đang ở ngoài bán đồ nướng, Mộc Thiêm cầm điện thoại thầm cảm thán, quả nhiên nghỉ lễ vẫn thoải mái hơn.
Thế nhưng mới cảm thán xong lâu, điện thoại bỗng vang lên một chuỗi tiếng thông báo tin nhắn liên tục, cúi đầu thì phát hiện nhóm chat đồ nướng nổ tung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ban-do-nuong-truoc-cong-truong-dai-hoc/chuong-106.html.]
[Ông chủ, là nghỉ lễ cơ mà? Anh đang cái gì đấy?]
[@Ông chủ, bên ngoài “con mèo” nào nên còn yêu chúng nữa đúng ?]
[Cuối cùng thì tình cảm cũng trao lầm , ngờ ông chủ là hạng như thế!]
[Ông chủ, thật vô tình, thật tàn nhẫn, thật vô lý đùng đùng!]
Mộc Thiêm ngơ ngác hiểu chuyện gì, cảm thấy vô tình tàn nhẫn, vô lý đùng đùng hồi nào chứ?
[Thuỷ Mộc: Mọi đừng quậy nữa, tiếng xem nào.]
[Ông chủ còn dám mắng chúng ? Quá đáng lắm đấy.]
[(Hình ảnh) (Hình ảnh) Chứng cứ rành rành, ông chủ còn gì để giải thích nữa ?]
Sau khi Mộc Thiêm xuất hiện, nhóm chat tức thì càng náo nhiệt hơn. Cậu xem một hồi lâu mới hiểu , hóa là mấy bạn sinh viên trường Đại học H chiều nay video và chụp ảnh đăng lên mạng, tình cờ một khách quen thấy chia sẻ nhóm, thế mới chuyện .
[Thủy Mộc: Hôm nay công viên chơi, tình cờ gặp họ...]
[Không , rõ ràng là ông chủ lén lút lưng chúng tìm khách hàng khác.]
[Uổng công thèm đồ nướng đến c.h.ế.t sống mà vẫn nhịn để nghỉ ngơi, kết quả quá nhỉ, nướng cho khác ăn.]
Trong nhóm ít kẻ “diễn sâu”, lẽ thấy Mộc Thiêm giải thích một cách nghiêm túc trông khá vui nên họ cố tình trêu chọc .
Nghỉ lễ tiện tay nướng hộ mấy xiên thôi mà họ như thể ngoại tình bằng, Mộc Thiêm cảm thấy tự nhiên chút nào.
Truyện của Gió lười~
Ban đầu còn cố gắng giải thích, nhưng khi nhận họ chỉ đang cố ý trêu , trực tiếp gõ chữ:
[Thủy Mộc: Họ là sinh viên trường Đại học H, thấy trường Đại học H hình như cũng tệ...]
Mấy loạn hăng nhất chính là sinh viên trường Đại học Q, thấy ý tứ hết trong dòng tin nhắn , họ lập tức im bặt.
[Ông chủ hôm nay chắc là nghỉ ngơi nhỉ? Ngày mai chúng đợi ở cổng trường nhé~]
[Ông chủ, nghỉ lễ vui vẻ, hẹn gặp ngày mai.]
[Ông chủ nghỉ ngơi sớm , chúc ngủ ngon!]
Thấy nhóm chat im ắng trong nháy mắt, khóe môi Mộc Thiêm khẽ nhếch lên, hài lòng thoát nhóm chuyển sang chơi game.
Có lẽ vì hồi nhỏ chơi nhiều, nên khi độc lập tài chính và tự mua điện thoại, mấy hứng thú với những trò chơi di động mới nhất mà thích chơi các trò chơi hoài cổ ngày xưa. Thời gian chơi Adventure Island, dạo gần đây thì bắt đầu chơi Contra.
Chưa đến mười giờ, đặt điện thoại xuống, tiến gian hệ thống để bắt đầu tiết học hôm nay.