Phòng ký túc xá tổng cộng bốn , ba đều là khách quen trung thành của quầy đồ nướng nhà Mộc Thiêm.
Người bạn cùng phòng còn họ ngừng cảm thán, nhịn mà lên tiếng chê bai: “Chẳng chỉ là một quầy đồ nướng thôi , ngon đến mức ? Đến mức để các ông cứ nhắc mãi thế?”
Chàng trai mặc áo sơ mi trắng ăn cay, hứng thú với những món ăn đậm vị. Theo quan điểm của , thực phẩm giữ nguyên hương vị gốc mới ngon, đồ nướng cho quá nhiều gia vị mất vị tự nhiên của thức ăn, hiểu nổi các bạn cùng phòng quá lên như .
“Ngon thật sự đấy, ông mà nếm thử thì đúng là một hối tiếc lớn trong đời.”
“Những xiên thịt nạc mỡ đan xen đặt lửa than, nướng đến mức mỡ chảy xèo xèo, rắc thêm bột thì là, bột ớt, bột ngũ vị hương... nướng ngoài giòn trong mềm, ông thấy chỉ nghĩ thôi thấy ngon ?”
Chàng trai sơ mi trắng lắc đầu : “Không thấy. thấy thịt khi nướng chín ăn trực tiếp, hoặc chấm chút muối biển để dậy vị là ngon nhất, là sự tươi non của chính miếng thịt. Rắc nhiều gia vị như thế là ăn thịt là ăn gia vị?”
“Quán đồ nướng khác thể vị gia vị đậm, nhưng Thi Mới Nướng thì khác. Ở đó thể tận hưởng mùi thơm đặc trưng của gia vị đồ nướng, thể nếm vị của chính nguyên liệu. Không xong , càng càng thèm…”
“ cũng thèm quá, ăn cá nướng, chân gà nướng với đậu hũ khô nướng của nhà .”
“Các ông chắc đồ nướng nhà cho thêm “thứ gì đó” ?” Chàng trai sơ mi trắng thể hiểu bạn cùng phòng khẩu vị khác , nhưng thể hiểu nổi việc ông chủ quầy đồ nướng chỉ nghỉ một ngày mà khiến họ nhớ nhung đến thế, trong lòng nảy sinh chút nghi ngờ.
“Cho thêm thứ gì cơ?”
Chàng trai sơ mi trắng: “Thì là thứ gây nghiện .”
“Làm thể, ông chủ loại đó.”
Chàng trai sơ mi trắng: “ dạo gần đây các ông ăn đồ nướng nhà liên tục hơn một tuần , thấy ngấy đành, chỉ một ngày ăn là bồn chồn nhớ nhung, trông thực sự giống nghiện đấy.”
Người vô tình, hữu ý. Câu vu vơ của , mấy trong phòng để tâm, nhưng khi truyền ngoài, khiến một vài sinh viên ngày nào cũng chạy quầy đồ nướng bắt đầu nảy sinh nghi hoặc trong lòng.
Họ tin tưởng nhân phẩm của ông chủ, nhưng nghĩ từ khi quầy đồ nướng mở ở cổng trường, chỉ cần trong túi chút tiền là kìm lòng mà chạy mua, thậm chí hận thể ngày nào cũng ăn. Nếu nghĩ theo hướng gây nghiện thì thấy gì, hễ nghĩ đến là nhịn mà sinh chút hoài nghi.
“Nói mới nhớ, đồ nướng nhà ông chủ đúng là ngon hơn hẳn nhà khác, ăn cực kỳ gây nghiện, lẽ thật sự cho thêm thứ gì đó chứ?”
“Ông chủ khá , chắc sẽ chuyện thất đức đó …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ban-do-nuong-truoc-cong-truong-dai-hoc/chuong-110.html.]
“Hay là chúng hỏi trực tiếp ông chủ luôn?”
“Người ngốc , ông hỏi thì sẽ cho chắc.”
“ vẫn thấy ông chủ vẻ hạng như .”
Mộc Thiêm vẫn , chỉ vì nghỉ một ngày mà giữa và đám sinh viên trường Đại học Q nảy sinh một cuộc khủng hoảng niềm tin.
Truyện của Gió lười~
Ngày hôm , - vẫn chuyện gì - lái xe đưa Khang Khang đến bày hàng như thường lệ. Khi phát hiện một vài khách hàng cứ ngập ngừng thôi, chút thắc mắc: “Sao thế? Trên mặt dính gì ?”
“Không gì, đồ nướng của em cho thêm nhiều cay nhé.” Những sinh viên vốn định hỏi xem đồ nướng nhà bỏ thứ nên bỏ , khi đối diện với gương mặt ôn hòa của , cảm thấy đồ ăn ngon là , thể tùy tiện suy đoán như .
“Được.”
Mộc Thiêm đáp lời lật đồ nướng thêm cay, một mùi hương cay nồng đậm đà nhanh ch.óng lan tỏa, hòa quyện với mùi thơm của thịt, ngửi thôi thấy thèm ăn.
Dù ngày hôm qua trong trường tin đồn nghi ngờ, nhưng hôm nay lượng sinh viên Đại học Q đến xếp hàng quầy đồ nướng vẫn hề giảm, từ đó thể thấy, đa sinh viên vẫn lựa chọn tin tưởng .
Những xiên thịt cừu nướng mỡ màng xèo xèo xoay đều bếp, bên cạnh là những dẻ sườn nướng bên ngoài cháy cạnh, cùng với món cá nướng đang tỏa mùi thơm tươi ngon thanh tao...
Theo thời gian trôi qua, khu vực quanh quầy đồ nướng tràn ngập thở phong trần của nhân gian ngày càng trở nên náo nhiệt, dòng xếp hàng càng lúc càng đông.
Khi Mộc Thiêm một nữa đóng gói xong đồ nướng và đưa cho khách, ngẩng đầu lên, bỗng phát hiện trong đám đông đang xếp hàng vài gương mặt quen thuộc.
Mấy gương mặt đó ai khác, chính là nhóm sinh viên Đại học H gặp ở công viên hôm nọ. Họ rõ ràng là hôm nay thời gian rảnh nên đặc biệt chạy đến đây để mua đồ nướng.
Vài bắt gặp ánh mắt của qua, đều vô thức nở nụ , còn vẫy tay chào .
“Bên cạnh ghế, các bạn thể đợi.” Mộc Thiêm mở lời với bạn nữ tóc dài đang đeo chân giả.
Người đeo chân giả quả thực cần tránh quá lâu. Bạn nữ tóc dài vốn vượt qua giai đoạn nhạy cảm từ lâu, chỉ cần gặp loại nhân viên kỳ quặc như ở công viên , cô sẽ mấy để tâm đến chiếc chân giả của .
“Cảm ơn ông chủ.” So với thì chắc chắn đợi sẽ thoải mái hơn, cô khách sáo với Mộc Thiêm, lời cảm ơn xong liền đến bên cạnh xe xuống chờ các bạn của xếp hàng lên phía .
Mấy sinh viên Đại học Q vẫn đang xếp hàng thấy ông chủ dù bận rộn nướng thịt vẫn chú ý đến những vị khách đặc biệt trong đám đông, càng cảm thấy với nhân phẩm của , chắc chắn sẽ chuyện bỏ những loại gia vị gây nghiện đồ nướng.