vẫn im lặng.
Có lẽ Hứa Châu cho rằng ngầm đồng ý, dậy chuẩn khỏi phòng.
Khoảnh khắc cửa mở , bỗng lên tiếng.
“Tối qua, là ở tăng ca với Phương Viên ?”
Anh sững .
Nhíu mày : “Em lén xem điện thoại ?”
“Anh với cô gì cả, em đừng đoán lung tung.”
Cuối câu một tiếng “chậc” nhỏ, , đó là sự mất kiên nhẫn theo phản xạ của .
“Giang Niệm, em cứ suy nghĩ lung tung như , thật sự sẽ mệt.”
Nói xong, Hứa Châu đóng cửa rời .
Giọng bình thản, nhưng sự thất vọng và chán nản trong mắt , hề che giấu.
Khoảnh khắc đó, chỉ cảm thấy thật xa lạ.
5
Cách âm phòng lắm, lờ mờ thấy tiếng chuông điện thoại của Hứa Châu vang lên ngoài cửa.
Chỉ đổ chuông một tiếng, nhanh ch.óng bắt máy.
chỉ một tiếng “Alo”, đó rời xa phòng, cố ý hạ thấp giọng chuyện.
Không vì , cứ cảm giác gọi điện nhất định là Phương Viên.
Vén chăn, chậm rãi khỏi phòng, mang tâm trạng gì, ngoài bếp Hứa Châu gọi điện.
Phương Viên gì với .
Chỉ Hứa Châu một tiếng, giọng trầm thấp : “Màu đen đúng là trông chững chạc hơn, nhưng em tặng quà cảm ơn còn để tự chọn màu, kỳ ?”
Nghe câu , lập tức cứng đờ cả , như dội một xô nước đá từ đầu xuống.
Hứa Châu ghét màu đen.
Chính xác mà , Hứa Châu ghét bóng tối, nên kéo theo đó, cũng thích màu đen.
Hồi nhỏ bố Hứa Châu bận, đều ăn buôn bán, thường xuyên chạy ngược chạy xuôi, để ở nhà một .
Có bố , hệ thống điện trong nhà gặp sự cố, suốt nửa tháng nhà điện, ban đêm chỉ thể trong bóng tối.
Khi đó và Hứa Châu học cùng lớp, bố quen với bố , nên bố thường bảo đến nhà chơi.
Rất muộn , Hứa Châu vẫn về nhà, bố giữ , từ chối chạy khỏi nhà .
Có tiễn Hứa Châu , mới im lặng với .
“Giang Niệm, nhà em ánh sáng. , đó là nhà .”
Hứa Châu lúc câu đó, cố tỏ , nhưng sự cô đơn trong mắt bán .
Khoảnh khắc , bỗng thấy buồn.
Hứa Châu ngưỡng mộ .
rằng, cũng luôn ngưỡng mộ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ban-trai-lua-doi-toi-de-o-ben-canh-dong-nghiep-bach-lien-hoa-tra-xanh/2.html.]
Dù bố thường ở nhà, nhưng mỗi họ về, đều cùng đón tan học, họ ôm lấy , cả gia đình quây quần bước cùng .
Còn thì… bố ly hôn khi còn nhớ gì.
Bình thường bố đối xử với lạnh nhạt, bao giờ cho phép nhắc đến .
Một khi hỏi ở , ông sẽ dùng ánh mắt căm ghét .
ngưỡng mộ Hứa Châu, một gia đình hòa thuận.
Dù niềm vui nỗi buồn của con giống , nhưng lẽ vì trong lòng đều một vết thương, nên suốt một quãng thời gian dài, và Hứa Châu nương tựa .
Mãi đến khi chúng nghiệp cấp ba.
Anh thi đại học một thành phố phía nam, thi một thành phố phía bắc.
Tròn bốn năm, gặp , chúng cũng liên lạc, cho đến khi nghiệp về quê việc, chúng mới gặp .
Sau khi ở bên , phát hiện Hứa Châu bao giờ chọn đồ màu đen.
Quần áo tránh màu đen, giày dép tất tránh màu đen, ngay cả mực chữ, cũng chọn màu đen.
Ngoài tóc và đồng t.ử, từng thấy Hứa Châu thứ gì khác là màu đen.
nguyên nhân, vì Hứa Châu thích ánh sáng, sợ bóng tối.
hiểu , nên quan tâm , cũng cố ý tránh màu đen.
Mà bây giờ, Hứa Châu hề để ý khi chấp nhận màu sắc đó, thậm chí còn thể đùa với khác.
Hóa ánh sáng của Hứa Châu, là .
6
Khi Hứa Châu gọi điện xong bước khỏi bếp, thấy , vẫn theo phản xạ nhíu mày.
đoán sẽ hỏi vì lén chuyện điện thoại.
Vì thế khi mở miệng, .
“Hứa Châu, chúng chia tay .”
“Em cái gì?”
Lông mày Hứa Châu vẫn nhíu , vẻ mặt trông chút tức giận.
“Giang Niệm, em giận dỗi vô cớ ? Có thể đừng ầm lên nữa ?”
Câu của gõ thẳng tim , khiến nỗi uất ức lập tức kìm nữa.
Hứa Châu từng với câu “ thể đừng ầm lên nữa ”, nhớ rõ.
Năm đó nghiệp đại học trở về quê, Tết Nguyên Đán, đêm giao thừa bố dẫn sang nhà Hứa Châu ăn Tết cùng.
Ăn xong và Hứa Châu xuống đốt pháo hoa, cẩn thận giúp châm que pháo tiên nữ mới đưa tay .
Những loại pháo mạnh hơn một chút, đều cho chơi.
Khi đó thấy chán, cứ giành pháo với Hứa Châu.
Kéo cổ tay , túm áo giật thứ trong tay .
Sau đó gấp quá, suýt nữa thì kéo tuột áo khoác của , cả gần như treo lên .
Lúc đó hoảng hốt tránh , dám dùng sức đẩy , tai đỏ bừng, giọng bất lực nhưng đầy chiều chuộng.
“Giang Niệm, thể đừng ầm lên nữa .”