nhận tư thế của hai lúc đó chút mập mờ, vội vàng tránh xa .
Vốn cảm thấy ngượng, nhưng Hứa Châu tự nhiên tiến gần , đưa hết pháo hoa pháo nổ trong tay cho xem.
Giọng dịu dàng: “Em thích cái nào, đốt cho em xem, ?”
Khi ngẩng đầu lên, ánh mắt hai chạm .
Pháo hoa nổ tung ở phía xa, những đốm sáng lấp lánh chiếu mắt Hứa Châu.
Trong mắt , là .
Sau đêm đó, mối quan hệ giữa và Hứa Châu trở nên vi diệu, lâu , tỏ tình với , chúng ở bên .
bây giờ thứ đều đổi.
Rõ ràng vẫn là cùng một câu , từ cùng một thốt .
Vì cảm giác rơi lòng , khác đến .
từng chút từng chút cúi đầu, khóe môi cong lên một nụ chua chát.
“Em ầm lên.”
lùi nửa bước.
“Hứa Châu, em nghiêm túc.”
“Chúng chia tay , ban ngày em sẽ thu dọn xong đồ rời , .”
Đợi tan về, sẽ còn thấy em nữa.
giấu nửa câu , xoay trở về phòng.
7
Dùng cả buổi sáng mới đóng gói xong bộ hành lý của .
Nói thật, ít hơn tưởng tượng.
Vốn định rời luôn, nhưng còn gọi xe, nhận một cuộc gọi lạ.
Là Phương Viên.
Cô hẹn gặp một .
Mười hai giờ rưỡi trưa, đến điểm hẹn của Phương Viên.
Bước nhà hàng, thấy cô ngay lập tức.
Tối qua khi xem lịch sử trò chuyện của họ trong điện thoại Hứa Châu, lướt qua vòng bạn bè của Phương Viên.
từng thấy ảnh selfie cô đăng.
Trong ảnh cô trong văn phòng, với ống kính rạng rỡ như tranh vẽ, đôi mắt cong cong như trăng lưỡi liềm, khóe miệng hai lúm đồng tiền ngọt ngào.
Mà ở góc bức ảnh đó, một bóng mờ đang cúi đầu việc.
Bài đăng vòng bạn bè của Phương Viên : “Có giúp em việc , em lười một chút nhé~ (ps: che sếp~)”
Bên còn bình luận của Hứa Châu: “Không tăng lương nữa ?”
Phương Viên trả lời bằng một biểu cảm tủi : “Anh nỡ để em đủ tiền ăn cơm ?”
Dòng suy nghĩ dần lệch , vội vàng kéo .
Nhìn về phía Phương Viên đang bàn, cô nghiêng đầu ngoài cửa sổ, khóe môi mang nụ nhàn nhạt, vẻ tâm trạng tệ.
Cô xinh , lúc tràn đầy sức sống, đáng yêu.
nghĩ, nếu là , lẽ cũng sẽ mềm lòng biểu cảm tủi của cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ban-trai-lua-doi-toi-de-o-ben-canh-dong-nghiep-bach-lien-hoa-tra-xanh/3.html.]
Thảo nào, Hứa Châu để cô trở thành ngoại lệ.
đến bàn xuống.
Phương Viên , đầu tiên là sững , nở nụ ngọt ngào.
“Chị là bạn gái của Châu , chị Niệm Niệm? Chào chị, em là Phương Viên, chị thể gọi em là Viên Viên.”
Thoải mái, cởi mở, hề rụt rè.
Sự thẳng thắn của Phương Viên mắt khiến chút lúng túng.
chậm rãi hạ mắt, giọng mang cảm xúc hỏi:
“Cô tìm việc gì?”
“Là thế chị Niệm Niệm,” Phương Viên cũng vòng vo, thẳng chủ đề.
“Sáng nay em thấy Châu tâm trạng lắm, hỏi thì hai sắp chia tay… em vì sáng nay em gọi điện cho .”
“Em chỉ tìm chị để một tiếng thôi, em gọi điện cho Châu lý do gì khác cả. Vì luôn chăm sóc em, em chỉ tặng một món quà thôi…”
“Hy vọng chị đừng hiểu lầm.”
Lời của Phương Viên vốn là những câu chữ bình thường.
rơi tai như kim châm, đau đến nhói lòng.
Hứa Châu mà nhanh như thế, thẳng thắn như thế, đem chuyện chúng chia tay cho một đồng nghiệp .
Khi với cô , như thế nào?
Có sẽ nhắc với Phương Viên rằng cũng hiểu đang loạn cái gì ?
nhớ giọng điệu Hứa Châu với hai ngày nay, dường như thể tưởng tượng sự bực bội và mệt mỏi trong giọng .
Dường như cũng thể nghĩ vẻ mặt mất kiên nhẫn của khi nhắc đến .
Anh còn buông thả để đồng nghiệp tìm đến tận mặt , khuyên đừng hiểu lầm.
Chuyện giống như một cái tát tiếng động giáng thẳng lên mặt .
Khiến biến thành một phụ nữ hiểu chuyện, nhỏ nhen, ầm ĩ.
há miệng, trong chốc lát nên gì.
Nói thật, bất kể tình cảm giữa và Hứa Châu , sẽ đến , thật sự cũng cần thiết với một phụ nữ đầu gặp mặt lấy một chữ.
Và đúng lúc đó, nghiêng đầu ngoài cửa sổ, thấy một đang nhà hàng.
Anh bước nhanh, giấu nổi vẻ sốt ruột trong đó.
Anh thấy và Phương Viên cạnh cửa sổ, ánh mắt đầu tiên rơi Phương Viên, sự lo lắng trong mắt lộ rõ mồn một.
Rồi mới sang .
Lại nhíu mày.
lập tức bật .
thể là ai gặp cũng thích.
đây là đầu phát hiện , hóa ưa đến .
Hứa Châu đến cạnh bàn chúng , còn vững, câu đầu tiên là chất vấn :
“Giang Niệm, rốt cuộc em gì?”
Giọng hung dữ, từ cao xuống: “Em cãi, ầm, chia tay, ở nhà còn đủ ? Em tìm cô gì?”