BẠN TRAI LỪA DỐI TÔI ĐỂ Ở BÊN CẠNH ĐỒNG NGHIỆP BẠCH LIÊN HOA TRÀ XANH - 8

Cập nhật lúc: 2026-02-03 06:50:43
Lượt xem: 148

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ba nhà Hứa Châu, mỗi một vẻ.

 

Không hài lòng với , cầu xin , và chờ trả lời.

 

Đột nhiên, hiểu .

 

cũng là một nhà. Hôm nay họ đến, chính là diễn tập xong vở .

 

Kẻ đ.ấ.m xoa cùng lên, chỉ để tha thứ cho Hứa Châu?

 

Họ đến mức , nên cảm động ?

 

Một nỗi lạnh lẽo vô hạn trào lên trong lòng .

 

bỗng thấp giọng hỏi Hứa Châu: “Hứa Châu, còn yêu em .”

 

Anh sững , trong mắt thoáng hiện một tia hoảng, lập tức biến mất.

 

Sau đó mới trả lời: “Anh yêu em, Giang Niệm.”

 

vẫn bắt .

 

Một tình yêu còn do dự, một tình yêu còn rõ ràng, còn dứt khoát nữa.

 

Còn cần thiết để tiếp tục ?

 

Trên mạng một câu phổ biến, giải thích quá rõ .

 

“Vì từng thấy dáng vẻ yêu em, nên khi còn yêu nhiều như thế nữa, em một cái là .”

 

Vậy nên khi tình yêu của đối với em biến mất sạch sẽ, em rút lui , mới là lựa chọn nhất.

 

mỉm nhạt Hứa Châu, trong giọng gần như mang theo van nài.

 

“Hứa Châu, đừng tự lừa nữa.”

 

“Không như , Niệm Niệm…”

 

Hứa Châu hoảng loạn thôi.

 

Còn bố thì bùng nổ: “Đủ , Hứa Châu!”

 

“Người gì cũng chịu , con gái kiểu quá như chia là đúng, chia thì chia!”

 

“Giang Niệm, cái tính khí và đức hạnh của cô, thằng đàn ông nào chịu nổi? Cô cứ tự tự chịu !”

 

Bố Hứa Châu đúng kiểu c.h.ử.i trời c.h.ử.i đất.

 

Ông bật dậy, bắt đầu chỉ thẳng mũi mắng, nhưng một tiếng ném bát vỡ từ hướng bếp cắt ngang.

 

Là bố .

 

Ông mặt đen sì bước khỏi bếp, sải bước đến cửa, kéo toang , chỉ ngoài.

 

“Cút! Hứa Phàm Đức, dẫn theo thằng con rác rưởi của ông, cút khỏi nhà !”

 

“Lão Giang…”

 

Bố Hứa Châu nhíu mày vẫn nhúc nhích, chắc hiểu ý đồ của bố .

 

Thật cũng hiểu.

 

Ngay đó, bố hung hăng nhổ phắt một tiếng về phía ông , từng chữ từng câu: “Ông là cái thá gì mà dạy dỗ con gái trong nhà ?”

 

“Chuyện lằng nhằng giữa Hứa Châu với Niệm Niệm hiểu . Hứa Châu giữ , ngoài dây dưa với con gái khác con gái tủi , mà các còn đến đây bắt con gái nuốt cục tức, đúng ?”

 

“Hừ, con gái còn cưới Hứa Châu, nó dám lộng hành như , nếu cưới thì định bắt nạt con gái đến c.h.ế.t ? Các tưởng c.h.ế.t mà dám ức h.i.ế.p con gái như thế?”

 

“Cút! Cút ngay! Lập tức cút khỏi nhà ! Sau đừng xuất hiện nữa!”

 

Một cảnh tượng vượt ngoài dự liệu của xảy .

 

rời mắt bố .

 

từng nghĩ bố sẽ bảo vệ như … thậm chí còn tưởng ông gọi về để đối mặt với tất cả, là cùng phe với nhà Hứa Châu…

 

Sắc mặt bố Hứa Châu vô cùng khó coi, bố mắng đến mức còn mặt mũi ở .

 

Ông kéo Hứa Châu và Hứa Châu rời .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ban-trai-lua-doi-toi-de-o-ben-canh-dong-nghiep-bach-lien-hoa-tra-xanh/8.html.]

Trước khi còn để một câu: “Vậy thì cứ để Giang Niệm cả đời bà cô !”

 

“Con gái , nuôi. Ông lo quản thằng con ông .” Bố trừng bố Hứa Châu một cái.

 

Hứa Châu còn gọi .

 

“Niệm Niệm.”

 

chẳng hề d.a.o động.

 

Cuối cùng thất thần rời .

 

Trong nhà chỉ còn và bố .

 

Không khí chút ngượng.

 

bố , thấy khí thế bá đạo ông dần dần tan , đó là lúng túng.

 

Ông đưa tay vỗ nhẹ lên vai , định chui bếp.

 

“Sắp ăn cơm .”

 

12

 

Rời khỏi nhà bố , nhẹ lòng hơn nhiều.

 

Bất kể là với Hứa Châu, với bố .

 

Giống như bố Hứa Châu, dù họ thế nào, cuối cùng họ vẫn sẽ bảo vệ Hứa Châu.

 

Bố cũng .

 

ông , ông vẫn luôn để ý đến .

 

Hôm nay mắng, nhưng tâm trạng thật sự lên ít.

 

lảo đảo về nhà, bất ngờ, nhận cuộc gọi của một khác.

 

Phương Viên.

 

gặp một .

 

Do dự một chút, cuối cùng đồng ý.

 

Cũng cần rắc rối, hẹn cô gặp ngay ở công viên nhỏ nhà .

 

Đêm tối đen, đèn đường ánh sáng lờ mờ chớp tắt, cả công viên một bóng , yên tĩnh.

 

đến nơi, Phương Viên đang một chiếc xích đu, đung đưa đều đều.

 

Chiếc xích đu cũ phát tiếng “két két” dài mảnh.

 

Khiến cô trông cô độc lạ thường.

 

tới, lên chiếc xích đu bên cạnh cô .

 

Thấy đến, cô vẫn như thường lệ nở nụ , chỉ là thêm chút gò bó.

 

“Chị Niệm Niệm.”

 

Không hiểu , thấy nên đồng ý gặp cô , vì dường như đoán gì.

 

“Chị Niệm Niệm, chị đừng chia tay Châu. Em với thật sự chỉ là đồng nghiệp, gì cả.”

 

Quả nhiên.

 

.

 

nghiêng đầu Phương Viên, thấy cô nghiêm túc, cố gắng khiến tin.

 

Dáng vẻ thẳng thắn đó, giống hệt một cô gái lương thiện.

 

hỏi Phương Viên: “Chơi vui lắm nhỉ?”

 

câu hỏi của khựng , ngơ ngác .

 

“Hả?”

 

“Vui lắm đúng , Phương Viên. Tùy ý nắm đàn ông trong tay, tùy ý chen tình cảm của khác, chuyện quá vượt giới hạn, chỉ lượn lờ ranh giới đạo đức, chơi đùa khác, trêu ngươi khác, phá hoại khác, đóng vai thánh mẫu, ‘se duyên’ cho …”

 

“Cô thao túng đời sống tình cảm của khác như , dựng cho hình tượng hiền lành vô hại, vui ?”

Loading...