Cho đến đêm tuyết rơi ba năm .
Anh và Lương Phi chia tay, uống say khướt.
đến quán bar đón , ôm chịu buông, lặp lặp :
“Tại cô rời bỏ ? Mạn Mạn, may mà em vẫn còn ở đây.”
Sau đó ở căn hộ của , hôn .
Mùi rượu lẫn nước mắt, :
“Mạn Mạn, chúng ở bên .”
gật đầu, tim đập như trống.
Tưởng rằng mối thầm yêu dài đằng đẵng , cuối cùng cũng hồi đáp.
5
Chúng yêu trong bóng tối suốt hai năm.
Thẩm Hách chia tay mà công khai, cho Lương Phi.
.
Anh dạo nhà nhiều việc, gặp nên kín đáo.
.
Anh Mạn Mạn, em đừng nhắn tin cho , áp lực.
.
Hai năm yêu , sống như một cái bóng.
Khi cần thì xuất hiện, cần thì biến mất.
Cho đến một , chúng lén xem phim.
Tan rạp thì gặp bạn , theo phản xạ buông tay .
Tối hôm đó :
“Thẩm Hách, em công khai.”
Anh cau mày:
“Sao nhất định công khai? Bây giờ chúng như ?”
“Không .”
Lần đầu tiên phản bác .
“Em đường đường chính chính ở bên .”
Anh im lặng lâu.
Sau đó :
“Mạn Mạn, em yêu quá nhiều, thở nổi.”
“Chúng chia tay .”
Đêm đó cũng tuyết rơi.
trong tuyết, đầu rời .
6
Có lẽ yêu thật sự thể gì thì .
Nhớ Valentine đầu tiên khi chúng yêu , đặt nhà hàng cả tháng, chuẩn quà.
Chiều hôm đó, nhắn tin:
“Hôm nay Lương Phi trẹo chân, cùng cô đến bệnh viện. Tối nay thể kịp về.”
chằm chằm màn hình, đầu ngón tay lạnh ngắt.
“Hôm nay là Valentine.”
“Em mới là bạn gái của , còn cô chỉ là yêu cũ.”
“Anh , xin Mạn Mạn, nhưng bây giờ cô thật sự cần .”
Cuối cùng một trong nhà hàng Pháp đó.
Ăn hết suất đôi tình nhân.
Nhân viên phục vụ đầy thương cảm, lúc tính tiền còn tặng một bông hồng.
Trên đường về, thấy đăng vòng bạn bè.
Một bàn chân trắng nõn, thon thả.
Chú thích:
“Mau khỏe .”
Bạn bè chung của chúng bình luận bên :
“Phi tỷ ?”
“Chăm sóc cho yêu cũ, Hách ca đào hoa mà là kẻ si tình?”
“Chậc chậc, nhân cơ hội chăm bệnh lén nối đấy chứ?”
Anh trả lời, cũng giải thích.
bấm thích, hủy.
Sau đó hết đến khác dây dưa dứt với Lương Phi.
Cho dù Lương Phi chớp nhoáng kết hôn, nước ngoài lấy chồng.
Chỉ cần một cuộc điện thoại của cô , cũng đủ khiến mất kiểm soát.
Những vết thương nhỏ vụn.
Như hạt cát tích tụ trong tim.
Mỗi chọn Lương Phi, là phủ thêm một lớp lên đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ban-trai-o-ben-nguoi-yeu-cu-toi-lien-ket-hon-voi-nguoi-khac/2.html.]
Cho đến khi trái tim mài đến mức m.á.u thịt mơ hồ.
tự khuyên đừng hèn hạ.
Cũng từng nghĩ đến việc chia tay.
Thẩm Hách là chỗ dựa tinh thần duy nhất của suốt bao nhiêu năm.
tự với .
Thôi .
Đợi đến khi tim tê liệt , còn đau nữa, thì chia tay.
điều ngờ tới là.
còn kịp , Thẩm Hách .
Thật cam lòng.
Thật sự cam lòng.
7
Sau khi chia tay ba tháng, đến tìm .
Dưới lầu công ty , trong tuyết, vai phủ đầy trắng xóa.
Anh :
“Mạn Mạn, sai .”
Anh :
“Không em, sống nổi.”
Anh :
“Chúng , nhất định sẽ đổi.”
gương mặt lạnh đỏ lên.
Đột nhiên nhớ đến năm mười sáu tuổi.
Thành phố A trận tuyết lớn trăm năm hiếm gặp.
Ba sắp xếp quản gia đón chị và em trai.
Còn thì quên ở trường.
Là Thẩm Hách cầm ô, trong tuyết chờ .
nhớ lúc đó mắt đỏ hoe.
Trong lòng ướt át hỗn loạn.
“Được.” .
Anh mừng như điên, ôm xoay vòng.
Bông tuyết bay mắt , lạnh lẽo.
8
Ngày thứ một trăm khi , Lương Phi về nước.
Và bây giờ, lúc ba giờ sáng, Thẩm Hách ở bên bạch nguyệt quang của .
dậy, đến bên cửa sổ.
Tuyết ngừng rơi.
Mặt đất phủ một lớp trắng mỏng.
Vết bánh xe của Thẩm Hách hiện rõ, kéo dài sâu trong màn đêm.
Điện thoại rung lên một cái.
Là WeChat của Thẩm Hách.
“Phi Phi hơn , ở bên cô uống một ly sữa nóng sẽ . Em ngủ , đừng đợi .”
chằm chằm màn hình.
Nhớ đến ngày , ôm c.h.ặ.t :
“Mạn Mạn, sẽ hết với em, sẽ để em đoán nữa.”
trả lời một chữ “Ừ”.
Sau đó bấm ảnh đại diện của , đặt thành phiền.
9
Sáng hôm bảy giờ, Thẩm Hách mới về.
Anh nhẹ tay nhẹ chân nhà, thấy ở bàn ăn sáng, thì sững .
“Em dậy sớm thế?”
“Ừ.” uống một ngụm cà phê.
“Hôm nay họp.”
Anh tới, mang theo lạnh bên ngoài.
Còn một mùi nước hoa nhàn nhạt.
Anh cúi xuống hôn , nghiêng đầu tránh .
“Không ngủ ngon ?” Anh hỏi, giọng cẩn thận.
“Cũng .” đặt cốc xuống.
“Lương Phi thế nào ?”
“Đỡ hơn nhiều .”
Anh xuống đối diện , xoa xoa giữa mày.
“Ly hôn đả kích cô quá lớn, mà cô ở trong nước một cũng chẳng họ hàng.”