Bão Tuyết Mạt Thế: Mẹ Bầu Có Không Gian vật tư nuôi con - Chương 7: Thứ đó là cái gì
Cập nhật lúc: 2026-04-07 21:05:34
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
A Kiều coi tiệm sách thỉnh thoảng lơ đễnh, quên quên nọ, nên Tô Tiểu Mẫn để một bộ chìa khóa ở chỗ Cố Vũ Vi, ngờ lúc tự dùng đến.
Trong hiệu sách nhà vệ sinh, chỉ cần đóng c.h.ặ.t hai lớp cửa, tạm thời ở bên trong, đợi cứu trợ đến là thể ngoài ngay.
Mọi thấy bên ngoài cửa tiệm trang trí chữ "Hiệu sách", cửa hàng đồ ăn thức uống gì nên đều bỏ qua, nỡ tốn sức phá cửa.
A Kiều khi ngày hôm qua dọn dẹp vệ sinh, hiệu sách ngăn nắp sạch sẽ. Cố Vũ Vi khóa c.h.ặ.t cửa, lấy từ gian bộ sofa và gối lớn của nhà , lấy ấm đun nước cắm điện. Trong lúc chờ nước sôi, cô xuống nghỉ ngơi lấy sức.
Đợi nước sôi, cô từ từ dậy rót nước uống, lấy một miếng bánh ngọt ăn xong, thử gọi "Tiểu Hổ Bảo" hai tiếng nhưng thấy phản hồi. Cô đoán chắc nhóc con chạy về ngôi nhà gỗ "biệt thự" núi nên thấy.
Ý của Tiểu Hổ Bảo là tòa "biệt thự" đó chỉ thuộc về tiểu chủ nhân của nó, bà già như cô thể "tùy tiện chủ", cho nên tin nhắn cô gửi tới ngôi nhà gỗ.
Cố Vũ Vi nhớ đến vẻ mặt non choẹt nghiêm túc của Tiểu Hổ Bảo khi gọi là "bà già", nhịn buồn bực. Nhóc con chắc chắn là cố ý, cô mới hai mươi mốt tuổi, tuy m.a.n.g t.h.a.i phát tướng khiến vóc dáng sồ sề chút , nhưng làn da vẫn căng mịn một nếp nhăn, mái tóc đen dày bóng mượt, thế nào cũng thể là bà già chứ?
Cô nhà vệ sinh tắm rửa. Hôm nay mải mê thu thập vật tư nên đầy mồ hôi. Cô một bộ quần áo sạch sẽ, vuốt ve bụng t.h.a.i giáo, trò chuyện với bé con một lúc, lấy chăn bông xuống sofa. Vừa nhắm mắt , cô liền chìm sâu giấc ngủ.
Cố Vũ Vi đành dùng nước tinh khiết đóng bình để vệ sinh cá nhân.
Con sông trong gian hội tụ từ suối núi, nước xanh mát và trong vắt. Tiểu Hổ Bảo nước lợi cho cơ thể phàm nhân, cô thể dùng , thế là cô múc một ít để nấu bữa sáng.
Nấu một bát cháo kê, hai quả trứng ốp la, tám cái sủi cảo tôm hấp, đó hâm nóng một ly sữa. Ăn no cả hai con đều cảm thấy vững tâm hơn.
Em bé yên lặng, dường như thế giới bên ngoài đổi và còn an nữa. Bé ngoan ngoãn, còn quấy đòi dạo bộ như khi.
Cố Vũ Vi thể cứ ở lì một chỗ. Cô nghỉ ngơi đủ , nghĩ đến việc bên ngoài loạn lạc, đang điên cuồng vơ vét vật tư, bản cũng nên ngoài xem . Thu thập bao nhiêu bấy nhiêu, thuận tiện ngóng tin tức. Nếu gặp quen xe còn chỗ thì thể quá giang rời , vận may còn nhặt chiếc xe nào đó bỏ .
Bác và chú của Tô Tiểu Mẫn việc trong cơ quan chính phủ, thành phố an họ là hiểu rõ nhất. Nhà họ Tô là bản địa, nhà cửa, cửa hàng và nhiều sản nghiệp ở đây mà họ còn thể dứt khoát di tản cả gia tộc , điều đó lên điều gì? Chắc chắn vấn đề vô cùng nghiêm trọng.
Vì , nếu trong vòng ba ngày cứu trợ, Cố Vũ Vi nhanh ch.óng rời khỏi thành phố .
Cố Vũ Vi quần áo xong chuẩn cửa, bên tai bỗng vang lên giọng non nớt đáng yêu: "Mẹ Vi Vi."
Là Tiểu Hổ Bảo!
Cố Vũ Vi vội nhắm mắt tập trung tinh thần để tiến gian.
Tiểu Hổ Bảo đang lộn nhào bãi cỏ, lúc chạy vồ bướm, chơi đùa đến là vui vẻ. Thấy Cố Vũ Vi xuất hiện, nó lập tức chạy tới vây quanh cô, ngẩng cái đầu nhỏ chằm chằm bụng cô hỏi: "Mẹ Vi Vi, tiểu chủ nhân hôm nay hình như vui ạ?"
Cố Vũ Vi định trả lời thì trong bụng bỗng nhiên máy động liên hồi, giống như em bé đang múa tay múa chân. Cô còn kịp gì thì Tiểu Hổ Bảo như cảm nhận tâm trạng của tiểu chủ nhân, nó liền nhảy nhót vui sướng, thỉnh thoảng phát tiếng hổ gầm non nớt. Bé cưng trong bụng cũng đạp mạnh hơn, là cảm giác vui mừng đến mất kiểm soát.
Cố Vũ Vi: "..."
Được , cô chỉ là một bình thường, thể hiểu nổi tình bạn giữa hai đứa nhỏ , dù gặp mặt cũng thể giao tiếp ăn ý như .
Nâng bụng bầu, vất vả lắm mới đợi hai nhóc tì bình tĩnh , Cố Vũ Vi xuống t.h.ả.m cỏ nghỉ ngơi. Tiểu Hổ Bảo ngoan ngoãn tựa sát cô, cái đầu nhỏ khẽ chạm bụng cô như đang dỗ em bé bên trong ngủ. Cố Vũ Vi vuốt ve lớp lông mềm mại mượt mà của Tiểu Hổ Bảo, trò chuyện với nó, vô tình nỗi lo lắng trong lòng.
Cô ngoài thu thập vật tư, nhưng lo gặp nguy hiểm, sợ mưa tuyết bên ngoài. Trận mưa tuyết là khởi đầu của mạt thế, vô cùng bất thường, cô sợ đống tuyết đang tan mặt đất virus gây nhiễm bệnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bao-tuyet-mat-the-me-bau-co-khong-gian-vat-tu-nuoi-con/chuong-7-thu-do-la-cai-gi.html.]
Tiểu Hổ Bảo với Cố Vũ Vi: "Chút virus bên ngoài đó gì tiểu chủ nhân , Vi Vi cũng đừng sợ, nước sông gian thể tiêu trừ độc tố bên ngoài, kể núi của chúng còn linh tuyền và linh d.ư.ợ.c."
Cố Vũ Vi mừng rỡ: "Thật ? Vậy thể ngoài thu thập thêm vật tư, tìm một chiếc xe, như sẽ thuận tiện cho chúng đường."
Tiểu Hổ Bảo nghiêng đầu suy nghĩ một chút gật đầu: "Hiện tại trong gian quả thực gì ăn , Vi Vi uống nước để trừ bữa, nên chỉ thể thu thập thêm lương thực vật tư thôi. Mẹ cũng ngự phong mà , đương nhiên tìm một chiếc xe để bộ. Nếu ngoài thì bảo con một tiếng, con sẽ tập trung chú ý môi trường xung quanh , trong vòng hai mươi bước nguy hiểm con sẽ cảm nhận để nhắc tránh ."
"Được , thì vất vả cho Tiểu Hổ Bảo . Mẹ sẽ ở bên ngoài quá lâu, tối đa nửa ngày là cần nghỉ ngơi, lúc đó con thể tự do chơi đùa."
Cố Vũ Vi giơ tay b.úng nhẹ lên trán Tiểu Hổ Bảo: "Bảo uống nước trừ bữa? Con cũng nghĩ đấy, con thể chỉ uống nước mà ăn gì khác ?"
Tiểu Hổ Bảo lắc đầu: "Có thể, con chỉ uống linh tuyền thôi."
"Linh tuyền cao cấp như thế, đương nhiên là no , nhưng uống nước linh tuyền."
"Mẹ uống nước sông cũng no mà."
"Không , nước sông mà no ? Mà khi nào mới uống linh tuyền?"
"Phải đợi khi luyện thể, thể chất của đại khái một năm nữa mới thể uống một chén nhỏ linh tuyền."
"Lâu thế cơ ? , Tiểu Hổ Bảo chẳng thể trồng trọt ở đây ? Vậy sẽ trồng thật đấy nhé. Trong mạt thế thức ăn khan hiếm, mưa tuyết thể biến con thành tang thi, cũng thể gây ô nhiễm đất đai, thực vật và động vật đều sẽ biến dị. ăn dưa chuột tươi, cà chua, đậu cô ve non, xà lách, khoai tây bột, ngó sen, bắp cải lòng vàng ngọt lịm... Ái chà, nước miếng sắp chảy đây!"
Tiểu Hổ Bảo tròn mắt, vẻ mặt ngây ngô: "Cà chua, đậu cô ve, khoai tây? Đó là những thứ gì ? Trong nhà gỗ hạt giống linh thực như ."
Cố Vũ Vi bật : "Bên ngoài , sẽ tìm cách lấy một ít về."
"Dạ ."
"Tiểu Hổ Bảo chẳng thể trồng linh thực ?"
"Con xem qua , thể trồng, nhưng linh lực, linh thực trồng xuống sẽ lớn chậm, kiểu chậm mà mấy năm nảy mầm . Hơn nữa quả thực kết sẽ giảm phẩm cấp, lẽ chỉ hơn vật phàm một chút xíu thôi."
Cố Vũ Vi phục: "Linh thực khinh quá nhỉ? Mẹ cứ thích trồng đấy, cứ trồng một luống nhỏ coi như thí nghiệm."
Mèo Dịch Truyện
"Thôi , con sẽ đưa mười hạt giống linh thực để thử xem."
"Đến lúc đó Tiểu Hổ Bảo giúp trồng trọt nhé?"
"Không !"
Tiểu Hổ Bảo dứt khoát từ chối, nó nhảy dựng lên cao, chạy biến xa, miệng ngừng la hét: "Con ruộng! Con ruộng! Không !"
Cố Vũ Vi: "..."
Cái nhóc thật c.h.ế.t mất, là nó lười là kích động gì mà bài xích việc ruộng đến thế.