Nếu một cái miệng thể đồng thời thi triển Phun Lửa và Lốc xoáy lửa, hai cái miệng thì ?
Theo logic , nếu hai con Viêm Linh Khuyển, chẳng thể một con dùng kỹ năng hệ Siêu năng lực, một con dùng kỹ năng hệ Hỏa ?
Kiều Tang tràn đầy mong đợi về phía bản thể Nha Bảo.
Chỉ thấy con Viêm Linh Khuyển bên há miệng, ngọn lửa rực nóng ngưng tụ mặt, ánh lửa đỏ rực trong đêm tối cực kỳ lóa mắt.
Tuy nhiên, giây tiếp theo, đoàn hỏa cầu còn kịp thành hình đột ngột tan biến.
Kiều Tang ngẩn . Thất bại ...
hẳn là thất bại . Ít nhất là trong lúc Phân đang duy trì Niệm lực, ngọn lửa từng xuất hiện.
Vậy vấn đề ở ?
Kiều Tang nhớ lúc Nha Bảo dùng phân phóng kỹ năng. Khi đó tất cả phân đều thể dùng chiêu, nhưng đều là cùng một chiêu.
Suy nghĩ một hồi, cô hiểu .
Phân ý thức độc lập, hành vi đều do bản thể điều khiển.
Nếu chỉ điều khiển một hành động đơn giản thì , nhưng nhiều việc khác cùng lúc thì quá sức.
Bản thể và phân đều năng lượng để phóng chiêu, nên vấn đề ở năng lượng mà là ở tinh thần lực.
Duy trì phân liên tục phóng Niệm lực, đồng thời bản thể thi triển một kỹ năng khác biệt, Nha Bảo thể phân tâm sang hai bên để áp dụng đến mức đó. Nói trắng là... đầu óc đủ dùng.
Kiều Tang Nha Bảo đang ngơ ngác bằng ánh mắt phức tạp.
"Nha?" Nha Bảo kinh ngạc xen lẫn mờ mịt ngọn lửa biến mất.
Nó luyện Hỏa Hoa nhiều nhất, mà thất bại!
Vì quá sốc, Nha Bảo quên luôn việc duy trì Ảnh phân .
Không còn Niệm lực khống chế, viên đá rơi tõm xuống hồ nước, tạo nên những vòng sóng lăn tăn. Cùng lúc đó, nơi đáy nước ai thấy, một đôi mắt u ám chợt mở .
Tiểu Tầm Bảo Quỷ dường như cảm nhận gì đó, tò mò về phía hồ nước. Đôi mắt nước lập tức nhắm .
"Tầm?" Nhóc ma nghiêng đầu chằm chằm mặt hồ ba giây chẳng mấy để tâm mà thu hồi tầm mắt.
"Không , đầu thử nghiệm thế là bình thường. Sắp tới sẽ tăng cường huấn luyện mảng . Giờ muộn , về ngủ thôi." Kiều Tang tiến lên xoa đầu Nha Bảo.
"Nha." Nha Bảo lắc đầu, nó thấy vẫn còn sung sức lắm, tập tiếp !
Kiều Tang đau đầu. Sủng thú nhà nhiệt tình quá đây?
"Thức khuya sẽ đấy." Cô dọa.
Cơ thể Nha Bảo cứng đờ. Nghĩ đến vẻ ngời ngời của mà ? Không !
"Nha! Nha nha!" Nó lập tức xuống hiệu cho chủ nhân leo lên lưng để về ngay.
Thật là dễ lừa quá .
Sau khi Kiều Tang rời , đôi mắt u ám đáy hồ một nữa mở trừng trừng.
Ngày hôm .
Sau khi kết thúc buổi tập, Kiều Tang về phòng thu dọn đồ đạc. Cô khui kiện hàng giao tới, bên trong là bộ dây dắt mới mua cho Nha Bảo.
Kim Phi Phàm tựa cửa với vẻ mặt buồn bã: "Cậu thực sự ngoài ở ?"
"Ừm." Kiều Tang an ủi: " vẫn ở trường suốt mà, tụi vẫn gặp thường xuyên ."
Cô thầm cảm thán, ngờ mới ở chung vài ngày mà bạn cùng phòng luyến tiếc đến thế.
Kim Phi Phàm đầy ngưỡng mộ tiếp: " cũng từng xin trú ngoại, mà nhà trường đồng ý."
Kiều Tang thuận miệng hỏi: "Cậu xin khi nào?"
"Thì lúc dọn và..." Giọng Kim Phi Phàm đột ngột im bặt.
Kiều Tang dừng tay, ngẩng đầu ánh mắt kinh hoảng của cô bạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bat-dau-ngu-thu-tu-so-0/chuong-132-nhoc-choi-voi-nuoc-day-a.html.]
Cậu cho hết câu chứ! Nói dễ hiểu lầm là vì dọn nên mới dọn lắm !
Kim Phi Phàm cuống quýt giải thích: "Không như nghĩ ! Tuy lúc đầu mới tới định đổi chỗ, nhưng đó thì hề ý định đó nữa!"
Kiều Tang: "..." Hóa hiểu lầm .
nghĩ cũng dễ hiểu, lúc mới tới rõ ràng Kim Phi Phàm sợ Nha Bảo và Tiểu Tầm Bảo. Giờ chắc vẫn sợ nên cô mới chỉ dám ngoài cửa bước phòng.
Lúc , Tiểu Cầu Bồ từ lưng Kim Phi Phàm thò đầu . Nó hành lý đang thu xếp, rụt rè về phía Tiểu Tầm Bảo Quỷ, đắn đo một hồi mới lấy hết can đảm .
"Cầu. Cầu cầu."
Cả Kiều Tang, Nha Bảo, Tiểu Tầm Bảo và Kim Phi Phàm đều kinh ngạc nó.
Dưới sự chú ý của , đôi chân ngắn ngủn của Tiểu Cầu Bồ run cầm cập. Nó đỏ mặt, vươn móng vuốt hái bông bồ công đầu xuống, đưa về phía .
"Cầu!"
Kiều Tang sửng sốt: "Cho hả?"
Kim Phi Phàm vội phiên dịch: "Nó cho Tầm Bảo Quỷ đó."
Tiểu Tầm Bảo Quỷ ngơ ngác. Tại cái đứa trốn tặng quà cho nhỉ? Rõ ràng đây đưa sữa nó còn mà.
"Tầm..." Tiểu Tầm Bảo bay tới, chần chừ một chút nhận lấy bông bồ công .
Trong đầu nó thầm nghĩ. Tên chắc đổi sữa của đấy chứ.
Đường Trường Án - Thiên Cảnh Uyển 1705.
Căn nhà hai tầng, Kiều Tang chọn ở tầng một cho tiện.
"Nha! Nha!" Nha Bảo chạy loạn khắp phòng khách.
Gương! Gương của nó !
Kiều Tang động tĩnh ở phòng khách, yên tâm bước thì thấy ba con Viêm Linh Khuyển đang lục lọi lung tung.
"Nhóc gì thế?" Cô hỏi con bản thể đang chúi đầu xuống gầm sofa.
"Nha nha..." Nha Bảo đầu đầy ủy khuất. Gương của nó!
Kiều Tang ho khan một tiếng: "Ta mua gương cỡ đại , nhưng hai ngày nữa mới giao tới. Hay nhóc gương nhà vệ sinh soi tạm ."
Vẻ mặt Nha Bảo trở nên đấu tranh dữ dội. Gương trong đó nhỏ quá, mà mỗi đó là thế nào cũng lôi tắm...
Nó nhớ cảm giác ướt át lông là vội lắc đầu nguầy nguậy. Thôi, hai ngày thì hai ngày, nó đợi !
Kiều Tang bật TV cho nó xem phòng dọn dẹp tiếp. Khi xong xuôi, cô trở phòng khách, thấy Nha Bảo đang chăm chú xem một trận thi đấu đối chiến.
Cô định bụng sofa xem cùng nó cho khuây khỏa. mới hai bước, cô cảm thấy chân gì đó lạ lùng.
Kiều Tang cúi đầu xuống, lập tức c.h.ế.t lặng.
Cô dám tin hỏi: "Nha Bảo, nhóc... nhóc chơi với nước đấy ?"