Bắt Đầu Với Hai Gian Nhà Ngói Nát - Chương 273

Cập nhật lúc: 2026-01-10 04:00:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô bắc nồi lên bếp phi dầu, nhân lúc rảnh rỗi cho bột ớt trộn lên mì, rắc thêm chút hành lá.

Nồi dầu bốc khói trắng, Ôn Nhiễm Nhiễm thấy dầu nóng , bưng nồi dầu nóng chan lên lớp bột ớt đỏ rực.

Một tiếng “xèo” dữ dội vang lên, trong nhà lập tức tràn ngập mùi thơm của dầu ớt, hòa quyện với mùi hành, khiến ứa nước miếng, nhịn mà nuốt nước bọt.

“Ực…”

“Ùng ục…”

Ôn Nhiễm Nhiễm thấy tiếng động , Ôn Vinh nhịn : “Đại ca, …”

Cô đang định thì bỗng thấy gì đó đúng.

Tiếng nuốt nước bọt và tiếng bụng kêu hình như do Ôn Vinh phát .

Ôn Nhiễm Nhiễm Ôn Vinh, thấy mặt trắng bệch, môi run lẩy bẩy.

Cô cúi đầu suy nghĩ một lát, kéo Ôn Vinh ngoài, : “Đại ca, chúng tìm A Hành về ăn cơm.”

Ôn Vinh đang rời , ngờ theo Ôn Nhiễm Nhiễm vài bước ấn bụi cây bên cạnh.

“Tam , trốn ở đây gì?” Ôn Vinh hoảng hốt xung quanh, lông tơ dựng .

“Bắt ma.” Ôn Nhiễm Nhiễm hiệu cho cúi thấp đầu, bỗng cảm thấy đầu tối sầm .

Cô theo bản năng ngẩng đầu, vội kéo A Hành xổm xuống, đưa tay chỉ trong bếp.

Tề Diễn nhíu mày bụi cây , đôi giày dính đầy bùn, chỉ cảm thấy như kiến c.ắ.n, vô cùng khó chịu.

Ôn Nhiễm Nhiễm dẫn hai xổm một lúc, bỗng thấy một đứa trẻ chỉ cao hơn mặt bàn một chút lén lút bước bếp, hai tay bám mép bàn, ngẩng đầu tham lam hít hà mùi thơm chua cay đó.

“Hóa là tên trộm nhí nhà ngươi giả thần giả quỷ!” Ôn Vinh thấy quần áo đứa trẻ mặc giống hệt bộ thấy tối nay, nhịn nữa đột nhiên lên tiếng, bật dậy xông tới.

Hôm nay dọa cho hồn bay phách lạc, mất hết mặt mũi, trị cho tên nhóc con một trận, lấy danh dự của !

“Đại ca!” Ôn Nhiễm Nhiễm vội dậy ngăn cản.

Đứa trẻ sợ đến ngây tại chỗ, co rúm , theo bản năng quỳ xuống dập đầu xin tha: “Con trộm, trộm, trộm…”

“Còn trộm!” Ôn Vinh nghĩ đến bộ dạng dọa của liền tức giận, “Nếu kịp thời lên tiếng, bát mì bụng ngươi !”

Ôn Nhiễm Nhiễm đến gần, đứa trẻ đang run rẩy vì sợ hãi khỏi sững .

Đứa trẻ sáu bảy tuổi, gầy gò, da bọc xương chút thịt nào, mặt chút huyết sắc, môi khô nứt nẻ mấy vết nhỏ. Trên mặc bộ quần áo rách rưới, chân trần, bàn chân đông cứng đến tím tái, đứa bé nhỏ xíu quỳ đất ngừng xin tha.

Ánh mắt cô sâu , trong phút chốc như thấy bản năm đó.

Cô nhi viện nơi cô ở ở vùng giáp ranh thành thị và nông thôn, hầu như tháng nào cũng lén lút bỏ những đứa trẻ bệnh nặng, tàn tật ở cửa cô nhi viện. Viện trưởng hiền lành, nhặt hết những đứa trẻ về chăm sóc cẩn thận, tháng nhiều nhất, viện trưởng nhận hai mươi bốn đứa trẻ.

Điều kiện của cô nhi viện vốn , viện trưởng cũng giỏi xoay xở, tất cả các khoản tiền hầu hết đều dùng để chữa bệnh cho bọn trẻ, ăn mặc tự nhiên kém nhiều.

Trước khi sư phụ nhận nuôi, cuộc sống của cô hầu hết là đói một bữa hoặc đói ba bữa, sư nương thấy cô đầu tiên kìm nước mắt.

Ôn Nhiễm Nhiễm chớp mắt, xua sự ẩm ướt trong hốc mắt, bưng một bát mì dầu chan xổm xuống đưa cho đứa trẻ.

Cô bé đang xin tha bỗng dừng , tin nổi ngẩng đầu Ôn Nhiễm Nhiễm.

Ôn Nhiễm Nhiễm đôi mắt rụt rè đó, dịu dàng với cô bé: “Ăn .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-273.html.]

Cô bé háo hức bát mì đỏ au, thơm lừng, nhịn nuốt nước bọt, mạnh dạn thử nhận lấy, thấy tỷ tỷ mặt vẫn tủm tỉm mới yên tâm.

Cô bé bưng bát, thèm đến mức l.i.ế.m môi nhưng động đũa.

“Sao ?” Ôn Nhiễm Nhiễm đưa tay nhẹ nhàng vén tóc mái trán cô bé tai.

Cô bé mím môi: “Con… con thể mang về ăn cùng ?”

“Em còn một ?” Ôn Nhiễm Nhiễm chút kinh ngạc, suy nghĩ một lát chỉ A Hành bên cạnh, “Em cho tỷ tỷ , em ở , tỷ sẽ nhờ ca ca đón em qua đây ăn cùng, ở đây còn nhiều lắm!”

“Thật ạ?” Đôi mắt đáng thương của cô bé lóe lên một tia sáng.

“Thật!” Ôn Nhiễm Nhiễm hì hì kéo cô bé dậy lên ghế.

“Muội của con ở trong giếng cạn sân.”

Tề Diễn lập tức tìm.

“Hai đứa sống trong giếng cạn ?” Ôn Nhiễm Nhiễm thấy cô bé nỡ ăn mì, liền đưa cho một bát nước ấm.

Cô bé uống ừng ực hai ngụm, nhẹ nhàng gật đầu: “Con và tìm thấy , đám ăn mày còn bắt nạt chúng con, cho chúng con ở trong miếu hoang, nên con mới đưa đến đây trốn…”

Ôn Vinh xong trong lòng vô cùng áy náy, đưa tay tự tát một cái.

Đứa trẻ đáng thương !

Không lâu , Ôn Nhiễm Nhiễm thấy A Hành dẫn một cô bé về.

Đứa trẻ còn gầy yếu hơn, thấy tỷ tỷ liền vội chạy đến bên cạnh: “Tỷ tỷ, chúng chỗ ở nữa ?”

Tỷ tỷ thấy mắt rưng rưng, vội nhét bát mì trong tay cho dỗ dành: “Xem đây là thứ gì ngon ?”

“Oa! Là mì!”

Muội bưng bát mì to hơn cả mặt , cũng ăn một miếng nào, giọng non nớt đẩy cho tỷ tỷ: “Tỷ tỷ ăn .”

“Tỷ đói, em ăn , ăn no tỷ ăn .”

Ôn Vinh hai mầm đậu nhỏ đáng thương, mắt đỏ hoe tự tát một cái: Ta thật đáng c.h.ế.t!

Ôn Nhiễm Nhiễm vội bưng thêm một bát mì dầu chan đưa cho cô bé lớn hơn: “Ai cũng phần.”

Tỷ tỷ Ôn Nhiễm Nhiễm, đôi mắt sáng lấp lánh. Cô bé vỗ vỗ tay , nhẹ nhàng : “Mau cảm ơn tỷ tỷ .”

Muội ngoan ngoãn, rụt rè : “Cảm ơn tỷ tỷ.”

“Ăn .” Ôn Nhiễm Nhiễm véo má cô bé, định cần gắp bớt ớt thì thấy hai chị em cầm đũa lên ăn ngấu nghiến, như thể lâu ăn một bữa cơm t.ử tế.

“Ăn từ từ thôi.” Cô lấy gà và trứng kho mà Triệu chưởng quầy cho , xé đùi gà, cánh gà cho bát của hai đứa.

Muội ăn mặt mũi lấm lem, ăn lẩm bẩm: “Tỷ tỷ! Mì ngon thật, chua thơm!”

“Tỷ tỷ, cái mềm mềm thơm thơm là gì ? Con bao giờ ăn!”

“Đây là gà .”

“Oa! Hóa đây là gà mà tỷ , thơm quá!”

 

 

Loading...