Ôn Tuấn Lương bất mãn lầm bầm, nhưng cực kỳ lời theo phía : "Hôm nay là ngày trọng đại của nhị ca, tự nhiên là thu dọn cho phẳng phiu chút, mất mặt nhị ca!"
Lương thị đỡ Ôn lão thái thái từ phật đường , mặt mày vui như nở hoa: "Ta và mẫu sáng nay dâng ba nén hương thật đúng là , hình đóa sen nhỏ, khói hương càng là thẳng tắp hướng lên , đây đều là điềm đại cát đại lợi a! Nhị nhất định thể thanh vân thẳng thượng!"
Ôn Chính Lương và Ôn Vinh thắng xe ngựa xong, vui mừng khẩn trương.
Ôn Nhiễm Nhiễm và Ôn Như Như dẫn hai đứa nhỏ vui vẻ từ viện phía , bước chân mang theo vài phần cấp thiết.
Ôn Dật Lương và Thẩm thị , khỏi chút khẩn trương.
"Cha , chúng mau qua đó !" Ôn Nhiễm Nhiễm thúc giục, tự kịp chờ đợi chạy ngoài nhà.
Nhà lớn cũng chút khuyết điểm! Tỷ như hiện tại, cửa một đoạn đường thật dài , nếu đổi là cái sân nhỏ , vài bước là thể chạy ngoài lên xe ngựa .
Vẫn là đổi tòa nhà lớn hơn, kiệu mềm mới thoải mái!
Tề Diễn yên lặng theo phía nàng, tiểu nương t.ử một màu vàng hạnh kiều tiếu, mặt bất giác hiện lên một nụ .
Cả nhà xuất động, mênh m.ô.n.g cuồn cuộn mười mấy náo nhiệt lên xe ngựa, qua thế mà còn vui mừng hơn cả ăn tết.
Bánh xe lăn bánh, cuốn lên một đám bụi đất.
Ôn Nhiễm Nhiễm trong xe, lúc thì vén rèm xe ngoài, lúc thì nhấp một ngụm lạnh, chính là kiên nhẫn nổi. Nàng chỉ mong thể trực tiếp bay đến Nam viện Lễ bộ để xem bảng.
Lương thị chỉ Ôn Nhiễm Nhiễm nhịn trêu chọc: "Nhìn xem Nhiễm Nhiễm nhà chúng kìa, cứ như chậu than !"
"Đại bá mẫu, đừng trêu chọc con nữa!" Ôn Nhiễm Nhiễm bĩu môi, vươn tay vén rèm ngoài, "Sao còn tới..."
Thẩm thị thấy bộ dáng của nàng nhịn . Từ khi Nhiễm Nhiễm khỏi bệnh nặng, vẫn luôn là trầm chủ ý, ít thấy nàng gấp đến bộ dáng , ngược chút giống dáng vẻ của nàng lúc .
Khó khăn lắm mới mong đến Lễ bộ, bên ngoài tiếng ồn ào dứt bên tai. Còn tận mắt thấy tình hình bên ngoài thế nào, nhưng chỉ âm thanh liền thể đoán bên ngoài đông vô cùng.
Xe ngựa còn dừng hẳn, Ôn Nhiễm Nhiễm kịp chờ đợi nhảy xuống xe ngựa về phía Lễ bộ.
Chỉ thấy tường Nam viện biển tấp nập, trong đám hoặc vui hoặc buồn. Người trúng tuyển vui sướng lộ rõ nét mặt, mặt mày hớn hở, lúc rời đều là bộ dáng ngẩng cao đầu ưỡn n.g.ự.c kiêu ngạo vui mừng; thi rớt ủ rũ cụp đuôi, chán nản thôi, lóc t.h.ả.m thiết, đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân, thậm chí bi thống đến bất tỉnh nhân sự, bằng hảo hữu khiêng chán nản trở về.
Ôn Nhiễm Nhiễm muôn hình muôn vẻ đến xuất thần, đang định tiến lên thì thấy một bóng đen trắng phành phạch bay qua mắt, nàng giật bản năng ngửa .
Đợi nàng định thần rõ đó là thứ gì, đuôi lông mày khóe mắt lập tức nhiễm lên một đoàn hỉ khí nồng đậm: "A! Là chim khách! Thấy hỉ hỉ, cha nhất định thể thi đậu!"
Thẩm thị thuận theo tay con gái , thấy mái hiên quan phủ cách đó xa đậu bốn năm con chim khách, lớn lớn nhỏ nhỏ xếp thành một hàng, qua giống như là cả một nhà: "Quả nhiên chim khách !"
Tôn thị thấy tấm tắc bảo lạ: "Hình như là một tổ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-280.html.]
Ôn lão thái thái đến khép miệng: "Điềm đại cát, điềm đại cát a!"
Ôn Nhiễm Nhiễm kéo Ôn Như Như về phía , đầu : "Mẹ, con với Nhị tỷ tỷ xem !"
Nói xong, liền chen trong đám đông nghìn nghịt.
Ôn Vinh vội vàng dừng xe ngựa xong: "Nhị Tam ! Các đợi với!"
"Đều chậm một chút!" Ôn lão thái thái dặn dò ở phía , "Cẩn thận ngã!"
Tôn thị nam t.ử thanh tú sát bên cạnh Ôn Nhiễm Nhiễm, chỉ thấy chống cánh tay trình che chở Nhiễm Nhiễm, tấc bước rời. Bà nhịn hai tiếng : "Đứa nhỏ A Hành thật đúng là săn sóc."
Thẩm thị ngước mắt , khẽ gật đầu một cái: "Cũng khó nó , tính tình A Hành lầm lì, ưa sạch sẽ, cũng thích khác chạm , lúc đoán chừng đang cả khó chịu tự nhiên đấy."
Đám chen chúc, Ôn Nhiễm Nhiễm cũng mà đến phía , hình như tốn chút sức lực nào, ngay cả quần áo cũng nhăn nửa điểm. Nàng sửng sốt, đầu liền thấy A Hành bên cạnh .
Người thanh lãnh như ánh trăng giờ phút đang cúi đầu chỉnh lý ống tay áo nhăn như dưa muối, đường môi căng c.h.ặ.t, mày nhíu thành một đoàn.
Ôn Nhiễm Nhiễm lúc mới nhớ tới là vẫn luôn che chở bên cạnh , là nàng một lòng xem bảng chú ý lắm.
Nàng mím môi , lúc ngẩng đầu xem bảng nhẹ nhàng kéo kéo tay áo : "Cảm ơn A Hành!"
Động tác Tề Diễn khựng , khỏi nghiêng đầu về phía tiểu nương t.ử mặt đầy ánh mặt trời bên cạnh. Hắn chậm rãi buông tay xuống, chỉ cảm thấy cảm giác khó chịu cả đều giảm nhiều.
Ôn Nhiễm Nhiễm cẩn thận bảng danh sách, xem khỏi cảm thán, may mà nàng cận thị, nếu chữ đó là một chữ cũng thấy!
"Ê! Cha ở kìa!" Ôn Nhiễm Nhiễm thấy tên Ôn Dật Lương liền vui vui vẻ vẻ kéo tay Ôn Như Như, vui sướng khó kìm nén.
Nàng thấy tên cha xong cẩn thận thứ hạng xếp bên : Hả? Hạng nhất?
Ôn Nhiễm Nhiễm khiếp sợ chớp chớp mắt, sợ là hoa mắt lầm, theo bản năng giơ tay dụi dụi mắt nghiêm túc vài , ba chữ "Đệ Nhất Danh" vững vàng liệt kê bên cạnh tên họ của cha, chút đổi nào.
Thật sự là hạng nhất!
Nàng đầy lòng kích động, khóe môi điên cuồng giương lên, trong mắt bùng nổ một tia cuồng hỉ: Đây chẳng là Giải Nguyên trong truyền thuyết !
Đây là học bá chân chính a!
Các nhà ai hiểu a! Nuôi một cha học bá là thật sự sướng a!!!
Cả nhà tốn hết sức lực mới chen lên phía , liền thấy Ôn Nhiễm Nhiễm hưng phấn hô to: "Cha ở ! Cha trúng Giải Nguyên !"