Bắt Đầu Với Hai Gian Nhà Ngói Nát - Chương 282

Cập nhật lúc: 2026-01-10 04:00:56
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người nhà họ Ôn đều rối loạn, Ôn Nhiễm Nhiễm ngẩn ngơ nhướng mày một cái: Thật sự chuyện bắt rể bảng a!

Nàng chỉ tưởng bắt rể bảng là chuyện dân gian thêu dệt, ngờ thế mà gặp thật.

Bắt còn là cha nàng!

Ôn Nhiễm Nhiễm vội vàng chắn mặt Ôn Dật Lương, chỉ chỉ Thẩm thị chống nạnh : "Cha vợ con, ông vẫn là đến chỗ khác xem !"

Ôn Dật Lương nắm c.h.ặ.t t.a.y Thẩm thị: " đúng đúng, gia thất, với cao nổi."

Nam t.ử trung niên thấy ông đối với thê t.ử chung tình che chở như , càng là hài lòng: "Tiểu nữ trong nhà từ nhỏ thuộc nữ giới, hiền huệ nhất, cam nguyện ! Trong nhà chút tài sản ruộng đất, nếu thể kết , ngày đều là của ngài!"

A cái ... da mặt dày ai xong một câu trâu bò a!

"Ngươi đây là lời khốn nạn gì !" Tôn thị xong cực kỳ vui, vội vàng chạy tới thất cho thì thể là thứ gì?

Bà hung hăng nhổ một bãi nước bọt: "Nhà họ Ôn quy củ nạp !"

Ôn lão thái thái chống gậy, tức giận đến mức gõ xuống đất thùng thùng vang: " ! Con cháu nhà họ Ôn chuyện nạp !"

"Chi bằng đến nhà gặp con gái ?" Nam t.ử thấy thông, liền nháy mắt với đám gia đinh định cướp .

Hỉ đường trong nhà trang thỏa đáng, áp về bái đường, nhận cũng nhận!

Ôn Nhiễm Nhiễm xô đẩy vươn tay bắt Ôn Dật Lương, c.ắ.n răng vẻ mặt kiên nghị.

Thề c.h.ế.t bảo vệ cha phe !

Tề Diễn đang định tay giúp đỡ, bỗng nhiên liền mấy chắn mặt , khách khí lý mở miệng dò hỏi: "Công t.ử lên bảng ?"

"Trong nhà một con gái, tuổi mười sáu, diễm như đào lý..."

Tề Diễn nhíu mày: "Ta tham gia khoa khảo."

"Công t.ử chớ đùa, nhân tài tướng mạo của ngài chúng đều ở trong mắt, ngài nhất định là thi đậu , nhưng giấu giếm ."

Tề Diễn động thủ với bình dân bá tánh, lùi về vài bước. Lại ngờ ném một đám , ba năm vây quanh.

Đối phương đông thế mạnh, lúc Ôn Nhiễm Nhiễm ứng phó nổi theo bản năng ngước mắt tìm A Hành, ngờ nam t.ử như trăng lạnh bạc vây ở giữa, tay chân luống cuống.

Nguy ! A Hành phe trộm !

Ôn Nhiễm Nhiễm giao cha cho bọn Ôn Vinh, lập tức giúp A Hành.

Tề Diễn phiền chịu nổi, đang định động thủ liền thấy Ôn Nhiễm Nhiễm mặt đầy vẻ giận dữ, vội vội vàng vàng chạy tới chen trong đám nhét Lệ Nguyệt trong lòng .

Mọi thấy thế hai mặt , sôi nổi tản tìm mục tiêu khác.

"Đáng tiếc a, lang quân tuấn như thế mà đều con !"

"Thật là đáng tiếc..."

Ôn Nhiễm Nhiễm xa, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm: "May mà bọn họ còn chút lễ nghĩa liêm sỉ!" Nàng đầu về phía A Hành, vỗ vỗ tiểu Lệ Nguyệt treo , "Huynh ôm cho kỹ, đây là bùa hộ mệnh của ."

Nàng xong, đầu chạy về bảo vệ cha.

Xem cái bảng mệt c.h.ế.t! Lượng vận động hôm nay đủ !

Tề Diễn cúi đầu Lệ Nguyệt trong lòng, mắt to trừng mắt nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-282.html.]

Cả nhà Ôn Nhiễm Nhiễm cướp Ôn Dật Lương với đám gia đinh vai u thịt bắp , loạn thành một nồi cháo.

Ôn Tuấn Lương lôi kéo nhị ca, ngó xung quanh xem chỗ nào khe hở. Đang lúc ông đầy bụng nôn nóng, bỗng nhiên cảm giác vỗ vỗ vai ông.

Ông đầu , thấy là một lão giả vô cùng hòa ái: "Giải Nguyên gì của ngươi a?"

"Nhị ca a!"

Lão giả xong ý mặt càng đậm: "Cháu gái nhỏ nhà đang độ tuổi trăng tròn, quan nhân nếu chê, thì đưa đến nhà ngươi cho ngươi thế nào a?"

"Hả?" Ôn Tuấn Lương sửng sốt, nội tâm quá mức khiếp sợ trong lúc nhất thời tiếp lời.

Ôn Nhiễm Nhiễm trong hỗn loạn thấy Tam thúc nhà cũng vây quanh, động tác cũng khỏi khựng .

Khá lắm, thật đúng là kén chọn a!

Ôn Như Như c.ắ.n môi che chở mặt Ôn Tuấn Lương: "Cách xa cha một chút!"

Tôn thị cấp hỏa công tâm, nhảy chỉ lão đầu mắng: "Cái lão già bất t.ử , cháu gái nhà ông kiếp nhất định là đại ác nhân g.i.ế.c phóng hỏa, thập ác bất xá, kiếp mới thể đầu t.h.a.i đến nhà ông chịu khổ chịu tội!"

"Luôn mồm bảo cháu gái , trèo cao bám rồng phượng điên !"

"Đồ đàn bà ghen tuông!" Lão đầu tức giận đến tim đập nhanh, run rẩy lui sang một bên.

Tề Diễn thấy bọn họ địch , nhặt lên viên đá lượt ném về phía đám nam t.ử trung niên .

Trong nháy mắt, đám gia đinh tráng kiện lập tức ôm cổ tay ngã mặt đất kêu ngừng.

Những vốn đang quan sát thấy vội vàng lui về phía vài bước, trong lúc nhất thời ai dám tiến lên.

"Chẳng lẽ bọn họ vô lý, trời cao nổi giận?"

"Chắc chắn là a! Ngươi xem bọn họ thương kỳ quái kìa! Đồng loạt đầy đất, chậc chậc..."

"Nhanh nhanh nhanh, chúng mau cách xa một chút, miễn cho vạ lây."

"Nơi thị phi, thể ở lâu!" Ôn Nhiễm Nhiễm vỗ vỗ n.g.ự.c, cả nhà tin tưởng nghi ngờ, vội vàng lên xe ngựa.

Trải qua một trận ác chiến, cả nhà liệt xe còn sức chuyện.

Ôn Nhiễm Nhiễm uống một ngụm nước , chậm rãi mở miệng: "Đợi ngày hội thí yết bảng, chúng nhất định mang theo một đám tới xem bảng!"

" đúng đúng." Ôn lão thái thái nhớ tới cảnh tượng đều cảm thấy sợ hãi, "Nhiễm Nhiễm đúng!"

Khó khăn lắm mới đứa con trai tiền đồ, suýt chút nữa khác cướp !

Thẩm thị kinh hồn định, gắt gao nắm c.h.ặ.t t.a.y Ôn Dật Lương buông: "Đám , ... chẳng là cường đạo !"

"Chứ còn gì nữa!" Tôn thị nhớ tới tình hình hận đến ngứa răng, "Thứ gì !"

Ôn Nhiễm Nhiễm vỗ vỗ tay Thẩm thị: "Mẹ bình tĩnh , chúng lát nữa còn bái kiến sư công đấy!"

Ôn lão thái thái xong vội vàng : "Mau uống ngụm cho sức!"

Thẩm thị và Ôn Dật Lương bưng ly lạnh, uống liền hai ly mới miễn cưỡng hòa hoãn .

Ôn Nhiễm Nhiễm kiểm kê tạ sư lễ tặng, kiểm tra thiệp mời.

 

 

Loading...