Sau khi thứ sai sót vén rèm xe với A Hành đang đ.á.n.h xe bên ngoài: "A Hành, lát nữa cùng chúng một chuyến, đồ nhiều quá, cầm hết."
"Được."
Đến ngã tư đường, mấy Ôn lão thái thái và Tôn thị xuống xe ngựa lên xe ngựa của Ôn Vinh về nhà. Tề Diễn thì đ.á.n.h xe đưa một nhà ba Ôn Nhiễm Nhiễm Tống phủ.
Hiện giờ cách tính là quá xa, Ôn Nhiễm Nhiễm tính toán thời gian cảm thấy hình như sắp đến , vén rèm xe ngoài, bỗng nhiên liền thấy ngoài cửa Tống phủ mấy .
Nàng thu hồi ánh mắt, cảm thấy cũng tính là mới lạ. Sư công thích xã giao ứng thù, ngày thường tới bái phỏng cũng thích gặp, nhưng cứ mấy kẻ cứng đầu nhất định đợi ở bên ngoài. Nàng bình thường thấy nhiều , cũng cảm thấy kỳ lạ.
Ôn Nhiễm Nhiễm xuống xe ngựa, xách các loại đồ đạc xuống giao cho A Hành, cao cao hứng hứng bước lên bậc thang cửa.
"Ôn tam nương t.ử?"
Ôn Nhiễm Nhiễm giọng chút quen tai, đầu thấy là Diệp Vãn Đường.
Chỉ thấy bên cạnh nàng còn ba , tuổi tác bộ dáng hẳn là cha trưởng của nàng .
Diệp Vãn Đường đoàn Ôn Nhiễm Nhiễm xách túi lớn túi nhỏ, bọn họ nhất định cũng là tới cầu kiến Tống đại nho. Nàng nhướng đuôi lông mày một cái, trong mắt hiện lên một tia khinh bỉ.
Nhà quan như nàng đều cự tuyệt ngoài cửa, càng đừng nhắc tới loại môn hộ như nàng.
Còn mang theo nhiều đồ như tới, thật đúng là nửa điểm đạo đối nhân xử thế cũng hiểu, qua cũng nghèo kiết hủ lậu.
Diệp Vãn Đường nghĩ, nhớ tới Ôn Nhiễm Nhiễm thể chuyện với vương gia, khỏi tiến lên hai bước hảo tâm nhắc nhở : "Ôn tam nương t.ử, Tống đại nho hôm nay tiếp khách, các vẫn là mau ch.óng trở về ."
"Ồ ——" Ôn Nhiễm Nhiễm bắt sự khinh thường và coi khinh trong mắt nàng , nhàn nhạt đáp một tiếng, xoay vài bước đến cửa Tống phủ.
Diệp Vãn Đường thấy bọn họ khuyên, hất cằm mấy bọn họ, đáy lòng vui sướng khi gặp họa: Ta hảo tâm hảo ý khuyên ngươi, ngươi , lát nữa cự tuyệt ngoài cửa cũng đừng nhè!
Nàng đang chờ xem kịch vui, ngờ nhà họ Ôn vẫn gõ cửa, ngay cả bái cũng đưa một phong, gác cổng liền lập tức cung cung kính kính mở cửa, gật đầu khom lưng lấy lòng : "Hóa là ngài a! Mau mời , gia chủ đợi lâu ."
Diệp Vãn Đường sửng sốt, dám tin về phía Ôn Nhiễm Nhiễm một chân bước cửa Tống phủ.
Ôn tam nương t.ử rốt cuộc là lai lịch gì, thế mà ngay cả Tống phủ cũng !
Trong lòng Diệp Vãn Đường kinh ngạc thôi, phản ứng cực nhanh, xách váy liền đuổi theo: "Ôn tam nương t.ử, đợi với!"
Người gác cổng vội vàng ngăn : "Hôm nay gia chủ ai cũng gặp, các vẫn là mau ch.óng trở về !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-283.html.]
Diệp Vãn Đường chỉ chỉ Ôn Nhiễm Nhiễm, ôn thanh : "Ta quen với Ôn tam nương t.ử."
Người gác cổng một nhà Diệp Vãn Đường, đầu Ôn Nhiễm Nhiễm, khỏi chút do dự.
Ôn Nhiễm Nhiễm thấy động tĩnh, đầu híp mắt mở miệng: "Chúng lắm, ngài cần khó xử."
Nói xong, liền quen cửa quen nẻo trong, bộ dáng liền là ngày thường thường xuyên tới.
Diệp Vãn Đường bóng lưng , khuôn mặt ôn thuận gần như nứt toạc, c.ắ.n nát một ngụm răng bạc.
Nam t.ử trung niên để râu phía Diệp Vãn Đường lên phía , thoáng qua trong phủ, đôi mắt tam giác đầy vẻ tinh khôn: "Đường nhi, tiểu nương t.ử là?"
"Là bạn của A Diệp , hình như cũng chút giao tình với dượng." Diệp Vãn Đường mím môi, nghĩ thế nào cũng ngờ Ôn tam nương t.ử xuất thương hộ , thế mà thể cửa phủ Tống đại nho.
"Bạn khăn tay của A Diệp?" Phụ nhân theo nhớ tới khí độ của tiểu nương t.ử tấm tắc bảo lạ, "A Diệp quen con gái quý tộc như từ bao giờ?"
Trong mắt Diệp Vãn Đường hiện lên một tia châm chọc, mặt vẫn là bộ dáng ôn uyển hòa nhã, thoáng qua gã sai vặt gác cổng mở miệng : "Cũng con gái quý tộc gì, nhà nàng mở quán ăn, giống như nhà A Diệp , hơn nữa việc buôn bán khá là tồi, con ngay cả một chỗ trống cũng đấy!"
Nàng nhớ tới quán ăn của Ôn Nhiễm Nhiễm khỏi che miệng : Quán ăn nhỏ như , còn bằng nhà A Diệp ... A Diệp xưa nay là kẻ ngốc tâm cơ, kết bạn đều là lên , nàng khen ngược, nửa điểm tâm khí đều , cúi xuống .
Tăng thị ánh mắt khẽ chuyển: "Hóa là như , còn tưởng rằng..."
Diệp Thư Đại vuốt râu, vợ tào khang tâm tư hồ đồ khỏi lắc đầu. Nhà thương hộ như thể tới cửa Tống đại nho, càng thể rõ bọn họ chỗ hơn . Người tài năng như nên coi khinh, theo lý nên kết giao một phen mới đúng.
Đáng tiếc vợ tào khang quá mức coi trọng thuyết môn , ngược con gái Vãn Đường ánh mắt lâu dài hơn một chút, việc cũng chu , cố ý khen ngợi tiểu nương t.ử mặt gác cổng Tống phủ cũng là lấy lòng.
Gã sai vặt gác cổng thấy phu nhân bộ dáng như , khẽ một tiếng đóng cửa lầm bầm: "Chớ coi thường , Ôn nhị lão gia chính là tân khoa Giải Nguyên, tiền đồ vô lượng!"
Diệp Thư Đại thấy lời , nhớ tới nam t.ử trung niên tư đĩnh bạt cửa , cả đều toát phong cốt của sách, giống như tùng xanh trúc biếc .
Nam t.ử trẻ tuổi hình thon dài, buộc ngọc quan phía nhếch khóe môi: "Tuổi trúng cử, qua cũng chẳng gì ghê gớm..."
"Sơn nhi vô lễ!" Diệp Thư Đại đầu giận dữ mắng, đứa con trai cố gắng chọc tức đến sắc mặt xanh mét.
Con trai của ông tuy là đứa trẻ thông minh chịu khó sách, nhưng về đạo đối nhân xử thế nửa điểm thông, một câu đắc tội cả bàn là chuyện thường. Trước ở Lạc Dương, khác thể nể mặt ông so đo, nhưng hiện giờ ở thành Biện Kinh, nơi một mảnh ngói cũng thể đập c.h.ế.t một quan ngũ phẩm, đắc tội nào, thì ai nể mặt ông nữa !