Ôn Nhiễm Nhiễm nàng chuyện khỏi sửng sốt.
Hả? Ai? Nàng ai? Khang Bình huyện chủ các nàng khi nào thành thương hộ nữ ?
A thôi bỏ , đều nhắc nhở nàng , nàng đều ... nàng là gì thì là cái đó, tự sinh tự diệt ...
Tôn trọng, chúc phúc!
Ôn Nhiễm Nhiễm thở dài, lau tay tiễn Khang Bình đang đen mặt ngoài.
"Nàng thế mà là kẻ trọng lợi!" Khang Bình nghiến răng nghiến lợi, "Là thể nhẫn thục thể nhẫn, nhất định tha cho nàng !"
Ôn Nhiễm Nhiễm vuốt vuốt lưng Khang Bình, nắm tay nàng : "Đừng giận, giận hỏng đáng. , cô tìm là việc?"
Khang Bình thở hổn hển, thuận khí chút mới : "Là như thế , tháng là sinh thần mẫu , học mì trường thọ với cô để chúc thọ mẫu ."
"Vậy cô đến nên với mới , khéo nhiều lời dơ bẩn."
Khang Bình mím môi: "Ta nghĩ cái lẽ bí quyết bí phương truyền ngoài gì đó, chút ngại mở miệng."
"Một bát mì trường thọ thôi mà, cái gì ngại chứ?" Ôn Nhiễm Nhiễm vỗ vỗ n.g.ự.c, "Cô học cái gì đều dạy!"
Khang Bình thấy nàng sảng khoái giấu nghề như , trong lòng vô cùng cảm động, ngay tại chỗ liền quyết định thêm một khoản lễ tân gia tặng cho Nhiễm Nhiễm mấy ngày nữa!
*
Thoáng chốc qua vài ngày, thời tiết đang nắng ráo, trời quang mây tạnh.
Ôn Nhiễm Nhiễm dậy thật sớm, thấy thời tiết như , đáy mắt tràn đầy ý .
Ông trời quả nhiên là nể tình, nàng tiệc tân gia liền cho cái ngày nắng to.
Cả nhà đều bận rộn lên, lau bàn quét sân, bận rộn đến vui vẻ vô cùng. Ngay cả Hòe Nguyệt và Lệ Nguyệt hai đứa nhỏ đều giúp rửa rau cọ bát, đưa khăn tay cho lớn.
Thẩm thị thời tiết nắng ráo như là cao hứng, trong lòng bỗng nhiên chủ ý: "Nhiễm Nhiễm, con bày bàn ở trong sân thế nào? Hương hoa lê phối với món ăn, nghĩ hình ảnh đó đều cảm thấy thanh nhã."
"Ê? Chủ ý của nhị tẩu đấy!" Tôn thị gật đầu tán thành, "Hôm nay còn ít thiên kim quý tộc tới, các nàng nhất định là thích."
Ôn Tuấn Lương bĩu môi: "Nhìn cái bộ mặt xu nịnh quyền thế của bà kìa..."
Còn đợi Tôn thị mở miệng, ông bổ sung một câu: "Có điều cảm thấy như náo nhiệt, tiện uống rượu chuyện phiếm!"
Tôn thị hung hăng trừng mắt ông một cái, Ôn Chính Lương và Lương thị cũng cảm thấy chủ ý : "Thời tiết như , trốn ở trong phòng ngược chút đáng tiếc!"
Cả nhà ăn nhịp với , là .
Chỗ cần dùng đến Ôn Nhiễm Nhiễm, nàng vui vẻ vài liền bếp.
Ôn Nhiễm Nhiễm nồi nước dùng treo lửa từ đêm qua, đang vẻ mặt hưởng thụ ngửi mùi tươi ngon thì loáng thoáng thấy tiếng gõ cửa.
Ai tới sớm như a?
Ôn Nhiễm Nhiễm mặt đầy nghi hoặc mở cửa, thấy là ông chủ Trình và Trình Diệp. Nàng còn kịp cao hứng, bỗng nhiên liền thấy xe ngựa phía xuống một nhà, rõ ràng là một nhà Diệp Vãn Đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-287.html.]
Nàng mang theo dò hỏi về phía Trình Diệp, liền thấy Trình Diệp lặng lẽ lắc đầu, bĩu môi về phía cha nàng.
Ông chủ Trình mặt đầy ý , dẫn mấy Diệp Thư Đại đến mặt Ôn Nhiễm Nhiễm: "Nhiễm Nhiễm, giới thiệu cho con một chút, đây là em vợ , hiện tại nhậm chức ở Lễ bộ, là phu nhân của , họ Tăng. Phía là một đôi con cái của hai , theo tuổi tác con nên gọi tiếng trưởng, tỷ tỷ."
Ôn Nhiễm Nhiễm về phía ông chủ Trình, gần như là lập tức hiểu dụng ý của ông. Đoán chừng ông cũng là hảo tâm tiến cử cho nàng, nghĩ thêm một liền là thêm một con đường.
Diệp Thư Đại tiến lên chắp tay: "Nghe đại danh Ôn tiểu nương t.ử lâu hôm nay rốt cuộc cũng gặp ."
Ôn Nhiễm Nhiễm khuỵu gối đáp lễ, còn thẳng Tăng thị một bên kéo qua, ngớt lời khen: "Ôn tiểu nương t.ử khí phái , liền thích!"
Bà xong, liền tuốt vòng tay vàng chạm khắc cổ tay xuống nhét trong tay Ôn Nhiễm Nhiễm.
Ôn Nhiễm Nhiễm màu vàng rực rỡ dời mắt .
Cái vòng vàng lớn !
Đủ nặng!!
Phải gần nửa cân!!!
Nàng chằm chằm hồi lâu, nhịn nhịn mới để nước miếng chảy từ khóe miệng, cuối cùng vẫn là lý trí chiếm thượng phong.
Ôn Nhiễm Nhiễm đẩy vòng tay trở về: "Phu nhân khách khí , đồ vật quý trọng bực con nhận lấy thì ngại quá."
"Sao là nhận lấy thì ngại quá?" Tăng thị ha hả nhét vòng tay trả cho nàng, "Con da trắng, đeo vàng !"
"Nhiễm Nhiễm cứ nhận lấy , mẫu thật sự là thích mới tặng." Diệp Vãn Đường lời tuy là như , nhưng vô cùng đau lòng cái vòng tay , thầm hối hận nên chọn cái vòng tay mảnh hơn một chút.
Nàng nghĩ, khinh bỉ liếc Ôn Nhiễm Nhiễm.
Mẫu còn tặng cái vòng ngọc , cũng nghĩ xem môn hộ như nàng thưởng ngọc? Cho nàng đều là lãng phí, chi bằng tặng vòng vàng, nhất định là hợp khẩu vị nàng .
"Không !" Ôn Nhiễm Nhiễm cực lực từ chối, đang lúc hai giằng co xong, ngoài cửa bỗng nhiên vang lên giọng nam cao v.út:
"Khang Bình huyện chủ đến!"
Mọi tại hiện trường sửng sốt, Ôn Nhiễm Nhiễm phản ứng mặt vui vẻ, vui vui vẻ vẻ đón ngoài.
Một nhà Diệp Vãn Đường , đều từ trong thần sắc đối phương vẻ khiếp sợ giấu .
Đặc biệt là Diệp Vãn Đường, vui sướng lộ rõ nét mặt. Nàng gặp qua phận tôn quý nhất cũng chẳng qua là thiên kim nhà Tổng đốc, ngờ tới ăn bữa tiệc tân gia thế mà thể gặp Khang Bình huyện chủ, đó chính là kim quý!
Rốt cuộc là thành Biện Kinh, cũng thể gặp danh môn quý tộc.
Không ngờ Ôn tam nương t.ử chút bản lĩnh, thế mà ngay cả huyện chủ đều thể mời tới.
Nàng áp chế kích động trong nội tâm, chỉnh lý y phục váy áo đang định biểu hiện một phen, bắt lấy Khang Bình huyện chủ cái hoàng quốc thích .
Lại ngờ đầu , liền thấy một nữ t.ử vô cùng quen thuộc từ chiếc xe ngựa hoa quý bước xuống.